Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 554:

Bốn người họ là bạn tốt, lại kết hôn gần như cùng thời điểm, có con cùng một lúc, hôm nay họ dẫn theo con nhỏ tới đây liên hoan, không ngờ lại gặp phải một người muốn nhảy lầu.

Bọn họ chỉ muốn lên đây nhìn xem, nếu cần thì cũng giúp đỡ người ta một chút.

Kết quả…

Người cha trẻ A cau mày: “Đi thôi, loại chuyện thế này tốt nhất đừng xem, tránh rước họa vào thân!”

Người cha trẻ B gật đầu: “Đúng! Cơn gió vừa rồi thổi qua… khiến lông tơ sau lưng tôi nổi hết lên. Mau đi thôi!”

Bốn người thống nhất ý kiến, nhanh chóng ôm con rời khỏi đám đông, đi về phía cánh cửa nhỏ dẫn ra sân thượng.

Lúc đầu họ không cảm thấy gì, nhưng vừa mới rời đi, bốn người họ lại phát hiện ra có điều gì đó không ổn.

Hơn nữa, hai đứa trẻ trong tay hai người mẹ trẻ càng khóc lớn hơn trước, như thể chúng đang bị uy hiếp tới tính mạng, chúng duỗi thẳng người ra, dùng hết sức lực bú sữa mẹ để khóc.

“Hu hu hu!!!”

“Hu hu hu!!”

Hai bà mẹ trẻ đang luống cuống dỗ dành con, nhưng bọn nhỏ vẫn khóc không ngừng được, thực sự không còn cách nào khác, họ đành nhờ chồng mình đứng che ở phía sau, còn mình đứng quay lưng về phía đám đông đang xem náo nhiệt, chuyển bị cho hai đứa nhỏ bú sữa.

Tuy nhiên, hai đứa bé nhất quyết không chịu ăn sữa, mà khóc đến tê tái cả tim gan!

Những người phía sau nghe thế càng tức giận hơn.

“Bảo mấy người đi xuống, sao vẫn còn ở chỗ này thế?”

“Đúng vậy! Trước đó đã có người khuyên các người rồi mà, các người cứ ở đó mà khóc hu hu, nhỡ may kích thích con gái nhà người ta nhảy lầu, các người có đền mạng được không?”

“Không nhìn tình hình thế nào cũng mang con tới hóng chuyện, sợ mạng của đứa nhỏ dài quá à?”

Lệ quỷ tóc dài khổng lồ thổi khí vào người của hai người cha trẻ tuổi, trong đôi mắt đỏ ngày tràn ngập sự nham hiểm và âm độc.

“Tới cũng tới rồi, còn định đi đâu hả?”

“Chiếp chiếp chiếp… Một đứa cũng đừng hòng rời khỏi đây!”

Lệ quỷ tóc dài bật cười quái dị, rồi ả lại nhe răng nghiến lợi với hai đứa bé có thể nhìn thấy mình, dáng vẻ thèm thuồng nhỏ dãi của ả ta khiến hai đứa bé sợ đến nỗi khóc lóc càng thảm thiết hơn.

Lệ quỷ tóc dài nọ càng cười điên cuồng tới quỷ dị.

“Khóc đi, khóc đi, cáu kỉnh đi, mắng nhiếc đi, đánh nhau đi. Cứ mang theo sự oán hận và bất mãn ấy chết đi, như vậy vong hồn của chúng mày càng bổ dưỡng!”

Một giọng nói lạnh lùng và đáng sợ hơn con quỷ ấy đột nhiên vang lên từ phía sau.

Rõ ràng đó là âm thanh non nớt của trẻ nhỏ, nhưng lại khiến cho lệ quỷ tóc dài kia phải e sợ.

“Mày là oan hồn à?”

****3:

Lệ quỷ tóc dài chậm rãi xoay lại, từ phía sau ả không biết từ khi nào đã xuất hiện thêm một đứa nhóc trắng trắng, tròn tròn, dễ thương, dễ mến.

Lệ quỷ tóc dài nhìn chằm chằm vào đứa bé kia một lát, nhưng không thể nhìn thấu thực lực của đối phương.

Vì muốn biết được mục đích của đối phương, lệ quỷ tóc dài cố tình phát ra tiếng nói nham hiểm.

“Đứa nhóc thối chui ra từ chỗ nào, đến đây muốn tranh một ngụm canh phải không?”

Tể Tể lắc đầu, dùng giọng nói trẻ con để trả lời ả ta.

“Mày như thế này… không thể nấu canh được! Mùi vị nhất định sẽ rất khó ngửi! Màu canh nhất định cũng rất tạp nham, vô cùng ghê tởm, bổn Tể Tể nhất định không ăn được, còn cảm thấy buồn nôn nữa!”

Lệ quỷ tóc dài: “…”

Con nhóc ranh, khẩu khí cũng lớn lắm!

Mụ nội nhà nó, đúng là chẳng có chút kiêng kị nào.

Lệ quỷ tóc dài không khỏi nhíu mày, tuy nhiên lông mày của nó chẳng có mấy sợi, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt tái xanh với hai con mắt vừa to vừa đỏ, cái mũi cũng hơi tẹt, riêng cái miệng đã chiếm hai phần ba khuôn mặt, … Trên khuôn mặt của ả có đủ loại khác thường, quái lạ, đáng sợ và gớm ghiếc.

“Con nhãi ranh, rốt cuộc mày ai?”

Tể Tể cảm thấy thứ trước mặt mình ít nhất cũng phải có thực lực cấp Vương trở lên, tuy rằng rất kỳ lạ, nhưng bé lại không nói được kỳ lạ ở chỗ nào.

Bé cũng đe dọa ả quỷ quái này y hệt nhưng mấy thứ quỷ quái không biết tự lượng sức mình lại còn xấu xa trước đây.

“Người có thể ăn nuốt trọn mày chỉ trong một ngụm!”

Lệ quỷ tóc dài: “…”

Tại sao ả lại cảm thấy đứa nhỏ này đang cố ý kích thích mình nhỉ? Là bởi vì con nhóc này biết ả ta là oan hồn, người càng sợ hãi và oán hận trước khi chết, sau khi hoá thành oan hồn, càng trở thành “món ăn” gia tăng sức mạnh hơn ư?

Đúng rồi!

Nhất định là như thế!

Hôm nay, trên sân thượng phải có ít nhất 30 người, kể cả người phụ nữ đang chuẩn bị nhảy lầu kia nữa, trong người cô ta tràn đầy sự oán giận, tử khí nặng nề, là thứ mà ả ta đã sớm coi như vật trong tay mình.

Về phần những người khác…

Tới cũng đã tới rồi, đương nhiên đừng hòng rời đi!

Không biết không được ăn dưa bậy sao?

(Không được ăn dưa bậy: ở đây có nghĩa là đừng hóng hớt, ham vui mà bất chấp tất cả, kể cả an nguy của bản thân, từ “ăn dưa” 吃瓜 là từ lóng trên mạng xã hội Trung Quốc, chỉ những thông tin chưa rõ nguồn gốc về một sự việc nào đó được lan truyền trong cộng đồng, hay thuần Việt hơn là hóng hớt, hóng chuyện.)

Đặc biệt là loại chuyện như nhảy lầu thế này!

Cho rằng mình đã đọc được suy nghĩ của Tể Tể, suy nghĩ trong lòng lệ quỷ tóc dài liên tục xoay chuyển, ả tưởng rằng chủ nhân của Địa Phủ đã biết mình rời khỏi Tây Nam.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free