Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 841:
“Vậy để anh cả đưa em đi xem nhé?”
Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành cũng ngồi dậy: “Cùng nhau đi đi.”
Đánh giá từ giọng nói, người ở dưới tầng hẳn là Vương Dũng, chắc là bà Vương đã bị bắt đi rồi.
Hoắc Tư Cẩn nắm tay Tể Tể, Bách Minh Tư nắm tay Tương Tư Hoành, nhìn thấy Nhuế Nhuế còn đang ngủ trong căn phòng đối diện, bốn người nhanh chóng đi xuống tầng, chẳng mấy chốc họ đã có mặt tại cửa hàng tiện lợi.
Vương Dũng đứng ở cổng, liên mồm chửi bới hai vợ chồng Vương Tùng và Vương Hải Hương.
“Vương Tùng, mày đúng là cưới được vợ thì quên mất mẹ, đến cả lời mẹ chúng ta nói mày cũng không nghe à? Mẹ đã nói rồi, căn nhà và cửa hàng phải để cho tao! Mày đừng hòng nuốt một mình!”
“Mày là thằng tuyệt hậu, giữ lại của cải có lợi ích gì? Chẳng lẽ mày thực sự muốn mẹ phải dùng mạng sống để ép thì mày mới nghe à? Nhất định phải ép ra mạng người mày mới cam tâm đúng không?”
“Đó là mẹ của chúng ta đấy! Là người đã dọn tiểu hốt phân cho mày để mày lớn lên, bây giờ mày có tiền rồi, phát đạt rồi, mày báo đáp bà ấy như vậy à?”
“Mày còn cố ý bảo Vương Hải Hương sai mấy đứa trẻ ranh không rõ lai lịch thả rắn độc ra, không những cắn chết Tiểu Hà, mà còn khiến mẹ…”
Trong lời nói của Vương Dũng chứa đầy căm phẫn, như thể gã đã bị bắt nạt thảm thương lắm vậy.
Kết quả, gã còn chưa nói xong, Vương Tùng vẫn luôn giữ vẻ mặt vô cảm bỗng nhiên cử động.
Ông ấy giơ tay lên, giáng một cái tát lên trên mặt gã.
Một tiếng “Bang” vang lên, cú tát này rất mạnh, toàn bộ cửa hàng yên tĩnh lúc này chỉ còn nghe thấy duy nhất tiếng hít thở dồn dập của Vương Dũng.
Gã trợn trừng đôi mắt nhỏ xíu, trên mặt lộ rõ vẻ không dám tin.
Mặt gã ta sưng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ánh mắt kia như hận không thể ăn tươi nuốt sống Vương Tùng.
Phải mất một hồi lâu gã ta mới lấy lại được tinh thần: “Vương Tùng, mày cũng dám đánh ông đây à?”
Vương Tùng đã chịu đủ rồi.
Đặc biệt là khi nghe tin Vương Dũng còn muốn kéo cả cậu Tư Cẩn và những người khác chịu liên luỵ cùng mình, ông đã không nhịn được nữa mà ra tay mà không hề suy nghĩ.
Vương Tùng không hề sợ hãi, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.
“Tao đánh mày đấy! Ai bảo miệng của mày chỉ biết phun ra phân!”
Vương Dũng: “…”
Miệng của gã phun phân?
Lửa giận của Vương Dũng không thể át đi, gã ta hét lên một tiếng rồi xông thẳng vào Vương Tùng.
Vương Tùng trực tiếp đón nhận, hai anh em lập tức lao vào đánh nhau.
Vương Dũng từ nhỏ đã được thiên vị, sau khi lớn lên thì ham ăn biếng làm, thích uống rượu và tới quán bar, nên dù trông gã ta cao hơn Vương Tùng, nhưng cả người chỉ toàn là thịt mỡ.
Tuy rằng vóc dáng của Vương Tùng không bằng Vương Dũng, nhưng điều hành cửa hàng tiện lợi nhiều năm, ông thường xuyên phải bốc dỡ hàng hoá, cho nên dáng người rắn chắc, cũng rất khoẻ mạnh.
Chưa đến hai phút, Vương Dũng đã bị Vương Tùng đè trên mặt đất mà đánh.
Ban đầu Vương Dũng còn tức giận mà gào hét om sòm, nhưng sau khi bị Vương Tùng đè trên mặt đất mà đánh, làm thế nào cũng không thoát nổi thì lại bắt đầu xin tha.
Vương Tùng không lập tức buông tha gã, mà tiếp tục đánh.
Áp lực dồn nén nhiều năm, một khi bùng nổ, Vương Tùng đã hoàn toàn mất khống chế.
Mỗi một cú đấm đều rất hung ác, mỗi một đòn đánh xuống là như muốn mạng của Vương Dũng.
Nếu không phải Hoắc Tư Cẩn và những người khác nhận ra tình hình không ổn, có khả năng Vương Dũng thật sự sẽ bị chú ấy đánh chết.
Hoắc Tư Cẩn và Bách Minh Tư chạy qua giữ Vương Tùng lại, còn Tể Tể và Tương Tư Hoành thì qua kiểm tra tình hình của Vương Dũng.
Tể Tể chỉ liếc mắt nhìn Vương Dũng một cái đã thấy yên tâm.
Bị thương không nhẹ, nhưng không chết được.
Tể Tể rất vui vẻ.
“Chú Vương giỏi quá!”
Đầu óc Vương Tùng trống rỗng, ánh mắt vẫn còn ẩn chứa sự tàn nhẫn.
Bất chợt nghe thấy giọng nói non nớt ngọt ngào, ông nhất thời cảm thấy hoảng hốt, không biết mình đang ở đâu.
Đôi mắt của ông ấy đã đỏ ngầu, đánh nhau một trận, Vương Tùng hận không thể cứ như vậy mà đánh chết Vương Dũng.
Gã ta đáng chết!
Cho dù là ai, chỉ cần dám lăm le muốn cướp mạng sống của con gái ông thì đều đáng chết, cho dù đó có là mẹ ruột của Vương Tùng đi chăng nữa.
Từ khi biết được Bảo Gia Tiên được mẹ ruột của mình cung phụng, lợi dụng Bảo Gia Tiên mà muốn cướp đi mạng sống của con gái mình, ông đã rất lo lắng và bối rối.
Một bên mẹ ruột, một bên là con gái ruột…
Ông đã cố gắng dàn xếp với mẹ mình, vì muốn đòi lại công bằng cho con gái.
Nhưng không được!
Từ nhỏ đến lớn, mẹ ông chỉ luôn thiên vị cho Vương Dũng, chưa bao giờ bà ta coi con gái của ông là cháu gái mình!
Ông vẫn luôn cố gắng kìm nén cảm súc.
Ông không muốn mất kiểm soát!
Bởi vì ông biết, một khi bản thân mất kiểm soát, có lẽ chính ông cũng sa vào vũng bùn ấy.
Ông không muốn bản thân có dính líu tới họ!
Ông còn có một đứa con gái bị bệnh kén ăn, còn có một người vợ đã cùng ông dầm mưa rãi nắng bao năm tháng vẫn chẳng hề xa rời.
Nhưng Vương Dũng cứ khiêu khích hết lần này đến lần khác, cứ liên tục dùng từ “tuyệt hậu” để khích động ông, làm lơ đi cuộc sống tươi đẹp của con gái ông, thậm chí còn muốn liên luỵ tới cả mấy đứa nhỏ như Tể Tể, ông không thể kìm nén được nữa.