Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 743:

Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”

Minh Vương rất công bằng: “Yên tâm, cháu cũng có!”

Bạn nhỏ Lục Hoài mới 8 tuổi: “...”

Từ trước tới nay cậu bé không sợ sống chết, nhưng bây giờ cậu muốn sống lâu hơn một chút.

Cho nên, cậu bé quả thực không cần nền nhà nền đất gì gì đó tại Địa Phủ.

Tuy nhiên cậu bé cũng không dám nói ra, rốt cuộc người tặng cũng là Minh Vương đấy.

Trong khi bạn nhỏ Lục Hoài còn đang ngây người, thông báo tin nhắn trên WeChat vang lên, cậu bé vội đưa di động cho Minh Vương.

Minh Vương hai tay đang ôm lấy Tể Tể ngủ say tới bất tỉnh nhân sự: “Cháu xem là được.”

Bạn nhỏ Lục Hoài gật đầu, di động của Hoắc Tư Lâm không cài mật khẩu, cho nên chẳng mấy chốc cậu đã nhìn thấy nội dung tin nhắn, đó là địa chỉ nhà cụ thể, bao gồm cả số nhà.

Minh Vương hỏi bạn nhỏ Lục Hoài: “Cháu biết địa chỉ này không?”

Lục Hoài gật đầu: “Biết ạ, chẳng qua nơi đó cách nơi này hơi xa, chúng ta phải đi xe mới tới đó được.”

Minh Vương trực tiếp xách người lên: “Bổn tọa không đem xe theo, cứ như vậy mà đi thôi.”

Vừa dứt lời, Minh Vương đã xách theo bạn nhỏ Lục Hoài chân không chạm đất biến mất ngay tại chỗ.

Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”

Gió to gào thét mà đến, bạn nhỏ Lục Hoài cảm thấy cả người mình sắp vỡ thành từng mảnh rồi.

Minh Vương dường như cũng nhận thấy tư thế này có gì đó sai sai, thuận tay ném Lục Hoài lên, khiêng cậu bé trên vai.

“Như vậy sẽ không bị gió quật nữa.”

Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”

Tâm trạng của Minh Vương dường như khá tốt, hiếm lắm mới nhiều lời như vậy.

“Khi Tể Tể còn bé, thường xuyên được bổn tọa kiêng trên vai hoặc bế đi khắp nơi như vậy!”

Bạn nhỏ Lục Hoài đột nhiên nhớ lại cảnh khi toà nhà nọ sụp đổ, cậu bé và các anh trai nhà họ Hoắc cũng bị Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành xách lên như vậy.

Cậu bé hiểu rồi!

Gen di truyền!

****1:

Minh Vương nhanh chóng đưa hai đứa trẻ tới đích.

Đây là một khu chung cư cao cấp, căn hộ của họ nằm trên tầng cao nhất của chung cư, đây là căn penthouses hai tầng với diện tích hơn 400 mét vuông.

Có thể thấy được nơi đây mới được trang trí chưa bao lâu, bởi vì xung quanh căn hộ này vô cùng sạch sẽ, hơn nữa xung quanh đây cũng được trang trí toàn màu hồng, ngay khi mở cánh cửa hồng trắng ra, sẽ có thể thấy được căn nhà theo phong cách công chúa.

Minh Vương: “...”

Minh Vương đã quen với phong cách tối tăm và u ám của Địa Phủ, nhất thời đứng chết lặng trong phòng khách.

Bạn nhỏ Lục Hoài bị ông kiêng trên vai không ngừng lắc lắc đầu, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

“Chú Minh, chúng ta tới nơi rồi sao?”

Minh Vương nhíu mày: “Cháu nhìn lại địa chỉ đi.

Một cậu thanh niên cao lớn như Hoắc Tư Lâm, sao có thể theo đuổi phong cách này được chứ?

Bạn nhỏ Lục Hoài yếu ớt nói: “Chú Minh, vậy chú có thể thả cháu xuống dưới trước được không?”

Minh Vương nghiêng đầu nhìn lại, lúc này ông mới nhận ra đứa nhỏ vẫn đang bị mình khiêng trên vai.

Khi ông dẫn Tể Tể đi chơi rất tùy tiện, cho nên cũng quen với việc vứt Lục Hoài trên vai xuống.

Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”

Bạn nhỏ Lục Hoài kinh hỏang hét lên một tiếng theo bản năng, mắt thấy mình sắp rơi xuống đất, bỗng nhiên có người đã túm lấy cổ áo phía sau của mình.

Giọng điệu của Minh Vương rõ ràng có chút ảo não.

“Thực xin lỗi, bổn tọa đã quên mất cháu chỉ là người thường, không thể tùy tiện ném đi được.

Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”

Lại hiểu ra rồi.

Tể Tể cũng bị Minh Vương tùy tiệm ném xuống như thế.

Minh Vương xách cổ áo của bạn nhỏ Lục Hoài, nhẹ nhàng đặt cậu bé trên mặt đất.

“Cháu nhìn lại di động, xem có phải chúng ta đã tìm nhầm chỗ rồi không.”

Bạn nhỏ Lục Hoài chưa từng đến đây, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái đã bị phong cách công chúa thơ mộng trong căn hộ này dọa sợ ngây người.

Nghe thấy Minh Vương lên tiếng, cậu bé vội vàng gật đầu, nhanh chóng móc di động ở trong túi quần ra nhìn thật kỹ.

Đầu tiên xác định tên của khu chung cư trước.

“Chung cư Thuỷ Ngạn Hoa Lâm.”

Minh Vương giương mắt nhìn qua, tầm mắt của ông xuyên qua tầng tầng lớp lớp những bức tường, dừng lại ở dòng chữ trên đỉnh cổng lớn của khu chung cư.

“Đúng! Chung cư Thuỷ Ngạn Hoa Lâm. Nhà số 8, tầng 28.”

Bạn nhỏ Lục Hoài cũng vừa đúng lúc báo lại những con số phía sau.

“Nhà số 8, tầng 28.”

Minh Vương: “...”

Bạn nhỏ Lục Hoài lại móc chìa khóa ở trong túi quần ra, nhìn cánh cửa đã đóng chặt rồi gãi đầu.

“Chú Minh, nếu không để cháu đi ra ngoài trước, sau đó thử dùng chìa khoá xem có mở được cửa không?”

Rốt cuộc Minh Vương cũng không đi theo con đường bình thường, mà trực tiếp đi thẳng vào trong nhà.

Minh Vương bế Tể Tể, gật đầu: “Mau đi đi.”

Bạn nhỏ Lục Hoài mở cửa đi ra ngoài, cửa tự động khóa lại.

Chỉ chốc lát sau, cánh cửa mở ra, bạn nhỏ Lục Hoài lại đi từ ngoài vào trong.

Minh Vương: “...”

Bạn nhỏ Lục Hoài nhìn về phía Minh Vương, tựa hồ không biết phải đứng ở chỗ nào, chớp chớp đôi mắt, đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

“Chú Minh, có phải Tể Tể thích phong cách công chúa hường phấn dịu dàng này không?”

Minh Vương vô thức phản bác: “Không thể nào! Tể Tể thích nhất là phong cách hắc ám.”

Điện Diêm Vương là nơi Tể Tể thích nhất, nhưng Điện Diêm Vương cũng là nơi có âm khí nặng nhất, u ám nhất cũng là nơi xa hoa nhất tại Địa Phủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free