Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 718:

Mặc Học Minh: “... Vậy thì sao? Hai đứa trẻ kia cũng đâu phải con cháu của một trong năm gia tộc Huyền môn?”

Mặc Thiếu Huy hận không thể trực tiếp móc mắt của thằng cháu này ra.

“Chẳng lẽ mày không biết gần đây nhà họ Hoắc có nhận nuôi một đứa bé gái?”

Mặc Học Minh sửng sốt một chút, sau đó dùng khăn giấy che vết thương trên trán, sau đó lại bày ra vẻ chẳng thèm quan tâm.

“Vậy thì đã sao? Nhà họ Hoắc thì đã thế nào? Nhà họ Hoắc có tiền có thế, nhưng bọn chúng có hiểu được thuật pháp Huyền môn không?”

Nắm đấm của Mặc Thiếu Huy siết chặt, những đường gân xanh trên trán ông ta nổi lên thình thịch.

“Cút ra ngoài cho tao!”

****7:

Lần đầu tiên Mặc Học Minh nhìn thấy chú hai nhà mình nổi giận như vậy, gã sợ đến mức tông cửa chạy ra ngoài như bị lửa thiêu mông.

Trong văn phòng, Mặc Thiếu Huy mím chặt đôi môi mỏng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa văn phòng đang mở rộng, cố kìm nén sự buồn bực trong lòng xuống.

Con cháu của nhà họ Mặc bọn họ đúng là càng ngày càng thua kém thế hệ trước!

Nó thực sự cho rằng sẽ không có ai có thể khám phá ra vụ án của gia đình Lý Chính Thanh đã xảy ra từ tận mười năm trước?

Nếu Hùng Kỳ không có móc nối với nhà họ Hoắc, chỉ với chút sức mạnh của ông ấy, e là đã chết tới 800 lần rồi.

Nhà họ Nghiêm cũng là một trong năm gia tộc lớn của Huyền môn, thế mà từ đường tự dưng sụp đổ, quả thực là chuyện khiến thiên hạ chê cười!

Không chỉ có như thế, hai cha con Nghiêm Hứa Linh và Nghiêm Sĩ Tiến đều đã bị bắt, cùng với chuyện xảy ra ở phía nhà máy hoá chất Trí Minh, chỉ cần người có chút đầu óc đều biết bây giờ phải kẹp chặt đuôi mà sống.

Thế mà Mặc Học Minh không làm thế!

Thằng nhãi này không những không biết Minh Tể Tể là con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh, thậm chí còn không biết gì về vụ án liên quan tới nhà họ Nghiêm và gia đình ba người Lý Chính Thanh.

Mặc Thiếu Huy đập thật mạnh xuống bàn làm việc: “Ngu không ai bằng!”

Đột nhiên, tiếng chuông báo động của cảnh sát vang lên dưới tầng, Mặc Thiếu Huy nhíu mày, nhanh chóng đứng dậy, đi đến cửa sổ kính sát đất để quan sát.

Thư ký từ bên ngoài nhanh chóng đi vào: “Ông Mặc, cảnh sát đã nhận được bằng chứng, nghi ngờ bệnh viện của chúng ta có liên quan đến việc buôn bán trẻ em, Hùng Kỳ đích thân dẫn đội đến đây.”

Mặc Thiếu Huy liếc nhìn xuống dưới tầng, ánh mắt lạnh lẽo, trông không khác gì mắt của một con rắn độc.

“Khởi động phương án thứ hai!”

Thư ký giật mình, vội vàng gật đầu: “Vâng!” trong mắt có chút tiếc nuối, rồi xoay người đi vào mật thất.

Ngay khi gã mới vừa quay lại chưa đầy ba phút, làn khói đen dày đặc bắt đầu bốc lên từ một góc văn phòng của Mặc Thiếu Huy.

Chẳng bao lâu khói đen biến thành ngọn lửa lớn, ngọn lửa cao hơn một mét cuốn theo những mảnh giấy vụn và những tấm thảm đắt tiền thành tro bụi.

Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa đi theo nữ y tá tới sảnh tầng một, đồng thời cau mày và nhìn lên tầng cao nhất của của khu nội trú đối diện.

Không chỉ họ mà cả những bệnh nhân và nhân viên bệnh viện ra vào trong sảnh lớn cũng đều nhìn thấy được.

“Không hay rồi! Cháy!”

“Mau gọi 119, cháy rồi!”

...

Tể Tể vừa mới chuẩn bị đi kiểm tra tình hình thì đột nhiên quay lại, nhìn về phía nữ y tá đang nắm lấy tay mình.

Tử khí!

Nữ y tá vừa rồi còn ngẩng đầu lên nhìn làn khói dày đặc cuồn cuộn bốc lên tầng cao nhất của toà nhà đối diện bỗng nhiên kêu lên một tiếng, thu tay lại và nhanh chóng ôm lấy ngực mình.

Không đến nửa giây, cơ thể cô ta đã lảo đảo ngã xuống.

Đối phương có nghiệt nợ quấn thân, Tể Tể căn bản sẽ không đỡ cô ta.

Sau khi liếc mắt nhìn đối phương một cái, xác định cô ta đã chết, bé chỉ vươn tay câu hồn phách của cô ta.

Kết quả, bé còn chưa kịp câu được hồn phách của đối phương, liền nhận ra hồn phách đối phương đã nứt ra.

Tể Tể nheo mắt lại, muốn tranh đoạt hồn phách ngay trước mặt trữ quân của Địa Phủ ư?

Nằm mơ đi!

Bàn tay mũm mĩm của Tể Tể vung ra, một luồng sức mạnh khổng lồ gần như giam cầm lấy hồn phách của nữ y tá trước khi hồn phách của cô ta vỡ ra, sau đó bé nhanh chóng thu hồn phách lại, vo vo mấy cái rồi cất vào trong túi quần.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã nhìn thấy hết thảy mọi việc: “Tể Tể, có phải hồn phách này sắp tan biến hay không?”

Tể Tể gật đầu: “Là có người muốn nó phải tan biến, nhưng không sao cả, anh Tiểu Tưởng, Tể Tể đã phong ấn cô ta rồi, không có sự cho phép của Tể Tể, ai cũng không thể đả thương cô ta!”

Đây chính là nhân chứng đấy!

Tuyệt đối không thể để đến lúc cần hỏi lại chẳng có hồn phách được!

Hai đứa nhỏ vừa dứt lời, vừa đúng lúc Hùng Kỳ dẫn theo người chạy tới đây.

“Tể Tể.”

Tể Tể ngẩng đầu lên thì thấy đó là Hùng Kỳ, bé vội cất tiếng chào hỏi.

“Chào chú Hùng ạ.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng bắt chước theo Tể Tể: “Chào chú Hùng ạ.”

Lúc này Hùng Kỳ đã hoàn thành việc triển khai và kiểm soát, chỉ là ông không ngờ được đỉnh tòa nhà phía đối diện lại đột nhiên bốc cháy.

Hai cảnh sát đi cùng Hùng Kỳ phát hiện ra nữ y tá đã không còn thở, lập tức gọi pháp y tới để cùng kiểm tra tình hình.

Hùng Kỳ liếc nhìn nhóc cương thi Tương Tư Hoành với mái tóc và đôi mắt đỏ rực đang đứng bên cạnh Tể Tể, nhẹ nhàng gật đầu với cậu nhóc một cái, rồi vội hỏi Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free