Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 764:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đứng thẳng lưng: “Chú Minh, cháu và Tể Tể học cùng lớp, chúng cháu đi học đây.”
Không đợi Minh Vương nói chuyện, nhóc cương thi đã nhanh chóng lôi kéo cha nuôi đang còn muốn nói gì bỏ của chạy lấy người.
Búp bê vải nhìn thấy liền trợn mắt há hốc mồm.
Không phải!
Không thể cứ như vậy bắt nạt búp bê được!
Là bởi vì mấy người có thể nói chuyện được hay sao!
Lúc đáy lòng nó đang điên cuồng gào thét thì lại được bốn anh em đang bị Tể Tể nhét ở túi quần liên tục an ủi.
“Em trai, chúc em bảo dưỡng vui vẻ!”
Một tiếng "Ầm" vang lên, Minh Vương trực tiếp tát búp bê vải mũm mĩm mập mạp thành vô số mảnh vải nhỏ.
Cho dù có biến thành từng mảnh vải nhỏ cũng không đủ để Minh Vương nguôi giận, vì thế đầu ngón tay ông nhẹ nhàng bóp vài cái khiến những mảnh vải đó liền biến thành cát bụi.
Búp bê vải biến thành cát bụi: “……”
Làm xong tất cả, Minh Vương dường như mới tỉnh táo lại.
Ông quay đầu nhìn lại vị trí trống trơn bên cạnh mình lẩm bẩm ra tiếng.
“Tể Tể đi đâu đấy?”
“Dạ, con đi học ạ!”
Minh Vương vừa kịp phản ứng lại liền chịu đựng cơn buồn ngủ gian nan từ trên giường bò dậy, lập tức lao đi rửa mặt.
Trên đường đi rửa mặt dường như ông lại nghĩ tới búp bê vải ban nãy bị mình bóp nát. Bàn tay vừa vung lên, búp bê vải đã biến thành cát bụi nháy mắt biến mất, trực tiếp bị ông ném về địa phủ.
Sau khi thu dọn xong ông lại nhanh chóng xuống lầu.
Nhìn thấy con gái bảo bối ngồi bên bàn ăn cạnh phòng bếp mắt nhắm mắt mở ăn sáng, Minh Vương liền cầm lấy cặp sách hồng nhạt lên sau đó lại tiếp tục bế con gái.
“Tể Tể, đi nào! Cha đưa con đi nhà trẻ.”
Ba cha con Hoắc Trầm Huy đang ngồi ở bàn ăn: “……”
Tể Tể vừa nhai nhồm nhoà vừa gian nan nhấc mí mắt lên nhìn cha ruột.
“Cha?”
Minh Vương liền trở nên vui vẻ: “Đúng vậy, là cha, cha sẽ đưa Tể Tể đi nhà trẻ, Tể Tể có thích không?”
Trong giọng nói non nớt của Tể Tể có thêm vài phần tỉnh táo: “Thích ạ.”
Minh Vương ngay lập tức nghiêng đầu nhìn về phía mấy người Hoắc Trầm Huy: “Tể Tể nói thích bổn tọa đưa đi học, mấy người tiếp tục ăn đi. Bổn tọa đưa Tể Tể đi nhà trẻ trước.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng đứng lên: “Chú Minh, còn cháu nữa, cháu cũng đi nhà trẻ ạ.”
Dường như Minh Vương đã nhớ ra nhóc cương thi này nói nó và Tể Tể học cùng một lớp, vì thế cũng xách theo nhóc cương thi Tương Tư Hoành lên luôn.
“Đi!”
Vừa dứt lời, một lớn hai nhỏ liền biến mất trong hư không.
Hoắc Trầm Huy: “……”
Hoắc Tư Lâm ho khan một tiếng: “Cha, cách thức ra ngoài của ngài Minh hẳn sẽ rất dễ tạo ra khủng hoảng đó?”
Hoắc Trầm Huy hồi thần, trên mặt ông vẫn là biểu cảm một lời khó mà nói hết.
“Chắc chắn rồi, chờ đến tối khi Tể Tể đi học về, cha sẽ nói chuyện với Tể Tể bảo bé nhắc nhở người cha đến từ địa phủ kia một chút. Nơi này là nhân gian, nào có chuyện một người đang bất động lại có thể biến mất tại chỗ, như vậy sẽ dọa rất nhiều người.”
Nếu không phải ông đã từng đến địa phủ thì rất có thể ông cũng sẽ bị dọa đến phức phát bệnh tim.
Hai cha con nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, Hoắc Trầm Huy đến bệnh viện thăm bà nội Hoắc, Hoắc Tư Lâm tự lái xe đến trường đại học.
Mà lúc này Minh Vương vừa bế Tể Tể vừa xách theo nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại đang bị kẹt giữa không trung.
Lý do rất đơn giản, Tể Tể chính là một tên mù đường chính hiệu, bé không biết đường đến trường học đi như thế nào.
Minh Vương cũng chưa từng đến trường học nên lại càng không biết.
Còn nhóc cương thi Tương Tư Hoành……
Cậu nhóc càng không biết đường bởi vì mỗi lần đi học cậu nhóc đều dính lấy Tể Tể, hoàn toàn không để ý đến phương hướng của trường học.
Minh Vương cũng hết cách, đành phải mang theo hai đứa nhỏ giữa không trung xoay quanh rồi chỉ tới chỉ lui.
Theo hướng mặt trời dần dần lên cao, thuật ẩn thân của Minh Vương bắt đầu không ổn định.
Cũng cùng lúc đó, Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đúng lúc nhìn thấy cách đó không xa có rất nhiều bạn nhỏ đang xếp hàng đi nhà trẻ. Hai đứa trăm miệng một lời.
“Cha (chú Minh), là ở đó!”
Minh Vương ổn định lại thân hình, âm thầm mang theo hai đứa nhỏ đến chỗ ngoặt cách nhà trẻ không xa.
Chỗ này là góc chết, hơn nữa cũng không có ai.
Sau khi đáp xuống đất, ông ôm theo hai đứa nhỏ đi về hướng cổng nhà trẻ.
Vẻ ngoài của ông thật sự quá đẹp, vừa xuất hiện ở sân trường đã trở thành tâm điểm thu hút ánh mắt từ những người khác.
Tể Tể lại chỉ muốn vào trong trường học để ngủ, vì thế ngay lập tức rút cánh tay mũm mĩm từ trong tay của cha Minh Vương ra sau đó lại nắm lấy tay của nhóc cương thi cùng nhau đi vào trong.
Liếc mắt liền nhìn thấy cổng nhà trẻ dường như không giống lắm nhưng Tể Tể cũng từng sửa cả cổng của địa phủ vậy nên bé chỉ nghĩ cổng của trường học chắc đã được sửa rồi, thế nên mới không chút chần chừ đi thẳng vào bên trong.
Đương nhiên bé cũng không quên dùng thần thức tạm biệt với cha Minh Vương đang bị các phụ huynh khác vây quanh.
“Cha, chúng con vào đây, tạm biệt.”
Minh Vương tuy bị một đám phụ nữ vây quanh nhưng trên mặt ông vẫn mỉm cười nhìn con gái bảo bối và nhóc cương thi đi vào trong, sau đó dùng thần thức nói tạm biệt với con gái cũng không để lộ ra ông sắp nổi giận.