Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 523:
Nếu như con trai chết vào lúc lớn khoảng bằng Tể Tể trước mặt này, lời Dương Mậu vừa nói cũng vô cùng có khả năng sẽ trở thành sự thật.
Tương Uyên cứng đờ cơ thể, nhịn lại sự gắt gỏng rồi đột nhiên nghiêng mặt qua.
Tể Tể vừa thấy thì bật cười ha ha.
“Vâng ạ! Chú Tương, mua!(*╯3╰)!”
Tương Uyên: “...”
Nhìn nhóc con mềm mại đó làm cho người ta cảm thấy rất yêu thích, thơm một cái... mềm mại tới khó mà tưởng nổi.
Chẳng qua Tương Uyên thấy nhóc con đó là con của Phong Đô Đại Đế, chút yêu thích này ở trong lòng anh ta lập tức biến mất chẳng còn.
Đợi anh ta tìm được con trai rồi, nói không chừng cũng là một nhóc con đáng yêu trắng mịn như thế này.
Ngày nào anh ta cũng ôm con trai thơm thơm!
Ngày nào cũng bảo con trai thơm!
Trong phòng làm việc cách vách, nhóc cương thi tóc đỏ đang cùng Bách Minh Tư Hoắc Tư Thần đợi chú và Tể Tể đột nhiên hắt xì một cái.
“Hắt xì!”
Hoắc Tư Thần nghiêng đầu nhìn nó, thật sự không ngồi nổi nữa.
“Anh Minh Tư, tiểu Tương, nếu không thì chúng ta ra cửa đợi đi? Như vậy thì Tể Tể và cha vừa ra ngoài là có thể nhìn thấy chúng ta rồi.”
Nhóc cương thi tóc đỏ trực tiếp hành động, nó nhảy xuống khỏi ghế rồi đi ra bên ngoài.
Bách Minh Tư thấy vậy cũng vội vàng dẫn theo Hoắc Tư Thần cùng nhau đi ra.
Nhóc cương thi tóc đỏ đi nhanh như bay, chỉ trong chớp mắt nó đã đi tới cửa phòng làm việc cách vách.
Đúng lúc cửa phòng làm việc cách vách mở ra, Tương Uyên với vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt lạnh lùng bước ra từ bên trong.
Nếu không phải anh ta phản ứng nhanh, theo tốc độ vừa rồi của anh ta có lẽ chân đã đá thẳng vào người nhóc con gầy gò đang xông tới kia rồi.
Tương Uyên nhìn cẩn thận một lần, là một bé trai.
Nhưng mái tóc lại đen nhánh, gầy gò thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, vô cùng không phù hợp với thể trạng vóc dáng của người nhà họ Tương bọn họ.
Tương Uyên dời ánh mắt đi, mắt nhìn thẳng mà bước đi.
Nhóc cương thi tóc đỏ hơi sững sờ, vô thức kêu lên một tiếng.
“Chú... Tương?”
Tương Uyên cũng vô thức dừng lại, nhưng sắc mặt anh ta rất xấu, vừa nhìn đã thấy là dáng vẻ vô cùng không dễ chọc, vừa lạnh lùng lại vừa không kiên nhẫn.
“Nhóc con, có chuyện gì?”
Tể Tể chạy ra từ bên trong, kéo lấy tay nhóc cương thi tóc đỏ.
“Anh Tiểu Tương, làm sao vậy?”
Tương Uyên nói không rõ tại sao mình sẽ để ý tới nhóc con gầy gò hoàn toàn không giống người nhà họ Tương này, thậm chí bởi vì Tể gọi đối phương là anh Tiểu Tương, anh ta còn hỏi một câu.
“Nhóc con, nhóc gọi nó là gì? Tiểu Tương, chữ Tương nào?”
****5:
Từ trước tới giờ bé căn bản chưa từng hỏi nhóc cương thi tóc đỏ là chữ Tương nào, khi đó bé nhìn thấy nhóc cương thi tóc đỏ trong nhà vệ sinh trong nhà, sau đó thì cứ thế trực tiếp gọi nó là Tiểu Tương luộn.
Còn là chữ Tương nào, vậy phải xem người lớn viết như thế nào.
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, rồi đột nhiên nhớ ra.
Đúng lúc bé cũng nhìn thấy anh Minh Tư và anh ba đang đi tới từ phía sau, thế là đi tới trước mặt anh ba hỏi.
“Anh ba, anh Tiểu Tương tên là gì ạ? Là chữ Tương nào ạ?”
Khi đó Hoắc Trầm Huy làm thủ tục nhận nuôi cũng là đi cửa sau, sau khi trở về có nhắc với bọn họ tên của người con trai từ trên trời rơi xuống này.
Chẳng qua khi đó Tể Tể đang ngủ, cho nên không biết.
Hoắc Tư Thần trực tiếp báo ra họ tên của nhóc cương thi tóc đỏ.
“Hoắc Tư Tương, nhũ danh là Tiểu Tương, Tương trong tương lai.”
Khi Hoắc Tư Thần nhìn thấy Tương Uyên thì vô cùng cảnh giác, cậu xông lên, mỗi tay một người, kéo em trai em gái về bên cạnh mình.
“Chú gì ơi, chú còn có vấn đề gì ạ?”
Tương Uyên: “...”
Tâm trạng của Tương Uyên vô cùng không tốt.
Lần đầu tiên anh ta không hiểu ra sao mà dừng lại vì một đứa trẻ xa lạ, cứ cảm thấy đứa nhỏ này sẽ có chút gì đó khác biệt.
Nếu như... may mắn là con trai của anh ta thì sao?
Minh Tể Tể còn gọi nó là anh Tiểu Tương.
Anh ta tưởng rằng đứa nhỏ gầy gò này mang họ Tương.
Mặc dù mái tóc màu đen, nhưng nhìn cẩn thận thì thật ra ngũ quan vô cùng đẹp và tinh xảo.
Mặc dù hoàn toàn không phù hợp với thể trạng của người nhà họ Tương bọn họ, nhưng nghĩ cẩn thận thì khi đó vương triều sụp đổ, anh ta chết trận sa trường, tình thế trong kinh thành hỗn loạn không yên, con trai gầy gò cũng là chuyện có khả năng.
Kết quả...
Ha!
Tương Uyên cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi, nhóc con này có một đầu tóc đen chói mắt như vậy, vậy mà anh ta vẫn còn ôm mong đợi!
Tương Uyên sầm mặt nghiến răng: “Hết rồi!”
Nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh bước ra từ phòng làm việc, nhớ tới đây đều là mấy đứa nhỏ nhà họ Hoắc, trong lòng Tương Uyên vừa vô cùng không thoải mái vừa tức giận, sau đó anh ta đột nhiên nhìn thẳng vào nhóc cương thi tóc đỏ, vờ nở nụ cười ngoài mặt nói.
“Chậc! Đều là con cháu nhà họ Hoắc, Tiểu Tương, cháu thế này là bị ngược đãi à, teo tóp gầy yếu giống như cọng giá đỗ vậy!”
Anh ta cố ý liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh một cái, nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh sầm mắt, anh ta lập tức trở nên vui vẻ.
“Nếu không thì như vậy đi, Tiểu Tương, cháu đi với chú đi, chú đảm bảo sẽ nuôi cháu thành trắng trẻo mập mạp!”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói: “Ảnh đế Tương có thời gian ở đây ba hoa thì không bằng tranh thủ thời gian đi tìm con trai đi!”