Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 409:

Cái chân ngắn của Tể Tể giống như là một ngọn núi lớn, giẫm chặt ông ta trên mặt đất.

Cốc Hưng Bác nghiêng đầu qua hét lên với Hải Tấn.

“Đạo trưởng Hải, cứu tôi! Cứu tôi với!”

Ông ta vừa nhìn thì thấy không biết từ lúc nào Hải Tấn đã ngã trên mặt đất bên cửa sổ, sống chết không rõ.

Còn con Quỷ Vương đã nuôi nhiều năm trước đó cũng đã tan biến sạch sẽ.

Minh Vương dùng vẻ mặt nhìn ‘tên ngốc’ nhìn xuống ông ta từ trên cao rồi chậc một tiếng.

“Với cái chỉ số thông minh này… mà vẫn có thể lên làm chủ tịch của công ty được à?”

Không đợi Cốc Hưng Bác trả lời, Minh Vương đã cảm khái.

“Cũng đúng! Mọi thành tựu ông có được đều do chiếm từ cơ duyên khí vận tài vận của người khác, bàn về nham hiểm độc ác thì ai có thể qua được, dựa vào cái này rồi ông còn cần trí thông minh gì nữa?”

Sắc mặt Cốc Hưng Bác tái nhợt, toàn thân chảy đầy mồ hôi lạnh.

Bùa chú trong tay ông ta đã bị bóp nát bấy, chủ nhân đã đồng ý bảo vệ ông ta lại vẫn luôn không xuất hiện.

Cốc Hưng Bác nhớ tới những bố trí của mình, đáy mắt hiện lên sự cay độc lạnh lẽo.

“Tôi… tôi sai rồi, Đại Đế, tôi sai rồi, cầu ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi một lần, chỉ một lần này thôi!”

****7:

Tể Tể dùng sức trên chân, Cốc Hưng Bác đau tới kêu gào thảm thiết một lần nữa.

“A!”

Tể Tể cúi đầu nhìn ông ta: “Chú xấu xa, cái chết sắp ập tới đầu rồi mà chú vẫn muốn tính kế cha Tể Tể à?”

Cốc Hưng Bác: “…”

Sao Minh Tể Tể biết ông ta muốn tính kế Minh Vương?

Thấy trong mắt Cốc Hưng Bác toàn là nghi ngờ, Tể Tể nhếch miệng cười lên.

“Bởi vì hơi thở quanh thân chú quá khó ngửi, khó ngửi ơi là khó ngửi, nên nhất định là không có ý tốt!”

Cốc Hưng Bác: “…”

Hơi thở khó ngửi cũng có thể ngửi thấy, mũi chó thính được bằng mũi con nhóc này à?

Nhưng Cốc Hưng Bác không sợ, thậm chí ông ta còn cố ý đụng mạnh đầu xuống mặt đất.

Trán bị đập chảy máu, máu tươi trực tiếp chảy ra.

Tể Tể: “…”

Minh Vương tiện tay xách con gái cưng lên, ông nhìn Bách Minh Tư đang đỡ Hoắc Tư Lâm hôn mê rồi quét mắt nhìn qua mấy quỷ hồn đang báo thù, thờ ơ phân phó.

“Xử lý sạch sẽ chỗ này!”

Đại thù của mấy quỷ hồn đã được báo, lại còn là Vương tự mình ra lệnh, bọn nó lập tức gật đầu đồng ý.

“Vương yên tâm, bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Minh Vương gật đầu, tùy ý xua tay rồi ôm con gái cưng, mang theo cả Hoắc Tư Lâm và Bách Minh Tư lập tức rời đi.

Cốc Hưng Bác sững sờ.

Cửa thang máy bên ngoài đúng lúc bị mở ra, bốn năm đồng chí cảnh sát nhanh chóng xông vào.

“Không cho động! Chúng tôi nhận được báo án nói là mấy người đánh nhau ở đây, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống, không cho nói chuyện, không cho thì thầm với nhau!”

Cốc Hưng Bác nằm bò trên mặt đất với cái lưng đau tới không động đậy nổi mau chóng giải thích.

“Đồng chí cảnh sát, cậu bắt sai người rồi, chúng tôi là người bị hại, là Hoắc Tư Lâm…. Là Hoắc Tư Lâm đã giết mẹ ruột, muốn giết tôi để báo thù!”

Đồng chí cảnh sát nhíu mày, anh ta đỡ người từ dưới đất lên.

“Xe cứu thương đang ở dưới tầng, chúng tôi sẽ sắp xếp người đưa anh xuống, còn những việc khác, đợi lát nữa lúc làm biên bản anh lại nói!”

Có đồng chí cảnh sát đột nhiên cất cao giọng lên tiếng: “Đội phó Hàn, bên này cần cấp cứu!”

Một cảnh sát khác cũng cất cao giọng nói: “Đội phó, bên này cũng cần cấp cứu!”

Đúng lúc bác sĩ cũng lên tới nơi, nghe vậy, bọn họ vội vàng đi qua.

Nhìn một người, sau đó lại nhìn người còn lại, cuối cùng thì thở dài lắc đầu.

“Không được rồi, đồng tử đã hoàn toàn mất đi tiêu cự.”

Ánh mắt cảnh sát nhìn Cốc Hưng Bác lập tức thay đổi.

“Dẫn ông ta xuống, canh giữ một bước cũng không rời!”

Hai vị cảnh sát đi qua, một trái một phải nâng Cốc Hưng Bác lên.

“Vâng!”

Cốc Hưng Bác vô cùng tức giận: “Đã nói là không phải tôi mà, là Hoắc Tư Lâm!”

Cảnh sát biết Hoắc Tư Lâm, sau đó anh ta nhìn Hải Tấn trên mặt đất đã không còn thở và Giang Phòng với dáng người cao lớn đang nằm bò trên bàn trà bên kia cũng đã không còn thở.

“Có phải là Hoắc Tư Lâm làm hay không pháp luật sẽ không thiên vị!”

Cảnh sát đang vẽ sơn quanh thi thể Giang Phòng đột nhiên nói: “Đội phó Hàn, bên này có vấn đề!”

Đội phó Hàn lập tức đi qua, đợi khi nhìn thấy một túi bột phấn màu trắng, ánh mắt anh ta chợt trở nên vô cùng ác liệt.

Anh ta xoay người nhìn về phía hai đồng nghiệp đang đỡ Cốc Hưng Bác.

“Còng tay lại, dẫn đi!”

“Vâng!”

Cốc Hưng Bác: “???”

Khi hai tay bị còng lại, cuối cùng Cốc Hưng Bác cũng nhận ra được là ông ta đã bị tính kế.

“Đồng chí cảnh sát, mọi người bắt sai người rồi, là Hoắc Tư Lâm, là thằng nhóc đó hãm hại tôi! Còn có Minh Tể Tể, nó vốn không phải là người, nó là một con quỷ!”

Khóe miệng đồng chí cảnh sát giật giật: “Ban ngày ban mặt mà gặp quỷ, trong tivi cũng chẳng dám diễn thế đâu”

Khóe miệng Cốc Hưng Bác giật giật.

Trong ti vi đều là giả cả, trên thế giới này thật sự tồn tại quỷ quái, chỉ cần quỷ quái đủ lợi hại thì chúng nó sẽ hoàn toàn không sợ ánh mặt trời.

Ví dụ như quỷ quái cấp Vương trước đó Hải Tấn nuôi.

Nhớ tới con quỷ đó chẳng chịu nổi nửa giây trước mặt Phong Đô Đại Đế, Cốc Hưng Bác càng sợ hãi hơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free