Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 810:
Hoắc Tư Lâm dễ dàng di chuyển con búp bê vải mà trước đó Giang Hà còn cảm thấy như hòn đá cả ngàn cân đèn lên người mình, tránh khỏi tay của các đồng chí cảnh sát, cậu ôm con búp bê vải về phòng ngủ.
Vừa đi, Hoắc Tư Lâm vừa giải thích.
“Con búp bê này lớn quá, khá chiếm không gian, để tôi đưa nó vào phòng ngủ.”
Búp bê vải bị đưa đi chỗ khác, đồng chí cảnh sát mới phát hiện ra có một người phụ nữ nằm trên mặt đất.
Còn Giang Hà bởi vì phát hiện ra con búp bê vải có thể cử động được, nên ngay khi Vương Dũng xông tới cô ta đã ngất đi.
Đội trưởng ngồi xổm xuống, dò thử hơi thở của Giang Hà, lúc này anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Mau lên, xem 120 đã đi hết chưa? Lập tức gọi bác sĩ tới đây kiểm tra.”
Một viên cảnh sát vội gật đầu: “Rõ!”
Chỉ chốc lát sau, bác sĩ đã chạy tới, đồng thời còn có cả hai mẹ con của bà Vương và Vương Dũng cũng quay lại.
Vương Dũng nhìn thấy Giang Hà nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng nhào qua đi.
“Tiểu Hà!”
“Tiểu Hà!”
Bác sĩ nhíu mày: “Vị tiên sinh này, cô đây chẳng có nguy hiểm gì tới tính mạng cả, chỉ là ngất đi thôi.”
Vương Dũng sửng sốt: “Thật không? Vậy… vậy thật sự quá tốt rồi!”
Bà Vương ở bên nói chêm vào: “Tốt cái gì mà tốt? Tiểu Hà có bệnh hen suyễn, bỗng nhiên ngất đi… lúc này không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng, không có nghĩa là sau này không bị!”
Nói xong, bà ta nhìn về phía các đồng chí cảnh sát: “Các đồng chí cảnh sát, các đồng chí nhất định phải lấy lại công bằng cho con dâu nhỏ của tôi, đứa con dâu cả kia của tôi thật không phải là người!”
Vương Hải Hương nắm chặt hai tay thành nắm đấm, cảm thấy trái tim rét lạnh, trong lòng tràn đầy hận ý đối với người mẹ chồng luôn muốn lấy mạng của con gái mình.
Dì ấy vừa uất vừa hận, lớn tiếng chất vấn.
“Mẹ, sao con lại không phải là người chứ, mấy năm nay, con và Vương Tùng chẳng lẽ đối xử với mẹ chưa đủ tốt à?”
Bà Vương bắt đầu gạt lệ: “Tốt, tốt, tốt… Quả thực rất tốt, tốt đến nỗi quanh năm suốt tháng lượng thời gian tôi được ở cùng con trai mình chỉ đém được trên đầu ngón tay!”
Vương Hải Hương dường như nghe thấy chuyện cười.
“Tôi không cho bà và con trai bà ở với nhau sao?”
Bà Vương dùng đôi mắt đỏ hoe và đẫm nước mắt nhìn dì Vương.
“Vậy mày hỏi hàng xóm quanh đây mà xem, quanh năm suốt tháng tao ở đây bao nhiêu ngày? Có lần nào mày gọi tao qua đây không phải để tao làm trâu làm ngựa cho mày không?”
Vương Hải Hương nghiến răng nghiến lợi, ước gì có thể xé xác bà già điêu ngoa này thành từng mảnh.
Vương Tùng xuất hiện trước cửa với vẻ mặt đầy mệt mỏi, cả đêm không ngủ khiến mắt của chú ấy lộ rõ tia máu, nhưng vẫn lộ ra vẻ không dám tin.
“Mẹ! Không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao, mẹ không thể lập tức dẫn theo Hải Diệu và Hải Lâm đi được à?”
Nhìn thấy chồng mình bước xuống tầng, hơn nữa còn bảo vệ mình, trong lòng Vương Hải Hương thoải mái hơn nhiều, nhưng vẫn cảm thấy rất căm ghét.
Bà Vương nhíu mày, nhìn về phía con trai cả: “Nói cái gì mà nói? Nói là vợ mày vì không sinh được con trai, nên ghen ghét với hai vợ chồng Tiểu Dũng và Tiểu Hà, rồi còn muốn phá huỷ hạ bộ của Tiểu Dũng à?”
Vương Dũng đang ở bên cạnh vợ mình là Giang Hà, sau khi nghe bà Vương nói xong, sắc mặt của gã liền thay đổi.
Đúng rồi!
Đến bây giờ gã ta mới nhớ ra, không biết gã đã bị ai đá trúng hạ bộ.
Không đợi Vương Tùng nói gì, Vương Dũng đã nhanh chóng nhìn khắp căn phòng.
“Con búp bê vải kia đâu?”
Tể Tể đã ăn xong bữa sáng, chỉ vào phòng ngủ.
“Búp bê vải quá lớn, chắn ngang đường, anh cả đã ôm con búp bê vải đó vào trong phòng ngủ rồi.”
Vương Dũng mím chặt môi, để Giang Hà dựa vào ghế sô pha, chuẩn bị đi phòng ngủ nhìn xem.
Gã cứ cảm thấy con búp bê vải kia có vấn đề.
Vừa mới đi một bước, Giang Hà đã tỉnh lại.
Mà ở bên kia phòng ngủ, búp bê vải nghe thấy mọi người nhắc tới mình, nó vừa ngó đầu ra ngoài để quan sát, vừa khéo lại bị Giang Hà nhìn thấy.
Giang Hà hoảng sợ hét lên.
“A a a! Quỷ kìa!”
Cùng lúc đó, Bách Minh Tư nhanh chóng nghiêng đầu nhìn về phía con búp bê vải to lớn ở bên ngoài cửa sổ.
Ba con búp bê còn lại không xuất hiện trước mặt mọi người mà nhanh chóng tập trung dưới chân Tể Tể, kéo ống quần bé và ra hiệu cho bé nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tể Tể nghiêng đầu nhỏ liếc nhìn, sau đó đột nhiên quay đầu lại nhìn Giang Hà.
Từ lúc này, bé nhìn thấy trên người Giang Hà xuất hiện một luồng tử khí.
****9:
Đồng tử của Tể Tể đột nhiên giãn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm tràn ngập niềm vui.
Đôi chân nhỏ mập mạp tiến lên một bước, bé chạy lon ton xuống tầng, đi thẳng tới trước cửa của của hàng tiện lợi.
“Cha ơi!”
Minh Vương mặc một bộ đồ đen từ đầu đến chân, bởi vì làn da của ông trắng hơn thạch cao tới mấy lần, nên nếu không biết ông là chủ nhân của Địa Phủ, người ta còn cho rằng đây chính là một người mắc bệnh nặng. Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư và những người khác sợ Tể Tể bị ngã nên nhanh chóng chạy theo.
Tể Tể lao vào vòng tay của Minh Vương, vòng đôi bàn tay mũm mĩm của mình quanh cổ Minh Vương, bé vui vẻ hôn lên đôi má nhợt nhạt tới quá mức của cha mình.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ