Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 500:
Hứa Liệt do dự một lát rồi thử sửa lời.
“Hoặc tôi gọi cậu là thầy Hoắc?”
Hứa Liệt lớn hơn Hoắc Trầm Vân chừng mười tuổi, nhìn vô cùng thận trọng giàu kinh nghiệm, Hoắc Trầm Vân không phải là Cốc Hưng Út, không có dáng vẻ mình là hơn người, ngược lại, từ trước tới giờ anh vẫn luôn lăn lộn ở dưới tầng chốt, cho nên càng có thể hiểu được các loại khó khăn trong giới này.
“Anh Hứa, anh gọi em là Trầm Vân là được, hoặc gọi cả họ lẫn tên cũng được.”
Hứa Liệt hơi ngoài ý muốn, cụ cười của anh ta càng dịu dàng hơn.
“Được, Trầm Vân.”
Nhìn thấy một lớn hai nhỏ bên cạnh Hoắc Trầm Vân, Hứa Liệt đứng càng thẳng hơn.
“Ba vị này là…”
Hoắc Trầm Vân mỉm cười giới thiệu: “Hai bạn nhỏ này là cháu trai của tôi, Tể Tể là con gái độc nhất trong nhà, cháu gái độc nhất của tôi.”
Hứa Liệt: “…”
Con gái mà người cầm quyền nhà họ Hoắc nhận nuôi trong lời đồn, tiểu thư Minh Tể Tể!
Hoắc Tư Thần Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đồng thanh mở miệng chào: “Cháu chào chú Hứa ạ!”
Trong lòng Hứa Liệt cảm thấy kinh ngạc, nụ cười dịu dàng dần lan tràn tới đáy mắt, toàn thân đều trở nên nhu hòa hơn.
Anh ta không ngờ tới các tiểu thư cậu chủ nhà họ Hoắc trong lời đồn đều lễ phép như thế này, hơn nữa còn không có chút khoe khoang ngang ngược tùy hứng kiêu căng như các cậu ấm nhà giàu anh ta đã từng gặp trong giới.
“Ừ ừ ừ, chú Hứa bảo người chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon đồ uống ngon với đồ chơi, chú Hứa dẫn các cháu qua đó có được không?”
Tể Tể nghe thấy đồ ăn thì hai mắt sáng lấp lánh: “Cháu cảm ơn chú Hứa ạ!”
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể lên, dẫn theo hai cháu trai và Hứa Liệt đi vào phòng làm việc.
Lúc bước vào phòng làm việc, nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên quay đầu, trong đôi con người màu nâu nhạt xinh đẹp xoẹt qua một tia màu đỏ.
Tể Tể cúi đầu nhìn nó: “Anh Tiểu Tương, làm sao vậy ạ?”
Nhóc cương thi tóc đỏ chớp mắt, đợi sau khi chú út đặt Tể Tể xuống nó mới lén nói với bé.
“Vừa rồi… tớ… hình như cảm nhận được… hơi thở… có chút quen thuộc!”
Đồng thời, Tương Uyên dẫn theo trợ lý Tiểu Hải bước ra khỏi phòng làm việc nào đó, ánh mắt anh ta lạnh như băng, giọng nói trầm thấp cũng không áp chế được cơn cáu kỉnh trong lòng.
“Bảo cô ta nằm mơ đi! Trong mơ cái gì cũng có cả đấy!”
Tiểu Hải vô cùng sốt ruột.
“Thầy Tương, hình tượng! Hình tượng!”
****2:
Tương Uyên nhìn anh ta, Tiểu Hải lập tức che miệng lại làm chim cút.
Cửa phòng làm việc bên cạnh mở ra, một người phụ nữ tóc dài qua vai bước ra từ bên trong, người phụ nữ đó là chị đại của giải trí Hoa Thành, tên là Dương Hân, cũng là người đi nằm mơ đi trong lời của Tương Uyên.
Vừa hay nghe thấy câu đó của Tương Uyên, Dương Hân lập tức đỏ hốc mắt.
Tương Uyên không chút kiên nhẫn, anh ta cảm nhận được gần đây có hơi thở của thứ không phải người, cho nên giọng nói cũng gắt gỏng hơn.
“Muốn khóc thì cút ra xa một chút! Đừng vướng mắt của ông đây! Làm chậm trễ thời gian của ông!”
Tương Uyên nói xong thì cất bước rời đi.
Bởi vì không muốn nhìn thấy Dương Hân, ngay cả hơi thở của thứ không phải con người vừa rồi anh ta cũng không để ý tới nữa.
Không muốn dẫn tới sự chú ý của bất kỳ thứ không phải người nào, Tương Uyên lặng yên không một tiếng động loại bỏ toàn bộ hơi thở xung quanh của mình, sau đó quả quyết xoay người bước vào trong thang máy bên cạnh.
Ánh mắt ghét bỏ đó nhìn tới Dương Hân khóc luôn.
Tiểu Hải: ‘’…”
Người đại diện Vương Du của Dương Hân bước ra từ phòng làm việc bên cạnh, nhìn thấy nghệ sĩ nhà mình đang khóc, cô ta lập tức nhìn về phía Tiểu Hải.
Tiểu Hải không biết nói sao nhún nhún vai, sau đó cũng rời đi.
Trên mặt Vương Du toàn là vẻ không cam lòng, nghệ sĩ nhà mình là ảnh hậu đang hot, chị đại của công ty, cho dù là tài nguyên hay là tướng mạo dáng người thì đều là số một.
Lần này có bộ phim muốn hợp tác với Tương Uyên, tổ hợp một ảnh đế độ hot không giảm nhiều năm và một ảnh hậu đang hot, lại còn là một tác phẩm lớn, hiển nhiên là hai bên đều cùng có lợi.
Kết quả không ngờ tới, trong phòng làm việc, Tương Uyên lại không chút lưu tình mà từ chối.
Nghệ sĩ nhà cô ta có bao giờ bị vả mặt như vậy chứ?
“Chị Dương đường khóc, chỗ hành lang này của công ty có Camera, em lập tức trích ra rồi tìm người phát ra ngoài, làm cho bọn họ đẹp mặt.''
Dương Hân cắn chặt răng, cô ta với gương mặt đầy vệt nước mặt trừng mắt một cách hung ác về phía Tương Uyên rời đi, sự không cam lòng và oán giận trong mắt không có cách nào che giấu.
Không cam lòng và oán giận trong mắt cô ta vẫn chưa tản đi thì đột nhiên cô ta lại nghiêng đầu nhìn thấy hai bạn nhỏ ba bốn tuổi ở chỗ cách đó không xa.
Tể Tể và nhóc cương thi tóc đỏ đứng xếp hàng trước cửa phòng làm việc của chú út, lực chú ý không hề dừng ở trên người Dương Hân.
Nhóc cương thi tóc đỏ cảm nhận cẩn thận lại, loại hơi thở có chút quen thuộc ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
Tể Tể cũng cảm nhận cẩn thận lại, trong không khí không hề có bất kỳ sự đặc biệt nào.
Bé dùng giọng nói non nớt hỏi nhóc cương thi tóc đỏ: “Anh Tiểu Tương, có phải là anh cảm giác sai rồi không ạ?”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngập ngừng, nó không quá xác định.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ