Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 729:
Khi đó Lục Hoài vẫn còn nhỏ, chỉ tầm 4, 5 tuổi mà thôi.
Mặc Tử Bình nhờ cậu bé nuôi dưỡng những chú mèo, chú chó hoang ở đây, khi ấy cậu bé còn rất vui mừng.
Bởi vì không được ai yêu thương, nên cậu bé rất cảm thương cho những chú mèo hoang, chó hoang này, Lục Hoài cảm thấy cho bầy thú hoang này một mái nhà ấm áp cũng giống như bản thân cũng có được một mái nhà ấm áp vậy.
Nhưng cậu bé nào biết rằng mỗi một người trong nhà họ Mặc đều chẳng khác nào ma quỷ, đám người này thậm chí còn đáng sợ hơn ma quỷ ở đây.
Cậu bé vốn không muốn nhắc tới nhà họ Mặc, đột nhiên lại vùng vẫy muốn thoát khỏi lòng Hoắc Tư Lâm.
“Ơn cứu mạng tôi đã trả rồi, sau này không bao giờ gặp lại!”
Nói xong, cậu bé liền xoay người định rời đi, lại bị một một bàn tay trắng lạnh thon dài thình lình xuất hiện giữa không trung xách lấy cổ áo phía sau.
“Không bao giờ gặp lại ư?”
****3:
Rõ ràng trong lòng thằng nhóc nhân gian này tràn ngập suy nghĩ “tôi muốn ở lại, nhưng tôi biết mình không xứng đáng”, thế mà còn tìm ra được cái lý do nghe cao ngạo gớm!
Cơ thể bỗng nhiên bị treo lên không trung, Lục Hoài sợ tới mức quẫy đạp lung tung, nhưng căn bản không chạm được vào đối phương.
“Thả tôi xuống! Thả tôi xuống!”
Minh Vương nhìn con gái mình đang ăn rất vui vẻ, rồi lại nhìn thằng nhóc nhân gian bị mình xách lên đang quẫy đạp lung tung.
Ông nhếch đôi lông mày dài lên, giọng nói lạnh lùng lộ ra vài phần khó hiểu.
“Chắc chưa?”
Lục Hoài vừa nghe thấy tiếng của Minh Vương, lập tức gật đầu.
Mấy anh em nhà họ Hoắc gần như cùng lên tiếng ngăn cản.
“Đừng mà!”
Minh Vương bất đắc dĩ cau mày, buông tay ra.
Một tiếng “bụp” vang lên, Lục Hoài rơi trên mặt đất.
Lục Hoài: “...”
Cậu bé dùng mông mình tiếp đất, đó là một trong số ít những bộ phận trên cơ thể Lục Hoài là có chút da chút thịt, tuy nhiên mặt đất lại gồ ghề chỗ lồi chỗ lõm, cậu bé bị rơi xuống đất nhất thời nằm yên một chỗ không đứng lên được.
Cộng với việc một chân không còn sức lực, cậu bé đau đớn mà kêu lên một tiếng.
Hoắc Tư Lâm vội chạy qua bế cậu bé lên.
Lục Hoài giãy giụa muốn xuống dưới, Hoắc Tư Lâm vỗ nhẹ lên mông cậu bé một cái.
“Lục Hoài, ngoan chút đi!”
Lục Hoài chưa bao giờ bị người khác đánh nhẹ vào mông như vậy, vì thế cơ thể lập tức cứng đờ, khuôn mặt nhỏ trắng bệch như tờ giấy bỗng đỏ bừng lên.
Dù sao thì cậu bé cũng đã quen với việc cứ hở một chút là lại bị cha ruột thượng cẳng chân hạ cẳng tay, bỗng dưng bị người khác vỗ nhẹ nhàng như thế, cậu bé quả thực không thích ứng kịp.
Đặc biệt là nơi bị vỗ còn là mông….
Vốn lúc bị ngã xuống đất Lục Hoài còn cảm thấy đau ê ẩm, nhưng sau khi bị Hoắc Tư Lâm vỗ nhẹ lên mông, cậu bé cảm thấy cả mông như đang bốc cháy, một luồng nhiệt lập tức lan khắp cơ thể.
Sau đó, đầu óc cậu bé trở nên trống rỗng, cơ thể thì cứng đờ lại.
Mấy anh em nhà họ Hoắc thấy một người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện từ giữa không trung, đều đồng loạt ngẩn ra.
Chưa kịp để anh em họ kịp phản ứng lại, một giọng nói hùng hùng hổ hổ đã phá không mà tới, chẳng mấy chốc, lại có một bóng hình khác xuất hiện ngay bên cạnh Minh Vương.
“Phong Đô Đại Đế, ông là...”
Tương Uyên vừa đáp xuống đất đã lập tức nhìn thấy con trai, những lời hay ý đẹp vừa lên đến miệng đã bị anh ta nuốt trở lại, vẻ mặt phẫn nộ cũng nháy mắt thay đổi, anh ta vội vàng nở một nụ cười rạng rỡ mà bước về phía con trai.
“Tư Hoành, cha tới rồi đây.”
Vừa nói, anh ta vừa định đưa tay ra ôm lấy con trai mình, kết quả nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại nhẹ nhàng nhích lại gần Hoắc Tư Cẩn.
Tương Uyên: “...”
Minh Vương a một tiếng, quay đầu đi nhìn con gái cưng của mình đang điên cuồng ăn uống.
Con trai khiến anh ta xấu hổ, ấy vậy mà Tương Uyên còn nghe thấy một tiếng a rất nhẹ của Minh Vương, anh ta lập tức bậy cười ha hả.
“Làm sao, chẳng lẽ ông cảm thấy con gái cưng của ông sẽ tốt hơn con trai tôi à?”
Minh Vương chẳng buồn nhìn anh ta lấy một cái, ánh mắt vẫn dán chặt trên người con gái cưng, căn bản không thể rời đi được.
“Đó là điều đương nhiên! Con gái của bổn tọa là đứa nhỏ tốt nhất khắp sáu cõi trời đất!”
Tương Uyên chế giễu: “Đúng vậy! Rốt cuộc cũng hiếm có đứa con gái nào lại có thể xé nát được hang ổ của cha ruột nhà mình lắm!”
Minh Vương nghe vậy, hiếm khi nhìn về phía anh ta.
Gương mặt kia dù tái nhợt vẫn mang vẻ đẹp của người và thần cộng lại, trên đó còn thể hiện rõ vẻ tự hào và kiêu ngạo.
“Đúng vậy! Dù sao, con gái của bổn tọa cũng là người đầu tiên trong vòng ngàn vạn năm qua có thể dùng tay không xé nát kết giới của Địa Phủ, con bé lợi hại như vậy đấy, cậu hâm mộ đấy à!”
Tương Uyên: “...”
Không phải chứ!
Chẳng nhẽ khi tên khốn Phong Đô Đại Đế này đánh nhau với Chim Chín Đầu đã bị thương ở não à?
Hang ổ đã bị xé rách, thế mà người làm cha như ông ta vẫn còn kiêu ngạo được sao?
Mấy anh em nhà họ Hoắc: “...”
Lục Hoài xấu hổ ngượng ngùng, đầu óc trống rỗng: “...”
Tương Uyên hít sâu một hơi: “Địa Phủ xuất hiện những vết nứt, ông không sợ Tết Thượng Nguyên đã qua, lễ Trừ Tịch chưa tới, bách quỷ dạ hành sẽ xuất hiện gây nhiễu loạn trật tự tại nhân gian sao?”