Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 484:
Bạch Di tức đến giậm chân, sau khi gọi 120 xong lại gọi thêm rất nhiều cuộc điện thoại.
“Tôi là Bạch Di, đúng! Tôi có tin tức lớn quan trọng, còn phải xem truyền thông các người có dám vạch trần hay không!”
“Đúng!”
“Được!”
…
Xe vừa mới dừng lại ở trang viên nhà họ Hoắc, ba anh em Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lập tức lao ra khỏi nhà.
Hoắc Tư Thần: “Cha, nghe nói tụi con lại có thêm em trai hoặc là em gái đúng không?”
Nhóc cương thi tóc đỏ hiếm khi dùng giọng điệu cực nhanh lên tiếng: “Không… tôi… gọi chú.”
Hoắc Tư Tước buồn cười nhìn nhóc cương thi tóc đỏ một chút: “Tiểu Tương, chúng tôi không phải nói cậu.”
Hoắc Tư Cẩn dứt khoát cầm điện thoại ra: “Cha, cha coi thử đi?”
Hoắc Trầm Lệnh dọc đường luôn chuyên tâm lái xe nên đúng là không đọc tin tức.
Lúc ông vừa định nhận lấy xem thì điện thoại của ông Hoắc đã gọi tới: “Trầm Lệnh, con và Bạch Thiến đến cùng đã xảy ra chuyện gì?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Con và cô ta chỉ coi như người xa lạ có quen biết.”
Giọng của ông cụ Hoắc hết sức nặng nề: “Nếu vậy thì tự mình xử lý chuyện tin tức cho thỏa đáng đi.”
“Vâng!”
Hoắc Trầm Lệnh vừa cúp điện thoại xong, tiếng xe hơi ngoài cửa lớn đã vang lên.
Một nhà năm sáu cái miệng cùng lúc quay đầu nhìn sang. Hoắc Trầm Huy dẫn con trai lớn Hoắc Tư Lâm bước xuống xe.
“Trầm Lệnh (chú ba).”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn mấy đứa nhỏ một chút, Hoắc Trầm Huy hiểu ý: “Tư Lâm, con và Tư Cẩn đưa mấy em trai em gái đi chơi đi.”
“Vâng thưa cha.”
Hoắc Tư Cẩn thấy cha ruột không muốn bọn họ dính vào thì hết sức chững chạc cùng Hoắc Tư Lâm dẫn mấy em trai em gái đi qua vườn hoa bên kia, hơn nữa còn đi rất xa.
Hoắc Tư Thần chớp chớp mắt: “Anh cả, chúng ta không đi xác thực sao?”
Một bàn tay của Hoắc Tư Tước dán lên trên ót cậu em trai đần độn: “Cha là ai chứ, cho dù có nhu cầu sinh lý thì cũng đâu đến nỗi ồn ào ra sinh mạng hả? Bộ năm đứa chúng ta còn chưa đủ cho cha lao tâm khổ trí hay sao?”
Hoắc Tư Thần bụm đầu “á” một tiếng: “Bây giờ cha chúng ta lo lắng chủ yếu là Tể Tể và Tiểu Tương, hồi đó chúng ta đều là do mẹ mang thai.”
Nhắc tới mẹ, gương mặt nhỏ nhắn của Hoắc Tư Thần chợt xụ xuống.
Tể Tể trông thấy, vội vàng nắm lấy tay anh ba: “Anh ba không cần đau lòng, mẹ mà biết được thì cũng sẽ đau lòng.”
Tể Tể suy nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một câu: “Cha biết thì sẽ càng khó chịu hơn.”
Hốc mắt Hoắc Tư Thần đỏ lên, một phen ôm lấy Tể Tể, vùi đầu vào cần cổ bé, cất giọng buồn bã: “Cảm ơn Tể Tể, anh ba biết rồi, anh ba chỉ là… thỉnh thoảng không nhịn được nhớ lại.
”
Tể Tể dùng hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ Hoắc Tư Thần, dùng giọng trẻ con non nớt hỏi cậu: “Thế có phải anh ba đang muốn khóc không?”
Không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một chút hốc mắt Hoắc Tư Thần lại càng đỏ hơn, nước mắt đang đảo quanh trong hốc mắt.
Lúc này nước mắt còn chưa rơi xuống, trên đùi đột nhiên truyền đến cảm giác lạnh thấu tim. Cậu hoảng sợ á lên một tiếng, vô thức nhấc một chân lên xem xét.
Nhóc cương thi tóc đỏ học theo Tể Tể cũng ôm Hoắc Tư Thần như vậy bị đá văng thẳng ra. Nhóc cương thi tóc đỏ té xuống đất, thoáng ngẩng đầu lên tủi thân hề hề nhìn Hoắc Tư Thần.
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Cẩn vừa định đi đỡ nhóc cương thi tóc đỏ dậy thì Hoắc Tư Lâm đã khom người bế nhóc cương thi tóc đỏ lên.
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước: “Anh Tư Lâm…”
Hoắc Tư Lâm đang bế nhóc cương thi tóc đỏ: “...”
Anh cảm giác mình không phải đang bế một con người mà là đang bế một cục nước đá.
Khí lạnh ào ào vọt thẳng lên trên thân anh, từ lúc anh bế nhóc cương thi tóc đỏ lên đến bây giờ đoán chừng không tới một phút, thế mà anh lại cảm thấy lạnh hết cả người.
Hoắc Tư Lâm: “...”
Nếu như vào lúc này anh buông tay thì tên nhóc này có òa khóc hu hu hay không?
Nhưng anh lạnh quá!
Tể Tể đã chạy ra khỏi ngực Hoắc Tư Thần, nhìn thấy vội vàng đi qua nắm chặt tay Hoắc Tư Lâm.
Một dòng nước ấm từ ngón tay xuyên qua, Hoắc Tư lâm nhanh chóng để ý thấy thân thể mình đã trở lại bình thường.
Hoắc Tư Lâm: “Ồ?”
Tể Tể cũng thuận thế kéo nhóc cương thi tóc đỏ ở trong ngực Hoắc Tư Lâm xuống.
“Anh Tư lâm, lúc Tiểu Tương không có tận lực khống chế thân thể thì anh tốt nhất đừng nên có tiếp xúc thân thể trực tiếp với cậu ấy.”
Hoắc Tư Lâm bởi vì cái chết thê thảm của Vương Ngọc Linh mà đã gầy đi rất nhiều, vào lúc này anh trông có vẻ hết sức gầy gò, dưới mắt còn có quầng thâm mờ nhạt.
Chẳng qua bây giờ bà ngoại anh còn đang giữ xác của mẹ không cho hạ táng, cứ khăng khăng đòi cha anh lấy ra một trăm triệu coi như bồi thường trước.
Nếu như không phải nhà họ Hoắc nhà lớn nghiệp lớn, bên phía tin tức cơ bản không dám đăng báo thì đoán chừng đã làm ầm lên gây xôn xao dư luận rồi.
Hoắc Tư Lâm bỏ qua những chuyện đó, theo lời của Tể Tể hỏi tiếp: “Vì sao?”
Hoắc Tư Tước bật cười thành tiếng: “Tiểu Tương, lấy kỹ năng độc đáo ra cho anh Tư Lâm của em xem thử đi!”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngơ ngác à một tiếng, vốn định kéo thẳng đầu mình xuống, sau đó lại ngại hù sợ Hoắc Tư Lâm. Dù sao mới vừa rồi Hoắc Tư Lâm còn bế cậu nữa mà.