Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 881:
Dường như chỉ cần Tể Tể hơi dùng sức một chút là trái tim kia sẽ trong nháy mắt bị bóp nát.
“Con chim thối chết tiệt! Mày thử đụng vào anh hai của bản Tể Tể một chút xem! Bản Tể Tể ông đây lập tức bóp nát quả tim nhỏ của mày!”
Chim Chín Đầu số 1: “...”
Chim Chín Đầu số 1 hối hận đến xanh cả ruột, vì sao nó lại phải dựa theo cấu tạo của cơ thể nhân loại, tích chứa phần lớn lực lượng phân thân ở trong trái tim chứ?
Kết quả còn bất ngờ không kịp đề phòng bị Minh Tể Tể moi tim, tương đương với trực tiếp lấy đi phần lớn lực lượng của nó.
Trước đó Minh Tể Tể bị sét đánh nên nó mới dám xuống tay với Minh Tể Tể ở trong âm trạch.
Bây giờ lực lượng của nó rõ ràng không bằng Minh Tể Tể, nếu như còn dây dưa tiếp…
Mặt mày Chim Chín Đầu số 1 xanh mét, ôn tồn nói chuyện với Minh Tể Tể: “Minh Tể Tể, mọi việc rất dễ thương lượng.”
Tể Tể mới không tin lời dối trá của nó!
Chim Chín Đầu là quỷ của Địa Phủ, còn là quỷ xấu xa, chắc chắn sẽ không nói chuyện giữ lời như cha Minh Vương.
Ngoài miệng thì nói dễ thương lượng, nhưng trong bụng không chừng lại đang nghĩ cách tính kế bé.
Tể Tể giơ trái tim lên đi qua, rất nhanh đã đi tới trước mặt Hoắc Tư Tước.
Cô bé đi qua, ba cha con nhà họ Hoắc nhanh chóng cúi đầu.
Nhưng do vấn đề chiều cao của Tể Tể nên thứ mà ba cha con Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy đầu tiên không phải Tể Tể, mà là quả tim đỏ rực đang đập thình thịch có lực mà tay phải Tể Tể đang giơ lên.
Hoắc Trầm Lệnh coi như bình tĩnh, nhưng hai anh em Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lại có vẻ vô cùng khó chịu.
Tể Tể không hề phát hiện, cái chân nhỏ mập nhấc lên, đột nhiên hung hăng đá một cước lên trên bàn tay còn chưa thu về của Chim Chín Đầu.
Chim Chín Đầu số 1 âm thầm chửi mẹ, đau đến ui da một tiếng nhanh chóng rụt tay về: “Minh Tể Tể, đã nói mọi việc rất dễ thương lượng mà.”
Một tay Tể Tể giơ quả tim của Chim Chín Đầu số 1 lên, cô bé vừa kiễng cái chân nhỏ vừa ngước cái đầu nhỏ lên nhìn cổ Hoắc Tư Tước.
Trên cổ Hoắc Tư Tước có một vệt đen người bình thường không nhìn thấy được, theo như lời của người trong giới Huyền môn thì nó được gọi là đường sinh tử.
Giống như là tính mạng của Hoắc Tư Tước đang nằm trong tay Chim Chín Đầu số 1, lúc nào Chim Chín Đầu số 1 muốn mạng của Hoắc Tư Tước thì chỉ cần xóa đi đường sinh mệnh kia.
Mặc dù Chim Cửu Đầu bị dọa sợ khiếp vía, nhưng khi thấy Minh Tể Tể đang chăm chú nhìn đường sinh mệnh trên cổ Hoắc Tư Tước đến ngẩn người, nó lại không nhịn được đắc ý.
“Minh Tể Tể, tao đã nói có chuyện gì thì từ từ nói, mọi việc rất dễ thương lượng, không cần phải thô bạo như vậy, hiểu không? Bằng không…”
Tể Tể nheo mắt, quay đầu nhìn nó: “Bằng không thì sao?”
Chim Chín Đầu số 1 cười khà khà: “Minh Tể Tể, bằng không mày thử cẩn thận nhìn kỹ cái đường kia một chút, có phải nó giống hệt như đường sinh mệnh hay không?”
Tể Tể: “.
..”
Bộ không giống nhau hả?
Mới vừa rồi cô bé cũng không nhìn ra khác ở chỗ nào.
Loại đường sinh mệnh này, chỉ cần thủ tiêu người vẽ đường này cho anh hai là được.
Chẳng qua sau khi Chim Chín Đầu số 1 nhắc nhở, Tể Tể lại bước một bước nhỏ đi đến trước mặt Hoắc Tư Tước.
Nhưng cô bé đều có một chút khoảng cách với người ở chỗ này, Hoắc Tư Tước theo bản năng ngồi xổm xuống, để cho Tể Tể nhìn rõ hơn.
“Tể Tể, như vậy được chưa?”
Tể Tể khẽ gật đầu, mắt to cong thành hình trăng lưỡi liềm: “Có thể thấy rõ rồi anh hai.”
Sau khi Tể Tể nhìn rõ thì đùng đùng nổi giận.
Bởi vì Chim Chín Đầu số 1 đã đặt tính mạng của mình và anh hai ở chung một chỗ.
Nếu như Chim Chín Đầu chết thì anh hai cũng không sống được.
Cô bé bỗng nhiên quay đầu, giơ cái tay nhỏ đang cầm quả tim của Chim Chín Đầu lên, một ngón tay chợt dùng sức.
Một mảnh trái tim bị véo một cái, lõm xuống hiện ra đường viền ngón tay cô bé, Chim Chín Đầu số 1 lại lần nữa đau đến la hét thảm thiết.
“Minh Tể Tể! Nếu như mày còn ngang ngược vô lý như vậy nữa, có tin ông đây dẫn theo người anh trai ở nhân gian này của mày xuống Địa Ngục hay không!”
Tể Tể buồn bực gần chết, lửa giận càng lúc càng nóng, giọng trẻ con phá lệ hung dữ.
“Xuống Địa Ngục thì xuống Địa Ngục, cả Địa Phủ đều là của Tể Tể và cha Tể Tể! Cho dù anh hai xuống Địa Ngục thì Tể Tể cũng có thể sắp xếp cho anh hai một kiếp sau tốt hơn!”
Hoắc Tư Tước: “...”
Cái này… Tể Tể à, không cần thiết đâu!
Đời này đã cảm thấy rất tốt rồi!
Cậu rất là quyến luyến nhân sinh kiếp này đó!
Chim Chín Đầu số 1 hiển nhiên không lường trước được Tể Tể sẽ nói như vậy, nhất thời cũng bối rối.
****9:
Tể Tể đắc ý hất cằm lên, giận đến nỗi cả quai hàm cũng phồng lên.
“Mày có bản lĩnh thì bây giờ cứ việc dùng lực lượng còn sót lại của mày gia trì lên đường sinh mệnh trên cổ anh hai Tể Tể đi rồi các người sẽ cùng lúc hồn bay phách tán luôn!”
Chim Chín Đầu số 1: “...”
Mẹ kiếp!
Thật sự không sợ sao?
Tể Tể đúng là không sợ, cái eo nhỏ mập ưỡn đến mức phải nói là thẳng đứng, giọng con nít phải nói là hoàn toàn đắc ý.
“Bản Tể Tể ông đây nói cho mày biết! Mày có thể hồn bay phách tán, nhưng anh hai của bản Tể Tể sẽ không. Bởi vì trên người anh hai bản Tể Tể cũng có máu Minh Vương, nếu như lúc này anh ấy thật sự mất mạng thì máu Minh Vương có thể bảo vệ thần hồn của anh ấy. Giếng Luân Hồi ở Địa Phủ có đèn Hồi Hồn, bản Tể Tể ông đây muốn tạo cho anh hai mấy cái mạng thì tạo mấy cái mạng! Còn mày thì sao…”