Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 872:

Đến nỗi chiếc xe sang lái tới cách đó không xa mà mấy người hoàn toàn cũng không hề chú ý.

Dù sao học sinh có thể đến học ở ngôi trường này thì trong nhà cũng không thiếu tiền. Đây vốn là trường học dành cho quý tộc, không có xe sang mới khiến cho người ta ngạc nhiên đó.

Mấy người đảo mắt một cái, đột nhiên cùng nhau trợn to mắt.

“Đó là… xe của tổng giám đốc Hoắc phải không?”

“Có thể lắm! Mấy số 8 này, không nhầm được!

“Tổng giám đốc Hoắc, người đâu rồi?”

“Cái đó… khụ khụ… mọi người nhìn thử cái người đang ở giữa đám học sinh ở cổng trường đó… có phải tổng giám đốc Hoắc hay không?”

Mấy người theo hướng đồng bạn chỉ đồng loạt nhìn sang.

Được lắm!

Cho dù lúc này tổng giám đốc Hoắc đang tóc tai bù xù, áo khoác âu phục và áo sơ mi đều nhăn nhúm nhưng vẫn không thể ngăn được khí chất đặc biệt, người cao chân dài của đối phương. Bọn họ vẫn nhận ra được một chút.

“Vậy mà lại thật sự là tổng giám đốc Hoắc.”

“Sao tổng giám đốc Hoắc lại ở đây?”

“Đúng vậy! Thời gian này… không phải tổng giám đốc Hoắc vẫn còn đang ở công ty sao?”

Mấy người đột nhiên im lặng, dù sao mọi người đều biết, Hoắc Trầm Lệnh người cầm quyền gia tộc đứng đầu nước Hoa là một kẻ cuồng công việc.

Tuy rằng Hoắc Trầm Lệnh đã có ba đứa con trai nhưng chưa từng thấy ông ấy đi tới trường học của con.

Trong mấy người có người không nhịn được hỏi: “Sao tôi nhìn tư thế đó của tổng giám đốc Hoắc… có phải là tới đón con hay không?”

Người bạn bên cạnh tiếp lời: “Có lẽ thế, tôi nhớ đứa con trai nhỏ của ngài ấy hình như đang học ở trường tiểu học này, đang học lớp ba, hiện tại đúng là giờ tan học của lớp ba lớp bốn tiểu học.”

Mấy người còn lại: “...”

Sống lâu mới thấy nha!

Tổng giám đốc Hoắc lạnh lùng thờ ơ bước xuống khỏi tế đàn thần, còn cứ thế tiếp đất đi đến trường học đón con.

Có người chậc một tiếng: “Thế nên cái người mà bảo vệ liên tục cầm loa hô hào đòi bắt người đó… đúng thật là tổng giám đốc Hoắc?”

Mấy người còn lại: “...”

Người anh em, không biết “nhìn thấu nhưng không nói toạc ra” à?

Mấy người này đối mặt nhìn nhau mấy lần rồi lập tức quay đầu đi.

Cũng không phải bọn họ không muốn xem náo nhiệt, dù sao thì tình cảnh tổng giám đốc Hoắc đầu đầy bụi bẩn đi đón con quá hiếm có, nhưng bọn họ lo lắng bị Hoắc Trầm Lệnh phát hiện sau khi bọn họ xem náo nhiệt hơn, không biết ngài ấy có đợi khi nào đó thích hợp rồi tính sổ sau hay không.

Không thể trêu vào, không thể trêu vào!

Chuồn thôi chuồn thôi!

Về phần con còn chưa có đi ra… sau khi mấy người họ quay về trên xe thao tác phải nói là thống nhất, cùng lúc lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho tài xế.

“Tôi có một buổi hội nghị khẩn cấp cần phải tham dự họp, anh lập tức chạy đến đón đứa nhỏ ngay đi!”

Đám tài xế của tổng giám đốc: “...”

Mẹ nó, có câu nói không biết có nên nói hay không!

Chính là mấy vị tổng tài này đòi đi đón con, đến lúc lật lọng cũng là nhóm tổng tài này!

Làm tài xế của người có tiền thật là khó khăn mà!

Bọn họ cũng định nhân dịp không đi làm này đến đón con mình tan học, kết quả thế nào…

Nhưng mà các vị tổng tài trả lương rất cao đó!

Bọn họ phải vì năm đấu gạo mà khom lưng thôi.

Thế là nhóm tài xế bèn gọi điện thoại cho cô vợ trẻ nhà mình: “Vợ ơi, tạm thời anh phải tăng ca khẩn cấp, em tới đón con nhé!”

“Vương Toàn cái đồ khốn nạn nhà anh! Đã bao lâu rồi anh không có đi đón con hả!”

“Dương Uy, đã nói rồi hôm nay anh đi đón con!”

“Chồng à, em biết rồi, lái xe phải chú ý an toàn đó, bye bye, trước cơm tối nếu như không về được thì nhớ phải nói với em một tiếng, em chừa riêng đồ ăn cho anh.”

Cũng có mấy tài xế có con học trong mấy trường học lân cận đối diện chỗ này, thế nên không tới năm phút đám tài xế đã trước sau chạy đến đông đủ.

Từng người một nhìn vào cổng chính trường học đã loạn thành một bầy, sợ đến đờ người.

Bảo vệ trường học dường như đã được điều động ra hết, đang bắt người đàn ông vóc người cường tráng cao ngất ở giữa đám học sinh đó, mà người đàn ông đó hình như… là ông trùm xã hội đen thì phải?

Dù sao mới vừa rồi đã có ba mươi bốn mươi tên mặc âu phục hung bạo xông đến, nhanh chóng tách đám học sinh ra, chạy thẳng tới bên cạnh người nam cao to rắn rỏi đó.

Ba phút sau, La Ái Quốc hiệu trưởng trường tiểu học dẫn theo cả ban lãnh đạo trường học thở hổn hển chạy tới.

Cả đám người người nào người nấy đều há to miệng thở dốc. Hiệu trưởng La Ái Quốc còn tự mình cầm loa hô to, khí thế hào hùng.

“Tất cả bảo vệ trở lại làm việc của mình, vị phụ huynh này là khách quý của trường học chúng ta. Mời tất cả các bạn học tự mình lui qua một bên, chú ý dưới chân, đừng để ngã xuống.”

Các nhân viên bảo vệ nhìn hiệu trưởng đang tự mình hô hào một chút, mặc dù đầu óc còn đang mơ màng nhưng vẫn nhanh chóng đưa đám học sinh lùi sang hai bên.

Lúc này Hoắc Trầm Lệnh được nhóm vệ sĩ bảo vệ ở trung tâm, gân xanh trên trán liên tục nhảy lên trên khuôn mặt không cảm xúc.

Mắt Hoắc Tư Thần trong đám học sinh đột nhiên trợn to, mặt đầy vẻ không dám tin: “Cha!”

Hoắc Trầm Lệnh ngước mắt nhìn sang, là Hoắc Tư Thần con trai nhỏ của ông ấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free