Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 568:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành bỗng nhiên lắp bắp hỏi: “Vậy… anh… ở lại…canh gác cho… Tể Tể, nhé?”
Tể Tể cảm thấy cũng được, rốt cuộc anh Tiểu Tương cũng là cương thi, cho dù tình hình của bé có thay đổi gì, cương thi bất tử bất diệt sẽ không bị bé doạ chết khiếp.
Tể Tể nhìn về phía chú Bạc đã ngất xỉu, có chút kinh ngạc.
“Ấy, chú Bạc, chú ấy…”
Cố Thích Phong cùng Hoắc Trầm Huy liếc nhìn nhau, vội trả lời theo bản năng.
“Cậu ta mệt mỏi quá đấy mà, vô tình ngủ quên mất thôi.”
Tể Tể ừ một tiếng: “Vậy chú hai và chú Cố mau đưa chú Bạc về đi, chờ Tể Tể ổn rồi, Tể Tể sẽ lập tức đi tìm chú hai và chú Cố ngay.”
Hoắc Trầm Huy và Cố Thích Phong còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị nhóc cương thi Tương Tư Hoành giật giật ống tay áo.
“Có… con ở đây.”
Hoắc Trầm Huy cùng Cố Thích Phong vẫn chẳng thấy yên tâm, nhưng Bạc Dịch Ninh quả thực đã bị dọa sợ, họ cần phải đưa anh ta đi trước.
Hai người đành gật gật đầu, Cố Thích Phong cúi người, trực tiếp khiêng Bạc Dịch Ninh đi ra ngoài.
Khi đi ra tới cửa, Cố Thích Phong dúi Bạc Dịch Ninh vào lòng của Hoắc Trầm Huy.
“Anh đưa cậu ta đi lên trước đi, tôi phải đi xem thử, là ai lớn mật như thế, dám ăn thịt nướng ở trong nhà xác!”
Hoắc Trầm Huy: “Được.”
Ông sẽ đi nhanh về nhanh, Tể Tể không cho ông canh giữ ở bên trong, vậy ông sẽ đứng canh ở bên ngoài.
Nơi này dù sao cũng là bệnh viện, mà bệnh viện thì có rất nhiều bệnh nhân, mỗi ngày có biết bao sinh mạng ra đời, cũng có biết bao sinh mạng rời đi, chẳng may có người đưa di thể ra vào nhà xác, với tình trạng hiện tại của Tể Tể, ai yếu tim mà nhìn thấy, lỡ lại đột tử ngay.
Ông vừa kịp nghĩ tới đây, cửa thang máy cách đó không xa đã mở ra.
****1:
Một người khuân vác đang đẩy xe chở xác vào, lúc cửa thang máy mở ra, anh ta nhìn lên và giật mình khi nhìn thấy bên ngoài cổng lớn của nhà xác có người đứng đó.
“Anh…”
Hoắc Trầm Huy trả lời lại theo bản năng: “Còn sống!”
Người khuân vác thở phào nhẹ nhõm, anh ta đeo khẩu trang, đẩy xe chở xác ra, nhìn Hoắc Trầm Huy một lượt từ trên xuống dưới, còn đánh giá ông mấy lần.
“Tôi nhớ rõ, lúc này trong nhà xác không nên có người mới phải, anh… vì sao anh vẫn còn ở chỗ này?”
Hoắc Trầm Huy nghĩ đến Tể Tể đang ở trong nhà xác, khẽ ho khan một tiếng.
Vì nói dối nên trông Hoắc Trầm Huy không được tự nhiên, ông không dám nhìn vào mắt của đối phương.
“Cái đó… Tôi theo lời mời của viện trưởng Cố đến Bệnh viện số 1 kiểm tra, vừa hay lại đến nhà xác vào lúc này.”
Người khuân vác nhớ tới trước đó viện trưởng Cố thực sự có đi về hướng nhà xác, cho nên cũng không hoài nghi.
“Vậy anh cứ làm việc của mình đi, tôi đưa người này vào trong trước.
”
Hoắc Trầm Huy vội vàng nói: “Tạm thời tôi không bận, như vậy đi, để tôi đẩy người này vào trong cho, anh cứ đi làm việc của anh đi.”
Người khuân vác: “…”
Hoắc Trầm Huy lại ho khan một tiếng: “Là thế này, tôi và viện trưởng Cố có một số vấn đề cần thương lượng một chút, vừa đúng lúc tôi thuận đường đưa người này vào luôn.”
Người khuân vác nghe rõ ràng và từ chối không chút do dự.
“Không cần đâu ạ, đây là công việc của tôi, tôi phải có trách nhiệm với công việc của mình và người đã khuất, tôi phải xứng đáng với mức lương cao mà bệnh viện trả cho tôi!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Nhân viên này, được đấy!
Nhưng trong tình huống này, nếu để người này bước vào trong, ông thực sự sợ người này sẽ giống như vị đang nằm trên xe đẩy xác mất.
Hoắc Trầm Huy cũng hiểu được nỗi băn khoăn của người này, bèn lấy di động ra để gọi cho Cố Thích Phong.
Kết quả, ông không gọi được.
Hoắc Trầm Huy: “…”
Người khuân vác nhìn ông ấy: “Xin ngài đây nhường đường một chút, lát nữa tôi còn phải đi thêm một chuyến nữa.”
Hoắc Trầm Huy thoáng trừng mắt: “Còn có người… mất nữa sao?”
Người khuân vác gật đầu: “Đúng vậy, nửa tiếng trước có ba người bị tai nạn giao thông. Vị tôi đang đẩy trên xe đây là một trong số ba người kia, mà tình hình của hai người còn lại cũng không được ổn lắm, tôi đưa xong vị này vào trong thì phải quay lại làm việc ngay, chuẩn bị đợi thông báo bất cứ lúc nào.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Huy vội cười nói: “Chờ một lát, để tôi gọi điện cho viện trưởng Cố của các anh.”
Người khuân vác không khỏi nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu.
“Được.”
Cuộc gọi trước đó không thể kết nối cuối cùng cũng kết nối được rồi, nhưng khi Hoắc Trầm Huy nghe thấy giọng nói u ám trong điện thoại truyền tới, ông bị doạ sợ tới mức suýt nhảy dựng lên.
“Chúng ta đứng gần nhau thế này, còn cần phải dùng tới điện thoại sao? Người anh em?”
Hoắc Trầm Huy: “… Cái gì?”
Tiếng cười nham hiểm và ác độc của người đàn ông phát ra từ đầu bên kia của điện thoại.
“Người anh em, tôi đang ở ngay trước mặt anh đây, anh không cần phải gọi điện thoại tôi đâu, thật rắc rối, có chuyện gì thì cứ trực tiếp nói với tôi là được mà! Hắc hắc hắc…”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tầm mắt của Hoắc Trầm Huy dần dần nhìn về phía người khuân vác, ánh mắt trở nên cảnh giác.
Người khuân vác nhìn thấy thế, khẽ nhướng mày.
“Có chuyện gì vậy?”
Hoắc Trầm Huy nuốt khan: “Cái đó… Anh có muốn bước sang phía bên này không?”
Người khuân vác: “… Hả?”
Hoắc Trầm Huy nhìn di động, nhìn người khuân vác không có biểu hiện gì bất thường, cuối cùng ánh mắt cứng đờ của ông dời tới thi thể đang phủ vải trắng được đặt trên xe chở xác kia.