Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 2725:

Hoắc Trầm Lệnh không nhìn thấy Hoắc Trầm Vân và Bạc Dịch Ninh, anh ta nhướng mày: “Bọn họ đâu?”

Hoắc Trầm Huy cười giải thích: “Dịch Ninh đi tìm Tiểu Niên, đang chơi trốn tìm với Tiểu Niên trong trang viên. Còn Trầm Vân, thì đang nghe điện thoại ở ngoài vườn, hình như là Tư Thần gọi điện thoại hỏi thăm ba đứa nhỏ.”

Hoắc Trầm Lệnh hừ một tiếng, không nói gì.

Hoắc Trầm Huy cười: “Em hai, cũng khó trách Tư Thần gọi điện thoại hỏi thăm, dù sao thì ai cũng biết đám trẻ đều sợ em.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Chẳng lẽ em là ông nội xấu xa của chúng sao?”

Hoắc Trầm Huy cười lớn: “Ông nội xấu xa thì không phải, nhưng đám trẻ con không tiêu hóa nổi khi ngồi cùng em là sự thật.”

Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên cười: “Cuối tuần này em đi ra ngoài dạo, anh chăm sóc mấy đứa nhỏ.”

Hoắc Trầm Huy đen mặt nói: “Sao lại là anh chăm sóc?”

Hoắc Trầm Lệnh ngồi xuống ăn cơm: “Vì mấy đứa nhỏ không tiêu hóa nổi khi ăn cơm cùng em, sẽ không tốt cho sự phát triển của bọn chúng.”

Hoắc Trầm Huy: "..."

Mẹ nó!

Lại đến rồi.

Hoắc Trầm Huy uống cháo, anh ta nói: “Em không muốn trông trẻ, thì cứ nói thẳng, cần gì phải vòng vo tam quốc?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Em nguyện ý trông trẻ.”

Hoắc Trầm Huy cười ha hả: “Đúng vậy, em nguyện ý trông trẻ, nhưng vì sự phát triển của bọn chúng, nên em không trông trẻ thì tốt hơn.”

Hoắc Trầm Lệnh uống nước lọc: “Đáp án chính xác.”

Hoắc Trầm Huy khóe miệng giật giật: “Em hai, anh cũng sắp tám mươi tuổi rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Anh cả, báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh là: “Tuổi cao sức khỏe vẫn tốt”.”

Hoắc Trầm Huy: "..."

Hoắc Trầm Lệnh lại nhìn Hoắc Trầm Vân đang nghe điện thoại ở ngoài vườn: “Chẳng phải còn có trợ thủ sao?”

Hoắc Trầm Huy: “Em không nghe Trầm Vân nói em ấy đã vất vả như thế nào suốt dọc đường sao?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Anh cả, tai là của em, em tự quyết định.”

Hoắc Trầm Huy: "..."

Thôi được rồi!

Không nói nữa.

Không thể nào nói lại em hai, từ trước đến nay đều không thể nào nói lại.

Nói nhiều còn thấy mệt mỏi.

Hoắc Trầm Huy uống rượu, rồi anh ta nảy ra ý hay.

Anh ta sẽ tự chuốc say, ai thích trông trẻ thì trông.

Anh ta cũng tám mươi tuổi rồi, sáu mươi lăm tuổi mới nghỉ hưu.

Anh ta đã cho con, cho cháu tiền và người rồi, chẳng lẽ không cho anh ta yên tĩnh chút sao?

Khi Hoắc Trầm Vân nghe điện thoại xong quay về, thì anh ta thấy đồ ăn đã được chuẩn bị riêng cho mình, nhưng anh cả và anh hai đã không còn ở đó nữa.

Hoắc Trầm Vân hỏi Thủy Ca đang bận rộn trong bếp: “Anh Thủy, anh cả và anh hai tôi đâu?”

Thủy Ca không ngẩng đầu lên, anh ta nói từ trong bếp: “Cậu ba, cậu cả vô tình uống say, cậu hai sợ ngài ấy làm ồn ba cậu nhỏ, nên nói sẽ đưa ngài ấy ra ngoài dạo, hình như là đi đến sân bay.”

Hoắc Trầm Vân: "..."

Đây là sau khi ăn no, uống say liền chuồn mất, đúng không?

Không đúng.

Đến sân bay?

Chẳng lẽ cũng đi xem cực quang cùng Tể Tể?

Hoắc Trầm Vân vội vàng gọi điện thoại cho Tể Tể.

****: Cuộc sống dưỡng già của đám chó độc thân nhà họ Hoắc 7

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Hoắc Trầm Vân: "..."

Đang trên máy bay.

Anh ta lại gọi điện thoại cho anh hai, anh ta nghĩ nếu không được, thì anh ta sẽ đưa ba đứa nhỏ này đi cùng.

Cháu ruột, mà lại không trông, ném cho anh ta là sao?

“Anh hai, anh đang ở đâu?”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vang lên từ trong điện thoại: “Đang trên đường đến sân bay.”

Hoắc Trầm Vân sờ gáy: “Ba đứa cháu trai của anh vẫn còn ở nhà mà.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Ừm, anh cả nói đám Phương Bác không tiêu hóa nổi khi ăn cơm cùng anh, nên vì sự phát triển của bọn chúng, mấy ngày nay, anh sẽ không về nhà.”

Hoắc Trầm Vân: “… Anh cả đã uống bao nhiêu rượu mà lại nói như vậy?”

Anh cả không biết đây là cái bẫy của anh hai sao?

Giống hệt như cái hố to năm xưa mà Tể Tể đã đập ra lúc đánh nhau.

Hoắc Trầm Lệnh nói nhiều hơn: “Anh cả uống hết một bình rượu trắng, bây giờ đang say bí tỉ, anh cả nói nhớ Tể Tể, muốn đi tìm con bé, vừa hay anh muốn ra ngoài, nên đã đưa anh cả đi cùng.”

Hoắc Trầm Vân: "..."

“Anh cả, anh hai, hai người cố ý, đúng không? Anh hai, đám Phương Bác là cháu ruột anh đấy! Anh là ông nội mà lại chạy mất là sao? Sau này, nếu vợ Tư Thần… hỏi, thì anh không sợ cháu dâu có ý kiến với anh sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nói: “Anh đã bỏ tiền, bỏ sức, nên anh có quyền tự do cá nhân.”

Hoắc Trầm Vân nghĩ đến mấy chục dì giúp việc ở nhà cũ Đế Đô liền không nói nên lời.

“Nhưng ông nội ruột và ông ba khác nhau, mấy đứa nhỏ cố tình đến đây, đi một chuyến xa như vậy, rất vất vả.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Khi Tể Tể ở nhà, con bé thường xuyên đưa đám Phương Bác dịch chuyển tức thời khi bọn chúng đang ngủ.”

Đi một chuyến xa rất vất vả sao?

Đối với gia đình bình thường thì đúng là vậy, còn đối với người giàu thì ngồi máy bay cũng rất mệt mỏi.

Nhưng đối với gia đình toàn là dị nhân bọn họ, thì… chỉ trong nháy mắt.

Hoắc Trầm Vân nghẹn họng.

Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên hỏi anh ta: “Tư Thần đâu?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free