Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 883:

Nếu như quỷ xấu xa nham hiểm thì cô bé còn phải nham hiểm hơn cả quỷ xấu xa.

Cô bé đương nhiên không mấy hiểu rõ nham hiểu có nghĩa là gì, cha Minh Vương giải thích hết sức đơn giản thô bạo.

Chính là bọn họ xấu ở chỗ nào thì Tể Tể cứ học theo xấu ở chỗ đó!

Dù sao mặc kệ có làm được hay không, trên phương diện mồm mép nhất định phải chặn trước đối phương!

Tể Tể mới không nỡ thật sự đưa anh hai đi đến Địa Phủ báo danh đâu.

Cho nên lúc này cô bé đã đâm lao thì phải theo lao!

Nhưng cô bé lại không thể để cho Chim Chín Đầu số 1 nhìn ra.

Tể Tể nhe răng hằm hằm nhìn Chim Chín Đầu số 1: “Mày chắc chắn muốn nói chuyện đàng hoàng với bản Tể Tể? Mới vừa rồi mày bịa đặt lung tung luyên thuyên một đống chuyện, không có chút thành ý nào hết!”

Chim Chín Đầu số 1: “...”

Nó mà còn không có thành ý sao?

Nó đã nói bọn họ cùng đến từ Địa Phủ, chẳng khác nào châu chấu trên cùng một sợi dây thừng rồi còn gì!

Như thế vẫn chưa đủ thành ý sao?

Chim Chín Đầu số 1 phát hiện sinh cơ càng ngày càng thấp, chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất lừa gạt lấy lại tim mình từ trong tay Minh Tể Tể.

Nó dứt khoát đánh cược một phen, thân thể khổng lồ đi thẳng tới trước mặt Minh Tể Tể thoáng cái quỳ xuống, nước mắt nói đến là đến.

“Đại nhân nhỏ Tể Tể ơi, hu hu hu… ngài hãy nương tay tha cho tiểu nhân lần này đi mà. Tiểu nhân cũng là bất đắc dĩ thôi, tiểu nhân cũng chỉ là muốn sống thôi.”

Tể Tể còn chưa lên tiếng thì Hoắc Tư Thần đã gấp gáp nói: “Tể Tể đừng tin lời dối trá của nó, mới vừa rồi nó còn định chơi chết tụi anh đó.”

Tể Tể nhìn anh ba hoàn toàn chính trực, khẽ cong mắt to: “Anh ba yên tâm đi, bất kể nó nói cái gì Tể Tể đều không tin.”

Chim Chín Đầu số 1 quýnh lên: “Đại nhân nhỏ, tôi nói toàn là sự thật mà, nếu như mới vừa rồi tôi thật sự muốn mạng của ba con người bình thường này thì bọn họ chắc chắn không sống được tới lúc đại nhân nhỏ ngài tỉnh lại đâu.”

Tể Tể không chút nương tình phản bác lại nó: “Không có đâu! Nếu như ngay từ đầu mày ra tay giết cha và các anh Tể Tể thì có lẽ Tể Tể sẽ tỉnh lại sớm hơn! Có thể nện chết mày sớm hơn!”

Không đợi Chim Chín Đầu số 1 đáp lại, con ngươi đen nhánh của Tể Tể đã dâng lên ý giết chóc nồng đậm.

“Thế cho nên… là mày cố ý hành hạ anh ba của bản Tể Tể trước, hành hạ đủ rồi mới chịu ra tay giết chết chứ gì!”

Chim Chín Đầu số 1: “...”

Không phải!

Mẹ kiếp, nó còn không phải oan uống gần chết hay sao?

Nó chỉ đơn thuần là cảm thấy thời gian đầy đủ, sau đó mới trêu ghẹo ba người bình thường này, tiếp theo đó một mẻ tóm gọn Minh Tể Tể.

Mạch não của đứa nhỏ này đúng là… quá chậm hiểu!

Cũng may dường như con nhóc Minh Tể Tể này rất tự tin về năng lực của mình nên hoàn toàn không đề phòng nó đến gần.

Đáy mắt chợt lóe lên vẻ nham hiểm hung ác, Chim Chín Đầu số 1 nhìn chuẩn xác vị trí trái tim, phát động kỹ năng coi như mạnh nhất của phân thân đứng đầu - thuật phân thân!

Chim Chín Đầu số 1 trong nháy mắt biến thành ba người, nhanh chóng đánh mạnh tới ba cha con Hoắc Trầm Lệnh.

Còn kẻ ở chính giữa thì tấn công Minh Tể Tể!

Con nhóc thối, thật sự cho rằng nó không biết con nhóc này lo lắng cho sống chết của thằng nhóc nhân loại đó sao!

Nó chỉ đang kéo dài thời gian mà thôi!

Bây giờ trợ thủ của nó đến rồi!

****0:

Trong nháy mắt, cả cái âm trạch giống như bị thứ gì đó đông cứng, Hoắc Trầm Lệnh cảm giác lồng ngực đau nhói, vội vàng che chở cho ba đứa nhỏ ở sau lưng.

Tể Tể nhanh như chớp nhét quả tim của Chim Chín Đầu số 1 về lại trong túi quần, đồng thời đá ra một cước, cả cơ thể nhỏ mập đều đang xoay tròn.

Trong chớp mắt cô bé dừng lại, ba cái phân thân Chim Chín Đầu số 1 vừa mới phân ra ban nãy liên tục hét thảm, đồng loạt ngã xuống đất không dậy nổi.

Không có một phân thân nào đó đụng trúng ba cha con Hoắc Trầm Lệnh.

Chim Chín Đầu số 1 bị đau, hét thảm một tiếng nhưng không hề nổi giận, thậm chí nó còn cười khà khà quái dị: “Ha ha ha! Minh Tể Tể, mày chết chắc rồi!”

Tể Tể dùng ánh mắt “ngu xuẩn” nhìn Chim Chín Đầu số 1 đang cười khà khà quái dị: “Bởi vì bản thể Chim Chín Đầu đã tới rồi chứ gì?”

Đúng vậy!

Bản thể Chim Chín Đầu mang điềm xấu trong truyền thuyết đã lặng yên không tiếng động xuất hiện trong âm trạch.

Cả tòa âm trạch bị hơi thở lạnh lẽo xung quanh người nó đông cứng.

Âm trạch là đồ của Địa Phủ, Chim Chín Đầu đồng dạng cũng là đồ của Địa Phủ, nhưng một tòa âm trạch bất kỳ lúc nào cũng có thể bị hủy đi xây lại, còn Chim Chín Đầu trong truyền thuyết đã sống hàng ngàn hàng vạn năm.

Âm trạch và bản thể Chim Chín Đầu không khác gì con nít mới sinh và đại ma đầu vạn năm, hoàn toàn không cách nào so sánh.

Thế nên trong nháy mắt nhận ra sự xuất hiện của bản thể Chim Chín Đầu, cả tòa âm trạch đều tĩnh lặng.

Không chỉ âm trạch mà cả ba cha con Hoắc Trầm Lệnh trong nháy mắt cũng có cảm giác như không thở nổi.

Tể Tể híp mắt, từ từ ngẩng đầu lên.

Chim Chín Đầu số 1 cũng ngẩng đầu lên theo, nhìn lên bản thể chân chính che khuất bầu trời ở trên đỉnh đầu, trong giây lát đã hóa thân thành chim cút nhỏ quỳ trên mặt đất lớn tiếng nịnh nọt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free