Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 354:
“Anh cũng đi cùng.”
Mẹ ruột ngoại tình là sự thật không thể chối cãi, em gái cũng không phải là em gái...
Lên trên xe, Hoắc Tư Lâm nhịn một lúc rồi cuối cũng vẫn hỏi ra vấn đề anh vẫn luôn giấu trong lòng.
“Tể Tể, vừa nãy em ấn cách không một cái như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
Tể Tể cười he he: “Anh Tư Lâm, Tể Tể mở mắt Âm Dương cho mẹ anh để dì nhìn thấy quỷ hồn nấp trong cơ thể chị Cốc An An mà thôi.
Khóe miệng Hoắc Tư Lâm giật giật.
“Tể Tể cũng có thể mở mắt Âm Dương sao?”
Lúc ba anh em Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần định giúp Tể Tể giấu giếm thân phận, giọng nói mềm mại của Tể Tể đã vang lên trong xe.
Nghĩ tới vẫn có tài xế ở đây nên bé nhỏ giọng.
“Có thể mở, cũng có thể đi địa phủ á.”
Hoắc Tư Lâm có chút không bình tĩnh, nhưng anh cũng vô thức nhỏ giọng hơn.
“Đi địa phủ?”
Thế không phải là chết rồi sao?
****4:
Tể Tể vỗ gáy mình nhớ tới một chuyện.
Gan của anh Tư Lâm có lớn không?
Lỡ đâu giống như cha Minh Vương nói, bị dọa chết thì không ổn mất.
Kéo thì có thể kéo về lại được, nhưng Tể Tể cũng không muốn dọa anh Tư Lâm.
Thế là Tể Tể tiến tới trước mặt anh Tư Lâm, dùng giọng nói nho nhỏ hỏi anh.
“Anh Tư Lâm, gan anh có lớn không? Bình thường có xem phim kinh dị không? Là cái loại phim vô cùng vô cùng đáng sợ ý, ví dụ như loại cơ thể đột nhiên phân thành mấy chục khúc.”
Hoắc Tư Lâm: “… Có xem, gan của anh Tư Lâm lớn lắm, trước đây anh từng tới viện y học với anh cả em xem lớp giải phẫu đấy.”
Tể Tể nghe thấy lớp giải phẫu thì yên tâm rồi.
Có lá gan đó thì không có vấn đề gì cả.
“Vậy Tể Tể biết rồi, có thể nói, có thể xem.”
Đầy đầu Hoắc Tư Lâm là sự hoang mang, ba anh em Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vẫn thong dong nhìn anh, vẻ mặt đó giống như là đang đợi cái gì vậy.
Giọng nói non nớt của Tể Tể vô cùng mềm mại, nhưng vẻ mặt lại giảo hoạt kiêu ngạo.
Cơ thể nhỏ bé mũm mĩm, lưng nhỏ thẳng tắp.
“Anh Tư Lâm, Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, cho nên Tể Tể có thể nhìn thấy quỷ hồn, có thể mở mắt Âm Dương cho người khác, có thể tới địa phủ. Việc mà quỷ hồn có thể làm được Tể Tể đều có thể làm được! Việc quỷ hồn không làm được Tể Tể cũng có thể làm được!”
Hoắc Tư Lâm: “…”
Phản ứng đầu tiên của Hoắc Tư Lâm là duỗi tay ra sờ trán của Tể Tể, sau đó là cảm thấy khó hiểu.
“Không phát sốt mà?”
Tể Tể: “…”
Hoắc Tư Thần bảo tài xế nâng tấm che lên đồng thời cũng đóng hết camera bên trong xe lại, sau đó xoa tay cười ha ha.
“Tể Tể, em mau móc con mắt xuống để anh ấy xem thử đi!”
Hoắc Tư Tước xem náo nhiệt không ngại lớn chuyện: “Móc con mắt có là cái gì, Tể Tể, em mau mở bụng nhỏ ra cho anh Tư Lâm xem thịt nướng đi!”
Hoắc Tư Cẩn nhịn cười nói: “Tể Tể, kiềm chế chút, mặc dù gan anh Tư Lâm của em không tính là nhỏ nhưng đừng quá dọa người.”
Hoắc Tư Lâm ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, cảm thấy có phải đầu óc ba anh em này có vấn đề rồi không?
Con mắt có thể móc xuống được à?
Bụng nhỏ có thể mở ra xem thịt nướng sao?
Anh nhíu chặt mày, cảm thấy không thể hiểu nổi, sau đó thì phát ra một âm tiết nghi hoặc.
“Hả?”
Tể Tể gật đầu với anh cả: “Anh cả, Tể Tể biết rồi, Tể Tể chỉ lộ một miếng nhỏ ra cho anh Tư Lâm xem thôi.”
Lời vừa dứt, Tể Tể duỗi tay kéo đầu của mình lên.
“Anh Tư Lâm, anh mau xem này!”
Hoắc Tư Lâm quay đầu nhìn qua, suýt chút nữa đã bị Tể Tể đang tự nâng đầu của chính mình ở trước mặt dọa cho chết khiếp.
Cho dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng anh vẫn bị dọa tới run lẩy bẩy, cái mông đang từ trên ghế ngã thẳng xuống mặt sàn.
Đồng thời còn mang theo một câu chửi thề.
“Đậu má!”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cười lên ha ha.
Hoắc Tư Cẩn còn được coi là đã khắc chế, anh vừa run vai vừa kéo Hoắc Tư Lâm bị dọa ngã xuống đất lên.
Hoắc Tư Tước bị “miếng nhỏ” của Tể Tể chọc cho vui vẻ!
“Tể Tể nói là miếng nhỏ thật sự chỉ là miếng nhỏ! Chỉ to như cái miệng bát thôi!”
Hoắc Tư Lâm kinh hồn táng đảm, không ngừng nuốt nước miếng lẩm bẩm.
“Ừ! Chặt đầu chỉ là một trò to như cái bát! Là thật đó!”
Hoắc Tư Cẩn nhìn vẻ mặt Tể Tể đang nâng đầu nhỏ của mình có chút một lời khó nói hết.
“Tể Tể, mau lắp trở lại đi, lát nữa phải xuống xe rồi.”
Tể Tể “dạ” một tiếng, sau đó lắp đầu trở lại cổ làm phát ra tiếng “cạch”.
Bốn anh em đều nghe thấy tiếng “cạch” nhỏ xíu kia, sau đó Tể Tể phát hiện đầu hơi bị lệch nên lẩm bẩm chỉnh lại đầu nhỏ.
Bốn anh em nhà họ Hoắc: “...”
Em gái lego đi bộ, sống lâu cái gì cũng thấy!
Năng lực tiếp thu của Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần rất tốt, Hoắc Tư Lâm vẫn có chút không thích ứng nhưng biểu hiện của anh cũng không tệ, thậm chí còn không bị hôn mê.
Sau khi bình tĩnh lại, Hoắc Tư Lâm nhớ tới vấn đề của em gái mình.
“Tể Tể, thế chị An An thật sự của em, em ấy...”
Tể Tể lắc đầu, bé như người lớn thở dài một hơi.
“Đời trước chị ấy đầu thai sai, gặp phải một người cha ruột lòng dạ độc ác, sau khi bị cha ruột chuyển dời tuổi thọ đi thì đã bị cha ruột nhanh chóng tiễn đi đầu thai rồi, cho nên bây giờ dù ở địa phủ cũng không tìm thấy chị ấy.”