Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 675:
Hoắc Tư Cẩn gần như ngay lập tức hiểu được ý đồ của bé, bé không muốn để cho nhà họ Nghiêm phát hiện ra sự tồn tại của ba đứa quỷ nhỏ đây mà.
Cho nên, khoảnh khắc nhìn thấy Nghiêm Hứa Linh với vẻ mặt hung ác, nham hiểm vọt tới, Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng lên tiếng.
“Nghiêm Tổng, không xong rồi, ngài Nghiêm Sĩ Dân đang bị mắc kẹt dưới bức tường sụp đổ.”
Nghiêm Hứa Linh nhìn thấy bài vị của tổ tiên nhà mình vỡ nát rơi đầy trên mặt đất, vốn còn định mở miệng trách mắng con trai cả vì chuyện anh ta đã gây ra, nhưng vừa nghe Hoắc Tư Cẩn nói vậy ông ta không thể không bình tĩnh lại.
“Cậu nói... cái gì?”
Tể Tể vội nhét một nửa thần hồn của Chim Chín Đầu đang cầm trên tay vào trong túi quần còn lại, xong xuôi bé bèn chỉ về phía bức tường sụp đổ.
“Kìa, Nghiêm Tổng, ngài Nghiêm Sĩ Dân đang bị tường đè ở bên kia ạ.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng chạy qua kiểm tra, sau đó phát ra giọng nói ngọt ngào như sữa.
“Nhìn... là... xe tông vào tường... chôn… chôn sống ngài… Nghiêm Sĩ Dân!”
Hoắc Trầm Huy không có chút thương cảm nào với Nghiêm Sĩ Dân đang bị chôn sống, thậm chí còn muốn bật cười khi nghe được lời của ba đứa bé nhà mình.
Tiếp theo, ông ấy thản nhiên bồi thêm một câu: “Nghiêm Tổng, để tôi gọi 120 giúp ông nhé, xem còn có thể cứu giúp được gì hay không.”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Nghiêm Hứa Linh nổi giận.
Nhà họ Hoắc rõ ràng có chuẩn bị mà tới, thậm chí còn phá hủy từ đường tổ tiên của nhà họ Nghiêm ông ta, thù này quyết không đội trời chung.
Trong lúc sai bảo các vệ sĩ đi theo mình tới cứu giúp con trai lớn, ông ta vẫn âm thầm kích hoạt các trận pháp khác được sắp đặt trong từ đường.
Thấy ông ta còn tâm trạng nghĩ chuyện khác, Nghiêm Hứa Nguy tức giận giậm chân, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của cháu trai.
Tể Tể nhìn thấy thế, bèn chớp mắt, dùng dáng vẻ đáng yêu hỏi han.
“Nghiêm Tổng, ở đây còn có nhiều đồ ăn ngon không?”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Tể Tể chỉ vào những tấm bài vị nát vụn rơi đầy đất: “Bên đó có rất nhiều lệ quỷ bị trấn áp, tuy rằng chúng bị nhốt hơi sâu, nhưng đều bị Tể Tể ăn hết rồi. Nếu ông vẫn còn lệ quỷ, thì mau thả ra đi ạ, Tể Tể sẽ ăn giúp ông luôn.”
Nghiêm Hứa Linh không thể tin được: “Những thứ dưới… dưới bài vị… cháu… ăn hết rồi ư?”
Tể Tể mỉm cười gật đầu, giọng nói trở nên vô cùng vui vẻ.
“Đúng vậy~ Nghiêm Tổng, có còn không ạ?”
Giọng của Nghiêm Hứa Linh trở nên run rẩy.
“Kia... Kia...”
Ông ta vừa định hỏi Chim Chín Đầu đâu, lý trí đã quay lại khiến ông ta nhanh chóng ngậm miệng.
Không thể nhắc tới Chim Chín Đầu!
Nếu Phong Đô Đại Đế biết được nhà họ Nghiêm đang hợp tác với Chim Chín Đầu, ngay cả khi có thể sửa được Sổ Sinh Tử, giúp ông ta sống thêm vài trăm năm nữa, chỉ cần Phong Đô Đại Đế vung bút lên, toàn bộ người nhà họ Nghiêm đều sẽ phải tới Địa Phủ báo tên ngay.
Ý thức được điều này, Nghiêm Hứa Linh cũng không dám kích hoạt những trận pháp còn lại.
Chim Chín Đầu đã biến mất chẳng còn tăm hơi, chỉ dựa vào chút thuật pháp của nhà họ Nghiêm bọn họ, căn bản không thể đánh bại được Minh Tể Tể ở trước mặt.
Con nhóc này là trữ quân của Địa Phủ, vốn dĩ không phải người trên dương gian, đánh chết nó chẳng khác gì đưa nó về quê hương, nó vẫn có thể tung tăng nhảy nhót như cũ.
Nghiêm Hứa Linh sống hơn 50 tuổi đầu, từ trước đến nay đều sống vô pháp luật, luôn luôn tự cho mình là nhất, lần đầu tiên trong đời, ông ta phải nhẫn nhịn tới mức như muốn phát nổ như vậy.
Minh Tể Tể!
Minh Tể Tể!
****3:
Tể Tể thấy Nghiêm Hứa Linh nhìn chằm chằm vào mình, nhưng không nói một tiếng nào, vì thế bé đã quan tâm mà nhắc nhở ông ta một câu.
“Nghiêm Tổng, có phải ông có gì muốn nói với Tể Tể hay không?”
Có!
Ông ta hận không thể thăm hỏi mười tám đời tổ tông của Minh Tể Tể!
Nhưng khi nghĩ đến thân phận công chúa nhỏ và trữ quân tương lai của Địa Phủ của con nhóc này, ông ta đột nhiên “dịu” lại.
Nhịn, nhịn, nhịn!
Cứ nhẫn nhịn trước đã, đợi ông ta tìm được Chim Chín Đầu rồi tính sau.
Nghiêm Hứa Linh cố gắng nở ra một nụ cười hiền từ, đôi mắt của ông ta hơi đỏ lên.
“Đúng vậy, xét cho cùng Tể Tể cũng còn nhỏ như vậy, ở đây lại xảy ra chuyện lớn như thế, sẽ không làm cháu sợ đó chứ?”
Tể Tể cười hì hì: “Không có, không có, Tể Tể vẫn ổn, cảm ơn Nghiêm Tổng đã mời Tể Tể nhiều đồ ăn ngon như vậy, Tể Tể cũng ăn no đến bảy phần rồi.”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Nhìn thấy khoảng sân trống rỗng không còn chút dấu vết nào của âm khí, lại nhìn bài vị tổ tiên vỡ nát nằm ngổn ngang trên đất, trái tim Nghiêm Hứa Linh như đang nhỏ máu.
Xương gò má của ông ta nghiến chặt lại, khuôn mặt gần như vặn vẹo.
“Ăn ngon không?”
Tể Tể gật đầu: “Ngon ạ, có thật thật nhiều quỷ nha, Nghiêm Tổng, chẳng lẽ ông không biết sao?”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Hoắc Trầm Huy thấy Nghiêm Hứa Linh suýt bị những lời của Tể Tể chọc tới nỗi tức hộc máu, gân xanh trên trán ông ta không ngừng nổi lên, ông ấy phải nhịn cười vô cùng vất vả.
“Tể Tể, nếu cháu đã không bị thương, vậy chúng ta về nhà thôi!”
Nghiêm Hứa Linh không cam lòng thả người của nhà họ Hoắc rời đi như vậy, dù sao bài vị tổ tiên nhà ông ta cũng bị đập tới vỡ nát rơi đầy trên đất, nếu không nói cho ra lẽ với nhà họ Hoắc, ông ta biết ăn nói với tổ tiên như thế nào đây?