Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 452:

“Thế thì ngủ đi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ: “Ừ.”

Tể Tể: “Đến giờ Tể Tể sẽ gọi cậu.”

Trong mắt nhóc cương thi tóc đỏ lộ ra ý cười, đặc biệt thỏa mãn: “Được!”

Thế là hai đứa nhỏ không phải người nhắm mắt, ngoan ngoãn đi ngủ.

Sau khi nhóm giáo viên dỗ hai bạn nhỏ còn lại ngủ xong cũng nằm xuống ngủ, phát hiện hai bạn nhỏ trong góc đã bắt đầu cất tiếng ngáy khò khò nho nhỏ.

Hai đứa nhóc đứa này, đứa này còn đáng yêu hơn cả đứa kia, ngũ quan thanh tú gầy gò, nếu như phát triển thêm chút thịt thì chắc chắn sẽ càng đẹp mắt hơn.

Cô giáo Tôn không nhịn được khẽ sờ lên cái gò má mềm mại núc ních thịt đó, cảm giác trắng mịn tinh tế khiến cho cô giáo Tôn yêu thích không nỡ buông tay.

“Tể Tể và Tiểu Tương thật ngoan.”

Hai giáo viên khác nhắc nhở cô ấy: “Cô giáo Tôn, hôm nay không thể để cho Tể Tể ngủ đến tan học được đâu đấy.”

Lúc này cô giáo Tôn mới nhớ đến tình huống hôm qua sau khi Tể Tể tan học vẫn không thức dậy, vội vàng mỉm cười gật đầu.

“Yên tâm đi, đến thời gian thức dậy nếu như Tể Tể không tỉnh thì tôi sẽ gọi con bé ngay.”

Kết quả chẳng ai ngờ tới, giữa trưa từ hai giờ cô giáo Tôn đã bắt đầu gọi Tể Tể dậy, mãi cho đến tan học các phụ huynh xếp hàng đón con rồi mà Tể Tể vẫn giống như hôm qua, vẫn ngủ khò khò.

Hơn nữa cả nhóc cương thi tóc đỏ cũng ngủ ngáy khò khò.

Cô giáo Tôn: “...”

Cô giáo Tôn đối diện với anh cả của Tể Tể càng có vẻ lúng túng khó xử.

“Cậu chủ Hoắc, Tể Tể và Tiểu Tương…”

Hoắc Tư Cẩn dùng một tay ôm hai đứa nhỏ qua, sợ cô giáo Tôn phát hiện sự khác thường của nhóc cương thi tóc đỏ.

“Không sao không sao, trước giờ Tể Tể và Tiểu Tương mắc chứng rối loạn ngày đêm nghiêm trọng, cô giáo Tôn không cần phải quá bận tâm.”

Cô giáo Tôn nghe vậy thì khẽ nhíu mày: “Cậu chủ Hoắc, nếu như Tể Tể và Tiểu Tương liên tục rối loạn ngày đêm thì sẽ ảnh hưởng đến quá trình dậy thì của cơ thể.”

Hoắc Tư Cẩn còn chưa kịp lên tiếng thì cô giáo Tôn đã hỏi dò: “Cậu chủ Hoắc, hay là trưa mai chúng tôi thử không để cho Tể Tể và Tiểu Tương nghỉ trưa trước xem sao, cậu thấy có được không?”

Hoắc Tư Cẩn cầu còn không được: “Vậy thì vất vả cho cô giáo Tôn rồi.”

Cô giáo Tôn là thật sự thích Tể Tể và Tiểu Tương, nụ cười đặc biệt dịu dàng.

“Tể Tể và Tiểu Tương đều rất ngoan, chúng tôi không hề vất vả chút nào.”

Hoắc Tư Cẩn thầm nghĩ, vậy là các cô còn chưa biết chỗ kinh khủng của hai đứa nhóc này rồi.

Quên đi!

Trước tiên không được để bị phát hiện, có thể qua được ngày nào hay ngày đó.

Kết quả hôm sau, nhà trẻ đã bùng nổ.

****3:

Hai giờ rưỡi trưa, lớp tiểu học số hai nhà trẻ quốc tế song ngữ Hán Ninh đang bị ông nội, bà nội và cha mẹ của các bạn nhỏ bao vây xung quanh.

Hiệu trưởng nhà trẻ cho rằng đã xảy ra án lớn máu tanh khủng khiếp gì đó, bị dọa sợ đến nỗi ngay lập tức gọi điện cho 110 và 120 rồi lại gọi ngay cho đội bảo vệ khu vực khuôn viên xông thẳng tới lớp tiểu học số hai.

Bọn nhỏ đang gào khóc, các phụ huynh đang xôn xao, người này còn kích động hơn cả người kia.

Các giáo viên mỗi một người đều như gặp phải kẻ địch lớn, cố gắng nghe kỹ nguyên do từ trong một nồi cháo hỗn loạn.

Chờ sau khi mọi người nghe xong, khóe miệng các giáo viên tức thì co rút dữ dội.

Nguyên nhân xuất phát từ trên người Tể Tể và Tiểu Tương.

Bởi vì các bạn nhỏ khác thấy Tể Tể và Tiểu Tương cả buổi trưa đều không có lên lớp chỉ nằm ngủ nên đã về nhà bép xép với phụ huynh.

Có phụ huynh của một bạn nhỏ là bác sĩ, bình thường bạn nhỏ này cũng thông qua trao đổi giữa các phụ huynh mà biết được các loại thuốc ngủ này nọ, sau đó về nhà mách lại với phụ huynh nhà mình.

“Cha, cô giáo trong lớp tụi con đút thuốc ngủ cho hai bạn nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương uống đó!”

Phụ huynh bị dọa giật mình, cảm thấy không có khả năng.

“Sao có thể thế được?”

Bạn nhỏ vẫn cứ khăng khăng: “Cha, Tể Tể đi học hai ngày, chiều nào cũng vậy giáo viên có gọi thế nào cũng không thức dậy.”

“Cha, không phải cha đã nói bệnh nhân uống thuốc ngủ vào là có thể ngủ giống như heo, có khua chiêng gõ trống thế nào cũng không gọi dậy được sao?”

Người cha làm bác sĩ: “...”

Mẹ của người cha làm bác sĩ này là một thành viên của ủy ban gia đình, sau khi biết được tình huống này đã âm thầm lập nhóm riêng hỏi các phụ huynh khác.

Kết quả lời kể của những bạn nhỏ đều thống nhất.

“Đúng là ngủ liên tục không thức dậy!”

“Giáo viên gọi không tỉnh!”

“Cô giáo Tôn còn cầm cả kèn tới.”

“Tiếng rất lớn!”

Tình huống kiểu này, ai mà không lo lắng cơ chứ?

Thế là một phụ huynh trong số đó kích động giơ tay lên kêu gọi, bảo người cha làm bác sĩ cùng nhau hùng hổ chạy thẳng tới nhà trẻ tìm giáo viên.

Hơn nữa bọn họ còn đặc biệt chọn buổi chiều.

Dù sao bọn nhỏ đã nói rồi, hai bạn nhỏ kia buổi sáng vẫn còn chơi đùa, còn rất ngoan. Chỉ là một đứa thì nói chuyện cà lăm, một đứa thì hầu như không nói chuyện, hơn nữa luôn luôn vừa mở miệng ra là đám nhỏ khóc ré lên.

Liệu có phải các thầy cô lo hai đứa bé này sẽ chọc những đứa bé còn lại khóc nên mới dứt khoát để cho bọn nhỏ ngủ thẳng cả buổi chiều không.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free