Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 299:
Nhưng Hoắc Tư Cẩn không hỏi, tính chờ tới trời sáng thì sẽ tắm rửa sạch sẽ cho Tể Tể cũng được.
Bệnh thích sạch sẽ ấy à......
Đối với Tể Tể, thì căn bản không phải là vấn đề!
Ngược lại, Hoắc Tư Cẩn lại nhớ tới chuyện lúc trưa ở nhà hôm nay: "Tể Tể ban đêm em ra ngoài là để truy tìm con quỷ ban ngày à?"
Tể Tể chớp đôi mắt to, gật đầu.
"Đúng thế!"
Hoắc Tư Thần không kịp chờ đợi liền hỏi ngay: "Em có đuổi kịp không?"
Tể Tể cười rất tươi, vẻ mặt vẫn rất chi là kiêu ngạo.
"Em đã bị mất dấu rồi, ha ha!"
Nói đến đây, Tể Tể liền thấy anh ba đột nhiên tiến lại gần người bé, sau đó hít hà mấy hơi.
"Tể Tể, em giấu thịt nướng ở trên người à?"
Tể Tể vừa mới chuẩn bị lắc đầu, nhưng nghĩ đến chuyện nội tạng của mình đã bị Nhược Thủy thiêu đốt, cũng có thể xem như là thịt nướng, thế là lại gật đầu một cách rất đáng yêu.
"Đúng vậy."
Tể Tể nghĩ đến việc mọi người trong nhà đều đi tìm bé, lúc này chắc là cũng đói bụng, nên đã hỏi ba người anh.
"Anh cả, anh hai, anh ba, các anh có muốn ăn thịt nướng không?"
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước muốn để Tể Tể nghỉ ngơi, cho nên đều lắc đầu.
"Anh không ăn."
"Anh không ăn."
Hoắc Tư Thần lại tràn đầy phấn khích: "Tể Tể, anh ba muốn ăn, anh ba đói bụng."
Tể Tể gật đầu: "Được, vậy anh ba à, chúng ta đi ăn thịt nướng nhé."
Hoắc Tư Thần lắc đầu: "Trên người em không phải có giấu thịt nướng sao? Còn ra ngoài ăn làm gì, anh ba không có bệnh sạch sẽ, sẽ không chê Tể Tể bẩn, nhanh đưa cho anh ba ăn cùng nào."
Tể Tể có chút mơ hồ, giải thích: "Anh ba, đó là thịt của Tể Tể, anh ba không thể ăn được đâu."
Hoắc Tư Thần không hiểu ý trong lời nói của Tể Tể, chỉ cho là bé muốn để dành cho bản thân ăn.
Cậu ngửi mùi thịt nướng thơm nồng đậm trong không khí, nuốt nước miếng...
"Được rồi, vậy anh ba không ăn, Tể Tể mau ăn hết đi, nếu không anh ba thèm đến không chịu được mất."
Tể Tể lại lắc đầu: "Anh ba, Tể Tể không đói bụng, Tể Tể không ăn."
Tể Tể vừa muốn nói cho rõ ràng, liền nghe thấy tiếng anh ba nuốt nước miếng.
Tể Tể: "......"
Chỉ là một miếng thịt nướng, bên trong người mình cũng còn rất nhiều thịt, chắc là sẽ nhanh chóng mọc trở lại nhỉ?
Mặc kệ, mặc kệ đi!
Hình như anh ba đang rất đói, vậy thì cho anh ba ăn!
Thế là Tể Tể mở ra quần áo của mình, lộ ra cái bụng nhỏ.
Bị rách thì vẫn có thể tìm chú Cố khâu lại!
Nhưng tuyết đối không thể để anh ba bị đói!
Cho nên động tác của Tể Tể rất trơn tru, Hoắc Tư Thần không hiểu gì, Hoắc Tư Tước cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, trong lòng Hoắc Tư Cẩn đã vang lên còi báo động.
Tể Tể kéo mở đầu sợi chỉ mà Cố Thích Phong đã khâu, hai tay bấu vào bụng, thoáng dùng sức giật ra hai bên.
"Bụp" một tiếng, bụng nhỏ giống như trái dưa hấu bị bổ ra một đường dài.
Hoắc Tư Cẩn cảm thấy không ổn chạy vội tới: "......"
Hoắc Tư Tước trợn mắt há mồm: "......"
Hoắc Tư Thần đang tràn đầy phấn khởi chờ thịt nướng: "......"
Tể Tể không chú ý tới sự khác thường của ba người anh, dù sao đối với Tể Tể mà nói, ba người anh trai đều biết bé là con gái của cha Minh Vương, cũng đã gặp rất nhiều ma quỷ, nhất định không còn biết sợ là gì nữa.
Chỉ là mở ra cái bụng nhỏ mà thôi, huống chi cũng không có chảy máu.
Tể Tể nhìn các bộ phận ở trong bụng bị Nhược Thủy đốt cháy, lựa chọn xem nên lấy thịt ở chỗ nào, vì muốn để anh ba có thể ăn thịt nướng ngon như người ta bán ở bên ngoài, bé đã luyện hóa một phần nhỏ Nhược Thủy ở bên trên xương sườn.
Sau đó ba người anh đều thấy một loạt xương sườn trên người của Tể Tể bắt đầu bốc khói, thậm chí còn phát ra âm thanh xì xèo của mỡ khi bị nướng.
"Anh ba, anh ăn thịt xương sườn nướng nhé! Tể Tể......"
Ba anh em nhà họ Hoắc: "......"
Bọn họ đã được chứng kiến rất nhiều cảnh tượng hoành tráng!
Nhưng mẹ nó …. chưa bao giờ được chứng kiến thịt nướng như thế này!
Hơn nữa còn nhìn thấy các bộ phận bên trong cơ thể đều đang bị nướng......
Lại còn có tiếng thịt nướng đang cháy, khắp nơi trong phòng nghỉ đều là mùi thịt nướng!!!
Tể Tể mở to đôi mắt đen nhánh, vừa muốn đưa tay mở rộng vết khâu lên cao hơn phía trên ngực, chỗ có nhiều xương sườn, lại thấy ba người anh trai điên cuồng nôn mửa.
"Ọe!"
"Ọe!"
"Ọe!"
......
Tể Tể: "......"
Bé nghĩ là các anh trai đang cảm thấy bẩn, đó không phải nội tạng, nhưng cũng chưa được rửa sạch!
Bé giải thích: "Anh ba yên tâm, không bẩn đâu, Tể Tể đã dùng linh lực thanh trừ tạp chất rồi, so với bất kỳ miếng xương sườn nào cũng đều sạch sẽ, tươi mới hơn!"
Anh cả, anh hai, anh ba: "......"
"Ọe!"
"Ọe!"
......
Ba người anh trai đồng thời chạy vào phòng vệ sinh không ngừng nôn ói.
Hoắc Tư Cẩn chạy chậm hơn, cũng không muốn tranh đoạt với hai em trai, mới chạy được nửa đường lại quay người chạy ra bên ngoài.
Tể Tể đang mở bụng nhỏ: "...... Tể Tể …nói … là sự thật mà ~~~"
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đang ở trong phòng vệ sinh: "Ọe...... Ọe...... Tể Tể, cầu xin em đừng nói nữa...... Ọe......"
"Mau nhét thịt nướng trở về, đóng lại bụng nhỏ của em đi! Ọe......"
Tể Tể: "...... À...... vâng!"
Tể Tể có chút thất vọng, dù sao thịt của công chúa nhỏ Địa Phủ không phải ai muốn ăn cũng đều có thể ăn được!