Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 864:
Cha ruột của Tể Tể - Minh Vương.
Bề ngoài mang dáng vẻ con người nhưng phẩm chất cực kém. Mặc dù gương mặt còn xinh đẹp tinh xảo hơn cả phụ nữ, nhưng có đôi khi lúc nói chuyện quả thật là…
Một người khác chính là người nhà họ Vương.
Người nhà họ Vương đáng nghi hơn Minh Vương.
Minh Vương chỉ vừa lóe lên trong đầu ông đã lập tức bị gạt đi theo sự xuất hiện của người nhà họ Vương.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, mặc dù Minh Vương vừa phách lối lại còn rất dễ nổi nóng, nhưng đối đãi với Tể Tể và cha nuôi ông đây luôn rất thương yêu và quý mến.
Cho nên Minh Vương sẽ không ở ngay trước mặt Tể Tể thốt ra lời như vậy.
Cuối cùng chỉ có thể là người nhà họ Vương mà thôi!
Hoắc Trầm Lệnh điềm tĩnh lên tiếng: “Chắc là nghe được từ nhà họ Vương bên kia.”
Hoắc Trầm Huy cũng biết vợ chồng Vương Tùng, cặp vợ chồng đó lương thiện chất phát, hẳn không phải là hạng người này.
Hoắc Trầm Lệnh nắm rõ tin tức nhà họ Vương trong lòng bàn tay, dù sao con trai lớn dẫn theo Tể Tể, Bách Minh Tư và cả Tiểu Tương cùng đi hỗ trợ, ông đương nhiên phải điều tra rõ ràng rồi.
“Có thể là bà Vương hoặc là Vương Dũng!”
Hoắc Trầm Huy nhíu mày: “Thế thì sao, lẽ nào em còn định đi tìm bọn họ?”
Khoé miệng Hoắc Trầm Lệnh co quắp xuống: “Sao có thể được?”
Hoắc Trầm Huy: “Vậy việc này em…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Em chuẩn bị gọi điện thoại cho cục cảnh sát bên kia, bảo bọn họ điều tra kỹ một chút những chuyện tốt liên quan đến mấy trò buồn nôn mà ba kẻ đáng ghét bà Vương, Dương Hải Quốc và Vương Dũng này đã làm.”
Hoắc Trầm Huy giật mình: “Bọn họ còn làm ầm ĩ ra mạng người cơ à?”
Hoắc Trầm Lệnh cười lạnh: “Trong nhà có một vị gia tiên bảo vệ, Vương Dũng ham ăn biếng làm nhưng lại có thể lái nổi chiếc xe sang trọng giá trị cả triệu, anh nói xem tiền của bọn họ từ đâu mà tới?”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, giọng nói phá lệ lạnh lẽo.
“Em muốn bọn họ phải ói ra gấp đôi những thứ mà bọn họ bằng cách nào đó đã ăn được trong những năm gần đây! Về phần hai đứa con trai được nuôi thành phế vật đó… nếu như bọn nó kinh qua trại giáo dưỡng trẻ vị thành niên ấy có sự thay đổi thì đó chính là khởi đầu mới của nhà họ Vương bọn họ, nếu như không có thay đổi, vậy thì chỉ có thể nói đó chính là số mệnh của bọn họ!”
Hoắc Trầm Huy im lặng, vỗ tay bốp bốp bốp cho em trai.
Hoắc Trầm Lệnh không nói gì nhìn ông ấy một chút rồi quay người sải bước đi tới chiếc xe bên kia.
Hoắc Trầm Huy vội vàng đuổi theo, hai anh em một trước một sau lái xe quay về công ty.
Bốn giờ chiều, đồng hồ báo thức trong điện thoại di động của Hoắc Trầm Lệnh vang lên.
Đúng lúc trợ lý Giang Lâm mở cửa đi vào: “Thưa ngài, nửa tiếng nữa…”
Hoắc Trầm Lệnh hờ hững lên tiếng: “Hủy hết toàn bộ, tôi phải đi đến nhà trẻ, trường tiểu học và trung học cơ sở đón con.”
Giang Lâm: “Hả?”
Hoắc Trầm Lệnh híp mắt: “Tôi nói, hủy bỏ hết toàn bộ, tôi muốn đến nhà trẻ, trường tiểu học và trường trung học cơ sở đón con!”
Giang Lâm dùng biểu cảm “sếp à, có phải anh đang bị thứ hỗn tạp gì đó ám lên trên người hay không” mà nhìn ông ấy.
Hoắc Trầm Lệnh hít vào một hơi thật sâu: “Cứ như vậy đi, tôi đi trước.”
Giang Lâm chợt tỉnh hồn, vội vàng đóng cửa lớn văn phòng lại.
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào anh ta.
Giang Lâm tằng hắng một tiếng, đứng thẳng người, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc.
“Chuyện đó… thưa ngài, mặc dù chứng cứ không đủ nhưng tôi vẫn muốn nói với ngài một tiếng.”
Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay một chút: “Nhà trẻ của Tể Tể bốn giờ năm mươi tan học, tôi từ công ty đi qua đó dưới tình huống không bị kẹt xe cần phải có ít nhất nửa tiếng.
Vậy nên Giang Lâm, có vấn đề gì ngày mai cậu hãy nói lại với tôi nhé, hoặc là đợi lát nữa gọi điện thoại nói với tôi.”
Hoắc Trầm Lệnh không đợi Giang Lâm nói xong đã lách qua anh ta rời đi.
Giang Lâm: “...”
Sếp à!
Đứa con gái bảo bối đó của ngài có tám đến chín mươi phần trăm hoàn toàn không phải là con người đó!
Giang Lâm co giò lên định đuổi theo, tức thì trong một góc khác của văn phòng truyền đến giọng nói đàn ông vừa yếu ớt vừa thô ráp.
“Đừng đi… Thỏ đại gia… Thỏ đại gia sắp đói chết rồi!”
Thân thể cao lớn của Giang Lâm run lên, lông tóc cả người dựng đứng: “Ai! Ai đang nói chuyện đó?”
****9:
Thỏ Đen ở trong góc khuất nào đó lặng lẽ ngậm miệng lại.
Nó cảm giác trước mắt đã biến thành màu đen, nó sắp sửa chết đói, da lông bóng loáng dường như cũng trở nên thô ráp.
Nhưng lý trí vẫn còn ở đây, Thỏ Đen bị người ta nghe được giọng nói trong nháy mắt giật mình tỉnh táo lại.
Xong đời rồi!
Nếu như để cho đại nhân nhỏ biết việc nó là yêu quái đã bị người khác biết được thì nó phỏng chừng có thể đi thẳng đến Địa Phủ báo danh, đi đầu thai luôn.
Thế nên Thỏ Đen đợi Giang Lâm quay người lại, giữa lúc thần kinh đang kéo căng một đôi mắt nhanh chóng rà soát trong phòng làm việc.
Thỏ Đen làm ổ trong cái lồng nhỏ trong góc, nhắm mắt lại giả chết.
Giang Lâm lục soát một vòng không thu hoạch được gì lại càng lo lắng hơn.
Lẽ nào là thứ đồ chơi đi theo sếp vừa rồi?
Thế chẳng phải sếp đang gặp nguy hiểm đó sao?