Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 320:

"Con gái của cha cũng thông minh lắm, biết tự ghép mà không gọi cha đến hỗ trợ!"

Hai cha con, cha nhìn con, con nhìn cha rồi cùng cười rộ lên.

"Đi thôi! Cha mang con về Địa Phủ để ghép lại cơ thể!"

Tể Tể do dự: "Nhưng mà cha ơi, cha Hoắc không tìm thấy Tể Tể thì phải làm sao bây giờ?"

Minh Vương: "... Vậy để cha bảo ông cụ Bách báo mộng cho con trai của ông ấy!"

Tể Tể chớp chớp mắt: "Cảm ơn cha ~ chụt ~~~"

Minh Vương rất vui nên nâng con gái lên cao theo bản năng.

Kết quả tạo thành một bi kịch.

Độ bám dính của con gái không chặt nên lại bị tách ra và vỡ nát.

Tuy rằng đã rời khỏi đồn cảnh sát, nhưng vài chục năm qua, xã hội của con người cũng phát triển theo từng ngày, nhanh đến mức không thể tưởng tượng được, camera có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi.

Minh Vương vội vàng hack tất cả các camera giám sát xung quanh, sau đó nhanh chóng ngồi xuống nhặt mảnh ghép của con gái.

Vừa nhặt vừa phàn nàn.

"Kĩ thuật khâu của tên bác sĩ kia tệ quá! Tể Tể, cha cảm thấy số đất và minh tệ [1] mà cha đã đưa ra hồi trước là không đáng!

[1] Minh tệ: tiền tệ ở Địa Phủ

Tể Tể cũng nhanh chóng nhặt lên: "Cha ơi, kĩ thuật của chú Cố rất tốt, là do Tể Tể sử dụng sức mạnh Cửu U Minh Hỏa nên Tể Tể mới bị vỡ ra."

Minh Vương: "..."

Bỗng cảm thấy đau răng!

Hai cha con vừa nói chuyện vừa lo lắng nhặt thịt để ghép lại thì một cái đèn xe chiếu qua chỗ này.

Vị trí không nghiêng không lệch, đúng lúc chiếu cả chùm sáng vào Minh Vương và Tể Tể đang ngồi nhặt thịt ở dưới đất.

Tài xế: "..."

Minh Vương ngẩng đầu nhìn qua: "..."

Tể Tể mới vừa ghép lại đầu, tròng mắt vẫn còn trong tay: "..."

Người đàn ông trưởng thành rất đẹp trai, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trong tay còn cầm một đống bộ phận của cơ thể...

Người tài xế điên cuồng la hét: "A a a a .... giết người!"

Minh Vương: "..."

Ông ấy giết ai cơ?

Ông ấy muốn mạng người còn cần phải giết à?

Minh Vương ngẩn người trong giây lát, tài xế chứng kiến hiện trường "vụ án biến thái chặt xác" đạp ga, chạy đi nhanh như chớp.

Ông ta muốn gọi cảnh sát!

Nếu tội phạm giết người không có bị bắt thì nhân chứng đã nhìn thấy hiện trường vụ án như ông ta chắc chắn sẽ bị diệt khẩu!

Tim của tài xế đập loạn xạ vừa lái xe vừa lấy điện thoại ra gọi 110.

"110, gần tiểu khu Quang Hoa đã xảy ra một vụ án giết người chặt xác vô cùng kinh khủng, tôi là nhân chứng đã chứng kiến được, hung thủ đã nhìn thấy tôi, xin hãy bảo vệ tôi.... a a a!!!

Minh Vương chắc chắn không có để sót, ôm đứa con gái ghép xấu đến mức không nỡ nhìn rồi nhanh chóng rời đi, đi về cửa Địa Phủ.

Bên này cách đồn cảnh sát không quá xa, nên cảnh sát đã đến hiện trường vụ án trong vòng chưa đầy năm phút.

Tài xế là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, run rẩy chỉ về phía hiện trường, vẻ mặt kích động và nước miếng thì bay tung toé.

"Bên cạnh vành đai xanh, tôi tận mắt nhìn thấy một người đàn ông có sắc mặt tái nhợt như tờ giấy đang tách từng bộ phận trên cơ thể của đứa trẻ ra, đầu vẫn còn nguyên nhưng tròng mắt đã bị móc ra, đôi mắt đen sì nhìn xe của tôi chằm chằm, lúc đó tôi sợ quá mức... à, tên sát nhân biến thái đó còn lắp các bộ phận của thi thể lại, như muốn ghép nó lại! Tên đó chắc chắn là một tên sát nhân biến thái cuồng, quá biến thái rồi!"

Đội trưởng cảnh sát tên là Hùng Kỳ, chuyện của Hoắc Trầm Vân còn chưa giải quyết, giờ lại có vụ án sát nhân biến thái giết người, ông ấy vừa nôn nóng lại vừa lo lắng.

"Còn nhớ tướng mạo của hung thủ không?"

Tài xế điên cuồng gật đầu: "Còn nhớ còn nhớ! Khuôn mặt trắng bệch, tôi còn tưởng rằng tôi đã nhìn thấy quỷ! Nhưng sao quỷ có thể gom xác lại được? Nên tôi mới chắc chắn rằng tên đó là kẻ sát nhân biến thái!"

Hùng Kỳ gọi hoạ sĩ vẽ chân dung tới, bảo tài xế nói cụ thể tướng mạo của hung thủ cho hoạ sĩ vẽ lại, trong khi đó ông ấy nhanh chóng đến hiện trường vụ án mà tài xế đã chỉ và xác nhận.

“Có manh mối gì không?”

Các đồng nghiệp cảnh sát cùng lắc đầu: "Không, dấu chân ở đây lộn xộn, vừa nhìn đã biết có rất nhiều người qua lại, cũng không có bất kỳ vết máu nào, nếu tài xế không nói sai thì đây không phải là hiện trường vụ án duy nhất, mà trên đường hung thủ đi vứt xác đã xảy ra vấn đề, tạm thời xử lý thi thể thì bị phát hiện."

Đồng nghiệp vừa mới nói xong thì điện thoại Hùng Kỳ lại rung lên, là Uông Minh gọi đến.

"Đội trưởng Hùng, bộ phận cơ thể đã bị người ta thay đổi."

Hùng Kỳ: “…… Thay đổi á?”

Giọng Uông Minh gấp gáp: "Đúng thế! Thi thể mà tôi mang từ trên xe về chắc chắn là cơ thể người, nhưng giờ trong túi lại là... thịt heo!"

Hùng Kỳ: “……”

****4:

Ngay lúc nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, Hùng Kỳ đã đoán được "bộ phận người" này có liên quan đến Tể Tể.

Hiện tại còn không thấy đâu, thậm chí còn bị đổi thành thịt heo...

Vẻ mặt của Hùng Kỳ có chút không nói nên lời, ông ấy gãi đầu.

"Đã biết, chuyện này có hơi đặc biệt, tôi đã xin để người trong ngành đặc biệt đến đây, cậu cứ làm chuyện khác trước đi."

Uông Minh ở phía đầu bên kia điện thoại: "... Không biết là có gì đặc biệt, rõ ràng đây là một vụ án giết người chặt xác! Không thể vì hung thủ là người nhà họ Hoắc mà thả đi được? Đội trưởng Hùng, ông không phải là người như vậy!"

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free