Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2679:
Hoắc Trầm Vân không nhịn được cười.
“Tể Tể đáng yêu quá.”
Hoắc Trầm Lệnh cũng cảm thấy con gái mình rất đáng yêu, nhưng đáng yêu không thể nào giúp con bé học tiếng Anh, nên anh ta thấy rất đau đầu.
Phiên âm đã khiến Tể Tể thấy rất nản lòng, nếu tiếng Anh cũng không học được, thì chắc Tể Tể sẽ lại khóc.
Hoắc Trầm Lệnh thấy hơi lo lắng.
“Nếu Tể Tể học tiếng Anh cũng giống như phiên âm thì phải làm sao?”
Hoắc Trầm Vân nói: “Vậy thì con bé sẽ khóc thảm thiết hơn.”
Có lẽ cả trang viên đều có thể nghe thấy tiếng khóc của Tể Tể.
Cảnh tượng đó… Hoắc Trầm Vân không dám nghĩ đến.
Hoắc Trầm Lệnh mím môi: “Bây giờ Tể Tể vẫn chưa phát hiện ra vấn đề phát âm, Tiểu Niên cũng bị con bé dắt mũi, chắc chắn Nguyệt Thần phát âm rất chuẩn, nhưng Nguyệt Thần không muốn làm Tể Tể buồn.”
Hoắc Trầm Vân thử nói: “Hay là… đừng để Tể Tể học nữa?”
Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy không được: “Tể Tể muốn học tiếng Anh là vì con bé bị phiên âm làm cho sợ hãi.”
Bây giờ không học tiếng Anh nữa, phiên âm lại học không tốt, không biết tâm trạng con bé sẽ như thế nào.
Hoắc Trầm Vân suy nghĩ một chút, rồi anh ta nảy ra ý hay: “Chẳng phải sắp đến kỳ nghỉ hè rồi sao? Khi anh đi công tác nước ngoài, thì anh đưa con bé đi cùng, đến môi trường đó, thì cho dù Tể Tể có muốn phát âm sai cũng không được.”
Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy cách này được, nhưng lịch trình nghỉ hè của anh ta không phải ở châu Âu, mà là ở Đông Nam Á.
Nếu muốn học tiếng Anh chuẩn, thì đến Châu Âu sẽ tốt hơn.
Cửu Phượng đi từ bên ngoài vào: “Gần đây, tôi nhìn thấy một kịch bản liên quan đến quỷ hút máu, nếu nhận kịch bản này, thì tôi và Trầm Vân phải đến Châu Âu quay phim, toàn bộ đều là người nước ngoài, đưa Tể Tể đi cùng sẽ rất phù hợp.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn anh ta bằng ánh mắt sâu xa: “Kịch bản anh nói vẫn chưa bắt đầu viết, đúng không?”
Cửu Phượng cười lớn: “Đúng là Hoắc tổng! Đúng là kịch bản đó vẫn chưa bắt đầu viết.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Đoàn làm phim cũng chưa có?”
Cửu Phượng cười rạng rỡ hơn: “Đúng vậy, nhưng chỉ cần Hoắc tổng chịu đầu tư, thì chuyện này rất đơn giản.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Được, anh tìm người viết kịch bản, tập đoàn Hoắc Thị sẽ đầu tư.”
Cửu Phượng không cười nữa, anh ta nhìn Hoắc Trầm Lệnh bằng vẻ mặt không thể tin được: “Thật sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh cũng có thể coi như không nghe thấy, tôi có thể hỏi Tư Lâm, Tư Cẩn xem kỳ nghỉ hè bọn họ có thể đưa Tể Tể và những người khác đến Châu Âu chơi hai tháng không.
”
Cửu Phượng vội vàng xua tay: “Đừng, đừng, đừng! Tôi có thời gian, tôi rất rảnh, Hoắc tổng, tôi tin anh, bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho biên kịch, đảm bảo ba ngày sau sẽ đưa kịch bản cho anh.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Tập đoàn Hoắc Thị không đầu tư phim “rác”!”
Cửu Phượng ưỡn ngực: “Cửu Phượng đây cũng không nhận phim “rác”.”
Hoắc Trầm Vân: “Em cũng đi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Em ở nhà, giải quyết chuyện cá nhân của em trước, em và…”
Hoắc Trầm Vân vội vàng xua tay: “Không cần, em và Khương Nhượng Nhượng không phải là loại quan hệ đó, cô ấy đã nói với em, lúc trước cô ấy thích em, nhưng bây giờ cô ấy chỉ biết ơn em.”
Hoắc Trầm Lệnh khó hiểu: “Hả?”
Hoắc Trầm Vân thở dài: “Cô ấy… tạm thời không muốn kết hôn, chỉ muốn ổn định cuộc sống, cô ấy đã có bạn trai, em cũng đã gặp rồi, rất xứng đôi.”
Hoắc Trầm Lệnh thấy rất kinh ngạc.
Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc sống ở trang viên nhà họ Hoắc tối nay vừa mới đi dạo xong, bọn họ nghe thấy lời Hoắc Trầm Vân nói liền dừng lại.
Bà cụ Hoắc cầm cây cào cỏ lên hỏi anh ta.
“Trầm Vân, con để “con vịt” đến miệng bay mất thật sao?”
Hoắc Trầm Lệnh và Cửu Phượng theo bản năng lùi lại, Hoắc Trầm Vân nhìn cây cào cỏ mà mẹ mình đang cầm, anh ta toát mồ hôi lạnh.
****: Mẹ không chê con, con bé có chê con cũng không sao
Hoắc Trầm Vân khóe miệng giật giật, anh ta lặng lẽ lùi lại một bước.
Hoắc Trầm Lệnh và Cửu Phượng lùi lại, bọn họ tránh xa anh ta.
Tuy rằng một người có nhiều con, nhưng vẫn độc thân.
Còn một người vẫn luôn độc thân, bị bà cụ Hoắc ép đi xem mắt, không ai muốn bà cụ chú ý đến mình vào lúc này.
Hoắc Trầm Vân chậm rãi giơ hai tay lên: “Mẹ, mẹ nghe con nói đã.”
Bà cụ Hoắc nghiêm túc nói: “Hoắc Trầm Vân, mẹ không chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào.”
Hoắc Trầm Vân thấy cây cào cỏ sắp rơi xuống đầu mình liền hét lớn: “Mẹ, không phải là giải thích, tuy rằng lúc trước Nhượng Nhượng thích con, nhưng sau đó, chúng con đã nhiều năm không gặp nhau, bạn trai cô ấy lại thầm mến cô ấy nhiều năm, chuyện này… thật sự không phải con không cố gắng, mà là do duyên phận chưa đến.”
Bà cụ Hoắc nghe thấy bốn chữ “duyên phận chưa đến” liền ra tay.
“Duyên phận cái quái gì chứ! Nếu là do duyên phận chưa đến, thì bây giờ con đã không còn độc thân!”
Nói xong, bà cụ Hoắc bắt đầu tấn công: “Mấy đứa nói xem, có phải kiếp trước nhà họ Hoắc chúng ta đã đắc tội Nguyệt Lão, nên kiếp này, đứa nào cũng độc thân không?”
Cửu Phượng nhanh chóng tránh né: “Bà cụ, thật ra nhà họ Hoắc không phải là ai cũng độc thân.”