Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 549:

Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cùng cười rộ lên, khiến cho chị gái hướng dẫn viên mua sắm nhìn mà chỉ biết trợn mắt há miệng.

Thôi được rồi!

Sự ngang tàng của nhà họ Hoắc – gia tộc đứng đầu nước Hoa, thật sự không phải thứ người thường có thể hiểu được!

Một chiếc nơ nhỏ có giá trị sáu con số, thế mà hai đứa nhỏ còn chưa tới tám tuổi, nói tặng là tặng luôn.

Chị gái hướng dẫn viên mua sắm nhanh chóng lấy những chiếc nơ nhỏ còn lại, Tể Tể và nhóc cương thi Tướng Tư Hoành nhận nơ xong thì lập tức đưa đến trước mặt các bạn nhỏ đang khóc nhè.

Tể Tể học theo dáng vẻ của cô Tôn, cất chất giọng ngọt ngào dỗ các bạn nhỏ.

“Đừng khóc, những bạn nhỏ không khóc có thể nhận được quà là nơ nhỏ xinh đẹp nha.”

Các bạn nhỏ đang khóc nhè: “… Hu… hu… Hả?”

“Hu hu … Ơ?”

“Tớ… Tớ không khóc, tớ… Tớ muốn quà.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng lắp bắp nói: “Đừng khóc… tất cả… tất cả đều có quà!”

Mấy người cha: “…”

Mấy người cha nào dám để con trai nhà mình nhận quà như vậy.

Vì thế họ vội vàng từ chối, đúng lúc này, Hoắc Trầm Huy đã đi tới.

“Không có gì đâu, chỉ là món quà bé xíu cho mấy bạn nhỏ thôi.”

Mấy người cha biết Hoắc Trầm Huy: “… Giám đốc Hoắc, cái này… quá… quá đắt rồi.”

Mấy người cha không biết Hoắc Trầm Huy: “Đắt quá, thật sự không được đâu.”

Người lớn thì nói chuyện với người lớn, trẻ con thì chơi với trẻ con. Một trong sáu bạn nhỏ thấy cha của mình lắc đầu từ chối, bèn lên tiếng.

“Cha ơi, chúng ta cũng có thể tặng lại quà cho chị Tể Tể và anh Tiểu Tương mà.”

Các bạn nhỏ còn lại: “Đúng!”

Mấy người cha trăm miệng một lời: “… Các con xem, tặng luôn cả cha các con đi có được không?”

Sáu bạn nhỏ còn chưa tới ba tuổi rưỡi cùng gật đầu, đồng thanh: “Được! Chúng con cũng muốn tặng cha cho chị Tể Tể và anh Tiểu Tương! Nhưng không tặng mẹ, ông bà nội, ông bà ngoại được đâu!”

Mấy người cha: “…”

****0:

Mấy người cha âm thầm bị giáng một cái tát lên mặt, sắc mặt không khỏi đen lại!

Có một người cha không cam lòng, cúi đầu hỏi đứa con trai mới hai tuổi rưỡi của mình.

“Vì sao tặng cha đi thì được, mà không thể tặng mẹ hay ông bà nội, ông bà ngoại?”

Đứ nhỏ mới hai tuổi rưỡi: “Mẹ, ông bà nội và ông bà ngoại mỗi ngày đều chăm sóc con, còn cha thì ngày nào cũng vắng nhà, có tặng cha đi… cũng không buồn.”

Người cha: “…”

Năm người cha còn lại: “…”

Hoắc Trầm Huy cũng ngẫm lại bản thân mình, âm thầm quyết định, sau này nhất định phải dành nhiều thời gian bên cạnh con cái hơn, tránh để sau này con trai lại muốn tặng ông cho người ta.

Dưới sự kiên trì của Hoắc Trầm Huy, sáu người cha kia cuối cùng cũng phải thông báo về những dự án tốt nhất của họ, sau đó đề nghị hợp tác với Hoắc Trầm Huy.

Hoắc Trầm Huy biết trong lòng họ vẫn còn băn khoăn nên đành phải mỉm cười đồng ý. Nhận thấy Tể Tể đã đói bụng, ông dẫn theo Tể Tể và con trai nhỏ rời đi.

Sáu đứa nhỏ còn lại không khỏi lưu luyến.

Mấy người cha thấy thế, vội vàng vươn một tay lên, che kín cái miệng nhỏ của mấy đứa nhóc nhà mình.

“Đi, cha dẫn con đi mua đồ ăn ngon!”

“Cha dẫn con đi mua đồ chơi nhé!”

Trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại có một nhà hàng, Hoắc Trầm Huy dẫn hai đứa nhỏ đi thẳng lên tầng cao nhất, cũng tiện tay báo lại cho quản gia La tối nay ba người họ sẽ ăn tối ở bên ngoài, không cần chuẩn bị bữa tối cho bọn họ, nhưng vẫn cần chuẩn bị bữa khuya cho mấy đứa nhỏ.

Sau khi ông gọi điện xong, ba người cũng đã tới được tầng cao nhất.

Một lớn hai nhỏ vừa ra khỏi thang máy, hai bạn nhỏ lập tức bị khung cảnh đằng sau một cánh cửa gỗ thu hút sự chú ý.

Bởi vì con trai nhỏ không thể ăn cơm, Hoắc Trầm Huy đành phải hỏi Tể Tể.

“Tể Tể muốn ăn cái gì?”

Tể Tể rời ánh mắt khỏi tấm cửa gỗ cách đó không xa, nở nụ cười đáng yêu.

“Chú hai, cái gì Tể Tể cũng muốn ăn.”

Hoắc Trầm Huy buồn cười: “Được, chúng ta chọn một phòng riêng, chú hai dẫn hai đứa vào phòng đợi trước.”

Hai bạn nhỏ rất ngoan ngoãn: “Vâng.”

Tể Tể chỉ vào cánh cửa gỗ mình vừa để ý tới: “Chú hai, chúng ta có thể qua bên đó ngồi không?”

Hoắc Trầm Huy hỏi người phục vụ, xác định căn phòng mà Tể Tể vừa chỉ không có ai, bên cạnh cũng để trống, sau đó đó mới dẫn hai bạn nhỏ tới gian phòng riêng kia.

Chờ Hoắc Trầm Huy đi ra ngoài lấy đồ ăn, căn phòng vốn chỉ có mình Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành bỗng có thêm một người khác.

Tương Uyên luôn đi theo ba người nhà họ Hoắc, vốn anh ta định xuất hiện khi con trai ở một mình, nhưng khốn nỗi con trai và Minh Tể Tể lại cứ dính lấy nhau, chẳng tách nhau ra dù chỉ một giây.

Anh ta không có cách nào khác, đành phải nhân lúc Hoắc Trầm Huy không có mặt ở đây, bèn nhanh chóng xuyên qua bức tường.

“Tiểu Hoành.”

Bởi vì trước đó Tương Uyên không hề che giấu khí tức của mình tại căn phòng bên cạnh, Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa lên đến tầng cao nhất đã phát hiện ra anh ta, cho nên lúc này hai bạn nhỏ không hề có chút kinh ngạc.

Trong phòng có chuẩn bị sữa bò từ trước, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang rót sữa cho Tể Tể.

Nghe thấy người cha cương thi gọi tên mình, nhóc cương thi Tương Tư Hoành mím mím cái miệng nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free