Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 790:

Nhưng Tể Tể chẳng thèm quan tâm!

Lấp đầy bụng mới là chuyện quan trọng nhất!

Phía bên anh Tiểu Tương còn có một nửa thân của Chim Chín Đầu chờ bé về nuốt kìa, nhưng hiện giờ cơ thể bé bị thương nặng chưa hồi phục, cần phải bổ sung thêm âm khí.

Ăn nhanh thôi!

“Ngao ô ngao ô!”

Âm khí dồi dào dâng trào xung quanh cơ thể tên đàn em Bút Tiên cạn dần rồi biến mất với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được… Thân bút lông vốn to hơn cả chân của người trưởng thành, thế mà bây giờ đã biến nhỏ chỉ bằng một chiếc đũa bình thường…

Tên đàn em Bút Tiên sợ hãi tới mức ngòi bút lông lại dựng ngược lên lần nữa, Tể Tể ngồi một bên vừa ăn vừa nhắc nhở gã.

“Tập trung viết đi, nếu không bốn anh trai của bổn Tể Tể lại không đọc được.”

Bốn anh em nhà họ Hoắc dường như có được thứ gọi là tâm linh tương thông, cả bốn người đều đồng thời cất cao giọng.

“Bút Tiên, Bút Tiên, có thể viết nắn nót hơn một chút không? Chúng tôi lại bắt đầu không đọc được chữ của ngài rồi.”

Tên đàn em Bút Tiên bị lời nói của bốn anh em nhà họ Hoắc doạ sợ tới mức tay cầm bút run lên, một vũng máu lớn rơi trên chiếc bàn trước mặt bốn anh em nhà họ Hoắc.

Ba anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước dùng ánh mắt trao đổi với nhau.

Bút Tiên này nhất định phải viết thật nắn nót, nếu không gã ta nhất định sẽ phải chịu phạt.

Hoắc Tư Thần nghiêm túc dặn dò: “… Bút Tiên, Bút Tiên, nhớ phải viết rõ từng nét bút đấy, nếu không tôi thực sự không thể nhận ra mặt chữ!”

A a a a!

Mẹ kiếp, gã ta muốn ngũ mã phanh thây con thỏ đen xì kia!

Đều do con thỏ đen xì ấy hại gã!

Nhìn đi, gã đường đường là phó lãnh đạo trong giới Bút Tiên, thế mà bây giờ gã đang làm gì, cứ thế này thì sau này bảo gã còn biết sống sao?

Mẹ nó, đây mà gọi là mời Bút Tiên sao?

Cái này gọi là đùa chết Bút Tiên thì có!

Bây giờ Bút Tiên gã không chơi nữa có được không?

Đổi một tên Bút Tiên khác tới đây nhé!

Tể Tể đang ngồi trên ngưỡng cửa, dùng ánh mắt âm u nhìn Bút Tiên, hạ cho gã một tối hậu thư.

“Bổn Tể Tể cho mày một cơ hội cuối cùng đấy!”

Tên đàn em Bút Tiên rơi lệ đầy mặt và bắt đầu viết lại từ đầu, từng nét một, gã cẩn thận hạ từng nét chữ với tốc độ nhanh nhất và gọn gàng nhất.

Lúc này đây gã không dám nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác nữa, trong lòng chỉ còn lại hai ý niệm.

Đó là gọi một tia sét tới đánh chết con thỏ đen xì nọ, và dùng tốc độ nhanh nhất, lại thêm nét bút nắn nót nhất để viết xong cái số π này!

Nhưng số π khó viết quá.

π là vô cùng vô tận mà!

Lệ khí trên người tên đàn em Bút Tiên lại bùng nổ thêm lần nữa, âm khí lại trở nên nồng đậm dị thường, Tể Tể lại tiếp tục nuốt từng ngụm lớn.

Tên đàn em Bút Tiên…

“Đại nhân nhỏ, ngài làm như vậy khác gì mổ gà lấy trứng, nếu không ngài cứ giữ tiểu nhân lại, về sau từ từ mà ăn?”

Tể Tể dùng ánh mắt bối rối, khó hiểu mà nhìn nó.

“Bổn Tể Tể đang ăn âm khí, gà ở đâu ra, trứng ở đâu ra? Mà trứng, gà là cái gì chứ?”

Tên đàn em Bút Tiên lập tức cảm thấy khó thở.

Tể Tể vẫn bình tĩnh mà bồi thêm một câu: “Mày đã có chủ, bổn Tể Tể lấy đồ của người khác rồi giữ lại nuôi ăn thì có ổn không? Chỉ có dùng một ngụm nuốt sạch mày thì chủ nhân của mày mới không biết được là ai đã ăn mày!”

Tên đàn em Bút Tiên: “…”

Vị tổ tông này… Tên đàn em Bút Tiên thật sự không kiềm chế nổi nữa mà bật khóc!

Nếu nói đứa bé mập mạp này thông minh ư, mẹ kiếp, đến cả câu mổ gà lấy trứng có nghĩa là gì nó cũng không biết.

Nhưng nói nó ngốc sao?

Mẹ nó, đứa bé này thông minh đến nỗi biết được nếu ăn đồ của người khác thì không thể để người khác bắt được!

Tên đàn em Bút Tiên sắp trầm cảm rồi!

Tuy nhiên, cho dù đã sắp trầm cảm đến nơi, gã vẫn không thể không tiếp tục viết số π.

Vì thế, bốn anh em nhà họ Hoắc từ từ phát hiện ra, từ hai hàng số bên trên bàn đá bắt đầu xuất hiện những thứ ướt át.

Trông không giống máu lắm, mà giống như nước hơn.

Hoắc Tư Thần: “Thêm nước vào cạnh con số này có ý nghĩa gì?”

Không đợi ông anh của mình trả lời, cậu nhóc lại đặt ra một câu hỏi khác, xuất phát từ tận đáy lòng của mình.

“Đúng rồi, anh Tư Lâm, số π này… là thứ gì thế, anh chắc chắn Bút Tiên được mời về đã trả lời chính xác chưa?”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cùng nghiêng đầu nhìn Hoắc Tư Thần, trong bốn con mắt đều hiện rõ dòng chữ chói lọi: Bắt đầu từ ngày mai, đọc nhiều sách hơn đi!

Hoắc Tư Thần giận mà không dám nói gì.

Mấu chốt là cậu nhóc quả thật không biết số π là cái gì!

Cậu nhóc còn cho rằng đó là tên của bánh táo, bánh khoai tây hay loại bánh nào tương tự như thế.

Kết quả…

Tự nhiên lòi ra đâu một đống những con số.

Ở phía bên kia, Tể Tể nghe được câu hỏi của anh ba, những nghi ngờ mà bé cố gắng dèn nén trước đó lại lần nữa nổi lên.

Trong lúc bé còn đang mải suy nghĩ, Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên lên tiếng.

“Bút Tiên, Bút Tiên, 8301194913 là sai rồi, phải là 8301194912!”

Tên đàn em Bút Tiên đang vùi đầu viết lách để kéo dài mạng sống của mình: “…”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free