Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 639:
Hoắc Tư Cẩm cảm thấy cần phải hất cho em trai mình một chậu nước lạnh.
“Tư Thần, em có biết tiền tiêu vặt của em là ai cho không?”
Hoắc Tư Thần: “...”
Một lời đánh thức người trong mộng, Hoắc Tư Thần vừa rồi còn cười nghiêng cười ngả bây giờ lập tức cứng đờ người lại.
“Xong đời rồi! Vừa rồi lúc ở bên đó, hình như em... không nhịn được, cười ra tiếng mất tiêu.”
Hoắc Tư Tước xoa cái đầu ngốc của em trai một cách yêu thương.
“Hiếm thấy đấy, nhưng cũng tính là phản ứng lại rồi!”
Hoắc Tư Thần: “...”
Có liên quan tới tiền tiêu vặt của mình, chỉ số thông minh của cậu tuyệt đối lúc nào cũng online!
Lúc Hoắc Tư Thần hối hận tới xanh ruột, Bách Minh Tư đã ôm bạn nhỏ Bạc Niên tới bên cạnh giường bệnh, Tể Tể còn đang ngủ khò khò.
Bách Minh Tư thả bạn nhỏ Bạc Niên xuống, bạn nhỏ Bạc Nhiên vô cùng nhanh nhẹn kéo chăn bên cạnh Tể Tể lên, rồi đưa mình vào trong ổ chăn.
“Anh Minh Tư, em cũng buồn ngủ rồi, em ngủ cùng với Tể Tể.”
Hoắc Tư Tước chậc một tiếng, Hoắc Tư Cẩn có hơi buồn cười nhìn cậu một cái.
“Nhóc đó mới hơn bốn tuổi!”
Giọng nói của Hoắc Tư Tước được đè lại rất thấp: “Đó cũng là sinh vật giống đực!”
Hoắc Tư Cẩn cười nhẹ nhắc nhở cậu: “Đợi nhóc đó lớn hơn một chút, biết cái gì gọi là sợ hãi thì sẽ tự chạy còn nhanh hơn cả thỏ, em gấp cái gì chứ?”
Hoắc Tư Tước nhướng mày, cảm thấy anh cả nói cũng có lý, thế là ừ nhẹ một tiếng.
Hoắc Tư Thần cũng buồn ngủ, hơn nữa lúc ở trong phòng xác mặc dù cậu không ngất đi, nhưng không hề có nghĩa là cậu không bị dọa sợ.
Sau khi hưng phấn qua đi, cảm giác mệt mỏi lập tức ập tới.
Nhìn thấy Tể Tể vẫn hoàn chỉnh, cậu nghĩ một chút rồi cũng cắn răng leo lên giường, nằm xuống ở một bên khác của Tể Tể.
“Em cũng buồn ngủ rồi, anh cả anh hai anh Minh Tư, em cũng ngủ với Tể Tể một lát trước đây.”
Cậu phải ngủ trước đã, sau đó lại nghĩ xem làm thế nào để cha quên đi chuyện cậu xem chuyện cười của cha mới được!
Quan trọng là còn bị bắt tại trận nữa!
Thảm thương quá!
Hoắc Tư Cẩn nhìn về phía Bách Minh Tư, Bách Minh Tư đã mở mắt Âm Dương ra, đang kiểm tra cẩn thận tình huống thân thể của Tể Tể.
Sức mạnh của Tể Tể vượt qua cậu nhiều, vì vậy cho dù mở mắt Âm Dương, cậu vẫn chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng vàng hộ thể nhàn nhạt quanh người Tể Tể, còn vết thương trên người...
Thật sự chỉ nhìn thấy trên trán bên trái có một vết bầm tím, không hề bị thương tới gân cốt.
Nhìn vị trí thì chắc là sau khi Tể Tể đột nhiên bay ra khỏi trang viên nhà họ Hoắc thì rơi từ trên cao xuống, sau đó bị đụng trúng mà tạo thành.
Trên vết thương còn có một tầng dầu thuốc mỏng, chắc là do y tá chăm sóc bé lúc trước bôi lên.
Bách Minh Tư rất lo lắng cho tình trạng thân thể của Tể Tể, nhưng cho dù có nhìn như thế nào thì cũng không nhìn ra được cái gì cả, cậu càng lo lắng hơn, lông mày cũng nhíu chặt lại.
Bên ngoài không nhìn ra được bất kỳ vấn đề gì, như vậy lúc thương tới lục phủ ngũ tạng thì sao?
Hoắc Tư Tước cũng đi qua, nhỏ giọng hỏi: “Nếu không thì xem thử miệng bé xem?”
Quả thật Bách Minh Tư cũng đang chuẩn bị xem miệng Tể Tể, thế là cậu thuận thế gật đầu.
Dù sao trước đó khi ở chỗ trang viên nhà họ Hoắc, bọn họ đều tận mắt nhìn thấy Tể Tể vừa mở miệng là phun ra lửa, mùi thịt nướng đó nồng nặc tới mức cách xa như vậy mà vẫn xông thẳng vào mũi được.
Bách Minh Tư cẩn thận nắm lấy cái cằm mềm mềm của Tể Tể, ngón tay trỏ và ngón tay cái nhẹ nhàng bóp hai bên miệng.
Bạn nhỏ Bạc Niên và bạn nhỏ Hoắc Tư Thần thấy vậy thì tò mò dựa lại gần.
Cách rất gần, vì vậy miệng của Tể Tể vừa mở ra, bọn họ đã ngửi thấy một mùi thịt nướng vô cùng ngào ngạt.
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần: “...”
Thật sự đã quen rồi!
Tể Tể thật sự lại tự nướng chính mình rồi!
Bạn nhỏ Bạc Niên không hiểu gì cả, bé gãi gãi đầu.
“Em Tể Tể ăn thịt nướng lúc nào vậy ạ? Thơm quá.”
Hoắc Tư Thần: ‘...”
Lúc này nếu không phải Bạc Niên thật sự quá nhỏ, còn là một bé con thơm mùi sữa, ít nhiều gì cậu cũng phải lừa một trận.
Bách Minh Tư vẫn không phát hiện ra vấn đề gì, nhanh chóng thu tay lại, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Hoắc Tư Cẩn đang thử mạch đập của Tể Tể, lúc này mạch vô cùng yếu ớt, nhưng thật sự là vẫn có, anh thở phào một hơi.
Chẳng trách hai y tá này không nhận ra được khác thường của Tể Tể.
Lúc mọi người vây quanh Tể Tể kiểm tra, cửa phòng bệnh đột nhiên được mở ra một khe nhỏ xíu.
Chim Chín Đầu số 6 khó khăn lắm mới chạy thoát ra khỏi bệnh viện thú y được đã tìm theo hơi thở của Tể Tể mà tới đây.
Nhìn thấy Minh Tể Tể đang rơi vào giấc ngủ sâu, Chim Chín Đầu số 6 trở nên kích động.
Cơ hội tới!
Nhưng mà ngay khi nhìn thấy Bách Minh Tư, con mèo hoang nhỏ què một chân bị Chim Chín Đầu số 6 bám vào đã cứng đờ người lại.
Người thông linh nhà họ Bách!
Đệch.
Giờ cũng đã bao nhiêu năm rồi!
Vậy mà người nhà họ Bách còn chưa chết hết?
Nó tự tính toán một lát về sức mạnh thảm thương của mình, rồi lại nhìn về phía Bách Minh Tư mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng đã khống chế vô cùng thành thạo mắt Âm Dương, lặng lẽ thu cái chân lại.