Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 701:

Hoắc Tư Thần nghiến răng: “Anh hai! Anh chơi ăn gian!”

Hoắc Tư Tước nhướng mày cười: “Người trong nhà với nhau, còn so đo lý lẽ làm gì?”

Hoắc Tư Thần nghẹn họng.

Hoắc Tư Cẩn chạm vào em trai đang tức tới nỗi thở phì phì, kéo cậu nhóc nằm xuống.

“Mau ngủ đi, cho dù anh hai của em đã ôm được Tể Tể thì không phải vẫn nằm trên cái giường này à? Ngày mai em còn phải đi học đấy, trời cũng đã khuya rồi, ngủ đi thôi.”

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần rầm rì nằm xuống, không cam lòng mà nghiêng người về phía Tể Tể.

Nhưng Tể Tể đã hoàn toàn bị Hoắc Tư Tước ôm vào trong lòng, anh hai lại đưa lưng về phía cậu nhóc, bên kia thì bị nhóc cương thi Tương Tư Hoành chiếm lấy từ lâu, anh cả thì nằm cuối góc giường, cậu nhóc nhìn quanh chẳng tìm ra cách nào, đành kèo lấy một tay của Hoắc Tư Tước, tự mình rúc vào lòng anh hai.

“Anh hai, anh cũng ôm em ngủ đi!”

Hoắc Tư Tước lập tức nhảy dựng.

“Còn lâu! Hoắc Tư Thần, em cách xa anh một chút! Em tưởng mình là Tể Tể đấy à, còn bắt anh ôm em ngủ, sao em không bảo cha ôm em ngủ đi!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy thế vội vàng bảo vệ Tể Tể vẫn đang ngủ say, ngay khi nhóc định ôm lấy Tể Tể thì chợt nhìn thấy những chiếc móng tay dài như lưỡi dao của mình, đành phải từ bỏ, nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn cầu xin sự giúp đỡ.

Hoắc Tư Cẩn đi tới, bế Tể Tể vào trong lòng.

“Các em cứ từ từ mà chơi đùa, anh đưa Tể Tể sang phòng anh ngủ đây.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành quay đầu nhìn Hoắc Tư Thần vẫn đang cố rúc vào trong lòng Hoắc Tư Tước, nhóc không nhịn được mà âm thầm cười.

Chờ Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nghe được lời của Hoắc Tư Cẩn, hai cậu nhóc vừa quay sang muốn đuổi theo, Tương Tư Hoành đã nhanh chóng chạy tới cửa rồi.

Hai anh em Hoắc Tư Tước cùng Hoắc Tư Thần đang muốn xông lên cướp lại Tể Tể chợt nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhe răng, để lộ ra những chiếc răng nanh dài, cả hai không khỏi giật mình sợ hãi, hồn phách phanh lại cực nhanh.

“Trời ạ! Tiểu Tương, em định để anh Tư Tước và anh Tư Thần của em trực tiếp đâm vào hai cái răng nanh của em đấy à?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cười hì hì xin lỗi.

“Thực... thực xin lỗi... anh… Tư Tước..., anh… Tư... Thần.”

Chờ cậu nhóc nói xong lời xin lỗi, Hoắc Tư Tước cùng Hoắc Tư Thần đã đi vòng qua người cậu nhóc mà chạy thẳng tới phòng anh cả rồi.

Thế nhưng vừa sang đến nơi, cả hai người đã bị chặn ở ngoài bởi cánh cửa phòng đã đóng lại.

Hoắc Tư Tước: “...”

Hoắc Tư Thần: “...”

Hai người đồng thời nhìn về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chậm rãi bước tới, dường như cậu nhóc nhớ ra gì đó, đột nhiên hỏi Hoắc Tư Thần.

“Anh…Tư Thần, ngày mai... đi học, bài... bài tập về nhà... anh… làm xong chưa?”

Hoắc Tư Thần: “...”

Chết rồi!

Bài tập về nhà cậu nhóc còn vứt trong cặp sách, chưa viết được một chữ nào.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại nhìn về phía Hoắc Tư Tước.

Hoắc Tư Tước này ra vẻ nhàn nhã mà tựa người vào khung cửa, một tay xỏ vào túi quần, một tay vuốt ve những sợi tóc xõa xuống trên trán.

“Tiểu Tương, chiêu này của em chẳng có tác dụng gì với anh Tư Tước đâu.”

Bài tập về nhà gì đó... Cậu chưa từng phải làm bài tập bao giờ, đây là sự quật cường cuối cùng của một trùm trường.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lắp bắp nhắc nhở cậu.

“Anh…Tư Tước..., hôm nay... em nghe được... chú ba gọi… điện thoại… cho… chủ nhiệm lớp anh, sáng sớm… ngày mai… chú ba sẽ… kiểm tra bài tập… về nhà… của anh, còn đưa anh… đi học.”

Hoắc Tư Tước không bình tĩnh nổi nữa.

Suy cho cùng, dù cậu có là trùm trường đi chăng nữa, trước mặt cha ruột, cậu vẫn sợ hãi nha!

Hoắc Tư Tước mím môi: “Em không lừa anh đấy chứ?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Quân… ta, không… lừa… quân… ta!”

Một giây trước Hoắc Tư Tước còn đứng thẳng lưng, giây sau đã nhanh chóng phi thẳng về phòng, tìm chiếc cặp sách lông lá không biết bị vứt ở xó xỉnh nào.

Xét cho cùng, Hoắc Tư Tước cũng là một trùm trường danh xứng với thực, bài tập về nhà của cậu trước nay đều do mấy đàn em trong trường chủ động làm giúp.

Cha ruột chưa từng kiểm tra bài tập về nhà của cậu bao giờ cả.

Để đề phòng, Hoắc Tư Tước suốt đêm hỏi mấy đàn em trong nhóm chat, bài tập về nhà gồm những bài nào.

Chỉ trong nháy mắt, đám anh em nhỏ trong nhóm chat của cậu đều sợ đến ngây người.

【 Đại ca, anh bị trộm tài khoản à? 】

【 Đại ca, anh bị trộm tài khoản à? +! 】

【 Đại ca, anh bị trộm tài khoản à? +! 】

【 Đại ca, anh bị trộm tài khoản à? +! 】

...

Spam hiện lên nhanh như chớp.

Hoắc Tư Tước cạn lời, trực tiếp gọi điện cho một đàn em, dứt khoát nhanh nhẹn hỏi về bài tập về nhà, sau đó cúp điện thoại, tìm cặp sách, lấy ra một cuốn sách giáo khoa và một cuốn bài tập mới toanh, ngồi vào bàn học, múa bút thành văn.

3 giờ sáng đi ngủ, 6 rưỡi sáng rời giường, Hoắc Tư Tước buồn ngủ đến mức không thể mở mắt nổi, ngáp ngắn ngáp dài liên tục.

Nhìn thấy Tể Tể ngồi trong phòng ăn, trước mặt bé là ba con búp bê nhỏ không biết có được từ đâu, hình như ba con búp bê nhỏ này còn chạy bằng điện, khi cậu bước đến, chúng còn quay lại nhìn cậu.

Hoắc Tư Tước vô cùng kinh ngạc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free