Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2722:
Kết quả là Hoắc Tư Thần ở đầu dây bên kia sốt ruột nói: “Chú ba, chú nói gì? Cháu không nghe rõ, Chu Chu bị nôn trên đường đến sân bay, cô ấy thấy rất khó chịu, cháu đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra trước, anh cả và mọi người đã đến sân bay rồi.”
“Chú cứ trông bọn nhỏ đi, cháu… tạm thời cũng không biết khi nào mới quay về.”
Hoắc Trầm Vân biến sắc: “Vợ cháu thấy khó chịu sao? Bị nôn, đến bệnh viện? Chuyện gì vậy? Bác sĩ nói sao?”
Lục Tây Ba ở đầu dây bên kia nói: “Trầm Vân, chúc mừng cậu, cậu lại sắp làm ông rồi.”
Hoắc Trầm Vân suýt chút nữa thì sợ chết khiếp.
“Cái gì? Anh nói gì cơ?”
Lục Tây Ba cười nói: “Vợ cháu trai cậu mang thai rồi, gần hai tháng. Chúc mừng cậu, cậu lại sắp được bế cháu rồi.”
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân nhỏ giọng hỏi Lục Tây Ba: “Anh, bên cạnh anh chỉ có Tư Thần thôi sao?”
Lục Tây Ba cười: “Đúng vậy, sao thế?”
Hoắc Trầm Vân hít sâu một hơi, anh ta gào lên: “Hoắc Tư Thần, có phải cháu không muốn chú ba sống nữa không? Ba đứa, ba đứa mới ba tuổi! Bây giờ lại mang thai, đến đây, cháu nói cho chú biết, lần này là mấy đứa? Một đứa, đúng không?”
Hai chữ “một đứa” cuối cùng, Hoắc Trầm Vân đã cố gắng nói bằng giọng điệu rất nhẹ nhàng, anh ta còn thấy rất mong chờ.
Dù sao thì cũng đã mang thai rồi, không thể nào không cần, đúng không?
Nhà họ Hoắc không thiếu tiền, cũng không thiếu người, nhưng vấn đề là… không thể nào cứ bắt anh ta trông trẻ!
Chỉ vì anh ta là người duy nhất có vợ trong số anh em sao?
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ho khan của vợ Hoắc Tư Thần: “Chú ba, chú Lục đã cho người đi kiểm tra, lần này không phải sinh ba, mà là sinh đôi.”
Hoắc Trầm Vân định nổi giận: "..."
Á á á!
Mạng chú ba không phải là mạng sao?
Anh ta còn không thể nào mắng vợ cháu trai được.
Hoắc Trầm Vân thấy choáng váng, Lục Tây Ba ở đầu dây bên kia vẫn đang cười lớn, chúc mừng anh ta.
Hoắc Trầm Vân: "..."
Anh ta sắp chết rồi sao?
Bạc Dịch Ninh đỡ anh ta: “Trầm Vân, cậu không sao chứ?”
Hoắc Trầm Vân: “Tôi thấy tôi không ổn lắm.”
Anh ta vừa dứt lời, thì một trong ba đứa trẻ trong lòng anh ta đã khóc to hơn.
“Oa oa oa… ông ba đừng đi mà… con không nỡ xa ông ba~”
Hoắc Trầm Vân: "..."
Có lẽ anh ta không thể nào đợi đến khi Tể Tể quay về để trông trẻ.
Cứu mạng!
Hoắc Tư Thần ở đầu dây bên kia an ủi anh ta: “Chú ba, chú cố gắng chịu đựng, cháu… vợ ơi, em sao vậy? Tút… tút…”
Hoắc Trầm Vân: "...
"
Bạc Dịch Ninh không nhịn được hỏi anh ta: “Vợ Tư Thần lại mang thai sao? Nhà vợ nó có gen sinh ba, chẳng lẽ lần này lại sinh ba?”
Hoắc Trầm Vân xua tay.
Anh ta muốn ôm đám trẻ, òa khóc.
Anh ta chưa từng thấy bất lực như vậy.
Cửu Phượng: "..."
Ba đứa nhỏ: “Oa oa oa!”
Bạc Dịch Ninh: "..."
Cửu Phượng bị tiếng khóc làm cho đau đầu: "..."
Thôi được rồi.
Chắc anh ta cũng không trông được ba đứa nhỏ này, chuồn thôi.
Hoắc Trầm Vân đang định nhét đứa trẻ đang khóc trong lòng cho Cửu Phượng, thì anh ta ngẩng đầu lên nhìn, Cửu Phượng đã biến mất.
Ba đứa nhỏ chết lặng.
“Yêu quái… ông ba, yêu quái… cô nhỏ nói đúng… đúng là… yêu quái… oa oa oa…”
“Con muốn tìm cô nhỏ!”
“Con cũng muốn tìm cô nhỏ!”
…
Hoắc Trầm Vân và Bạc Dịch Ninh không chịu đựng nổi nữa, bọn họ bế ba đứa nhỏ lên xe, rồi chạy thẳng đến sân bay.
****: Cuộc sống dưỡng già của đám chó độc thân nhà họ Hoắc 5
Một tiếng sau, khi Hoắc Trầm Vân và Bạc Dịch Ninh đang trên đường đến sân bay, thì bọn họ nhận được điện thoại của Hoắc Tư Lâm.
“Chú ba, mấy đứa nhỏ nói muốn đi xem cực quang, nên tuần này bọn cháu không quay về nữa.”
Hoắc Trầm Vân the thé: “Cái gì? Cháu nói gì?”
Ba đứa nhỏ đang khóc lóc om sòm trong điện thoại: “Cô nhỏ, cô nhỏ…”
Hoắc Tư Lâm an ủi chúng: “Phương Bác, Phương Vũ, Phương Lân ngoan, cô nhỏ các cháu phải lái máy bay, đợi đến nơi rồi, bác cả sẽ bảo cô nhỏ gọi video cho ba đứa.”
Anh ta không đợi Hoắc Trầm Vân lên tiếng đã cúp máy.
“Tút… tút… tút…”
Ba đứa nhỏ khóc lớn hơn: “Bác cả xấu xa! Hu hu hu… ghét bác cả!”
“Không cần bác cả! Con muốn cô nhỏ…”
“Ông ba, ông ba, ông ba…”
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân hít sâu một hơi, anh ta nghiêm mặt, trừng mắt nhìn ba đứa nhỏ: “Phương Bác, Phương Vũ, Phương Lân, ba đứa còn khóc, thì ông ba sẽ ném ba đứa xuống xe.”
Ba đứa nhỏ giật mình, rồi chúng khóc lớn hơn.
“Oa!”
…
Hoắc Trầm Vân: "..."
Tai nghe của anh ta đâu?
Anh ta đi vội quá, nên quên mang theo.
Bạc Dịch Ninh đang dỗ dành đám trẻ ở ghế sau cũng sắp phát điên.
“Cậu đúng là, cậu không phải là anh hai cậu, anh hai cậu là người không giận mà uy, đám nhóc nhà họ Hoắc nhìn thấy anh hai cậu như chuột thấy mèo, rất ngoan ngoãn! Còn cậu…”
Hoắc Trầm Vân không nói nên lời: “Tôi thì sao?”
“Cậu lại còn chọc giận bọn chúng! Đã biết bọn chúng không sợ cậu, thì sao cậu còn mắng bọn chúng? Nhìn xem, hậu quả của việc cậu mắng bọn chúng là… có lẽ sau tối nay, chúng ta phải đến bệnh viện khám tai.”
Hoắc Trầm Vân: "..."