Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 348:

Hoắc Tư Tước cũng ý thức được vấn đề này, trong lòng nhảy dựng.

"Vậy Tể Tể... tình huống như Cốc An An thì sau khi chết con bé có thể được đi đầu thai luôn không?"

Tể Tể quyết đoán lắc đầu: "Trừ khi giống mẹ lúc còn sống có công đức lớn, hoặc là người thân trên trần gian cho Địa Phủ một số tiền lớn, việc này cần lúc sống phải có tính cách thật tốt, Địa Phủ mới có thể suy sét cho đi đường VIP, nếu không, hồn phách mới sau khi chết đi phải quan sát ít nhất một năm, rồi lựa chọn, phán xét, sau đó mới có thể cho họ xếp vào hàng ngũ được đầu thai."

Nói đến đây, Tể Tể cũng nghĩ đến vấn đề của Cốc An An.

Đôi mắt đen nhánh của bé trừng lớn, đảo quanh.

"Vậy nên sau khi Cốc An An chết, mà cô bé lại nhanh chóng đi đầu thai là có vấn đề rồi đúng không?"

Hoắc Tư Thần còn có hơi mơ hồ: "Có vấn đề gì? Nhà họ Hoắc của chúng ta không thiếu tiền, lúc cô bé chết là ba bốn tuổi, trẻ con đầu thai thì chắc không để ý đến tính cách đâu nhỉ?"

Tể Tể gật đầu, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

"Chỉ là anh ba à, trước hôm nay, các anh có biết Cốc An An thật đã chết rồi không?"

Hoắc Tư Thần bị nghẹn lại.

Đúng rồi!

Họ đều không biết Cốc An An đã chết!

Nên nhà họ Hoắc không hề có một ai đốt vàng mã xuống cho Cốc An An cả, nhưng Cốc An An thật vẫn có thể tránh khỏi quy tắc của Địa Phủ, sau khi chết đã đi đầu thai luôn.

Tể Tể nhăn mày nhỏ: "Quy tắc của Địa Phủ sẽ không bị lỗi, trừ khi có người cho Cốc An An một số tiền lớn, nếu không sau khi chết Cốc An An không thể đi đầu thai ngay được."

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cùng nghĩ đến vấn đề đó.

Người biết Cốc An An thật đã chết hơn bốn năm trước là ai?

Vì sao phải cho Cốc An An tiền để cô bé đi đầu thai?

Hoắc Tư Thần có hơi mờ mịt, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước lại nhanh chóng nghĩ đến một người.

"Cốc Hưng Bác!"

Tể Tể vô cùng ấn tượng với người rõ ràng đã chết nhưng vẫn còn sống này, nên đã nhớ ra người này trước.

"Chắc hẳn ông ta đã cướp đi tuổi thọ của Cốc An An thật, mượn việc này để chuyển lên người mình, dùng mạng đổi mạng!"

Ba anh em nhà họ Hoắc: "..."

Nếu thật sự như vậy thì cũng thật đáng sợ!

Hoắc Tư Thần chậc lưỡi: "Cốc Hưng Bác không phải là cha của Cốc An An à?"

Đó là cha ruột đấy!

Đúng lúc Hoắc Tư Lâm xách hành lý và dẫn Cốc An An đi qua bên này, nghe thấy Hoắc Tư Thần nói thì có hơi nghi ngờ.

"Tư Thần, cha của An An bị làm sao?"

Hoắc Tư Cẩn đưa mắt ra hiệu với Hoắc Tư Lâm, sau đó cười nhẹ.

"Anh à, không có gì đâu, Tư Thần chỉ đang tò mò thôi."

Rốt cuộc cũng là anh em lớn lên cùng với nhau, Hoắc Tư Lâm hiểu ý của Hoắc Tư Cẩn trong nháy mắt, không cần phải nhiều lời, gật đầu với họ sau đó dẫn Cốc An An đi.

Tất nhiên Cốc An An nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn đưa mắt ra hiệu với Hoắc Tư Lâm.

Sự ghen ghét đã khiến cô ta thay đổi hoàn toàn, vốn dĩ lúc đầu sau khi Hoắc Tư Lâm từ chối nắm tay cô ta, cô ta đã có hơi khó chịu rồi, nhưng cũng định từ bỏ như vậy thôi.

Chỉ là thấy hiện tại Hoắc Tư Lâm hoàn toàn đứng về phía Minh Tể Tể làm đáy mắt cô ta toàn là hận ý nồng đậm.

Nếu không xem cô ta là em gái thì đừng trách cô ta tàn nhẫn và độc ác!

Thấy đã đến cổng lớn của nhà cũ, Cốc An An nhìn về phía bậc thang trước mắt, cố ý đi nhanh vài bước, mũi chân đá vào bậc thang, sau đó hét chói tai.

“Á!”

Cơ thể Hoắc Tư Lâm phản xạ nhanh hơn cả não, vô thức đưa tay bắt lấy Cốc An An theo bản năng.

"An An!"

Khoảnh khắc cổ tay bị nắm lấy, Cốc An An cố ý dùng sức để kéo Hoắc Tư Lâm về phía cô ta.

Đáy mắt cô ta hiện lên một tia đắc ý, Hoắc Tư Lâm bị cô ta kéo xuống rồi ngã xuống đất.

Cốc An An đang cúi đầu chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ tái nhợt mà lại uỷ khuất.

"Anh à, xin lỗi, em... em không cố ý thất thần đâu, không ngờ đang đi lại bị ngã."

"Anh, anh không sao chứ?"

Hoắc Tư Lâm lắc đầu, nhanh chóng đỡ Cốc An An dậy.

"Anh không sao, em thì sao, An An, em có bị ngã vào đâu không?"

Cốc An An vừa mới đứng lên, đã hét lên rồi lại ngã xuống.

"Anh ơi, có lẽ em bị trẹo chân rồi."

Hoắc Tư Lâm lo chân của em gái đang đau nên vội vàng bế em gái lên.

"Anh trai đưa em vào trong phòng khách, gọi bác sĩ tới để khám."

Cốc An An vội vàng lắc đầu, có hơi sợ hãi nhìn anh ấy.

"Anh, em không sao đâu, hiện tại em họ Cốc chứ không phải họ Hoắc, vào phòng khách thì không tốt lắm, anh, anh đưa em về nhà họ Cốc đi."

Nhìn dáng vẻ xấu hổ và sợ hãi của em gái làm Hoắc Tư Lâm không đành lòng.

Dù sao cũng là em gái ruột của mình, dù không phải họ Hoắc nhưng cũng theo họ mẹ.

"Được thôi, anh đưa em về trước."

Hoắc Tư Lâm lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Hoắc Tư Cẩn, ôm Cốc An An ra khỏi cửa rồi lên xe, sau đó quay lại để lấy hành lý.

Sắc mặt Hoắc Tư Cẩn trầm xuống khi nhận được tin nhắn WeChat.

"Anh họ nói Cốc An An bị trật chân, anh ấy đưa Cốc An An về nhà họ Cốc, sau đó mới về đây."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free