Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 935:

Sau đó, anh ấy lại nhìn thấy Tể Tể có thể dùng một tay nhấc Hoắc Tư Thần to gấp ba lần mình lên và đẩy ngã cậu nhóc lên ghế sô pha.

Lời chào của Tương Tư Hoành đã kéo suy nghĩ của anh ấy trở lại.

“A? Hả? Đúng vậy.”

Nói tới đây, Triệu Trác Nhiên nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.

“Sức lực của Tể Tể…”

Tương Tư Hoành cười tủm tỉm giải thích: “Sức của Tể Tể rất lớn, sức của anh Tư Thần cũng rất lớn.”

Hoắc Tư Thần sinh ra đã rất khoẻ mạnh, thấy Triệu Trác Nhiên rõ ràng không tin, cậu nhóc nhanh chóng bước tới, dễ dàng di chuyển bàn ăn với rất nhiều thức ăn được bày biện trên đó.

Triệu Trác Nhiên: “…”

Được rồi!

Chắc là cảnh tượng Tể Tể nuốt trọn một cái bát lớn lúc nãy là do anh ấy nhìn nhầm thôi, Tể Tể và Hoắc Tư Thần đều là hai đứa nhỏ khỏe mạnh cả.

Tuy rằng lần đầu tiên thấy cảnh này, nhưng rốt cộc Triệu Trác Nhiên đã từng đi qua rất nhiều nơi, kiến thức rộng rãi, cho nên khả năng tiếp thu cũng nhanh.

“Tể Tể, chú tới là để chỉ cháu cách nuôi dưỡng con hổ kia như thế nào.”

Tể Tể đáp lại một tiếng dạ, rồi cẩn thận nghe.

“Chú Triệu cứ nói đi.”

Triệu Trác Nhiên mỉm cười, nhanh chóng nói tiếp.

Tể Tể lắng nghe rất cẩn thận, Triệu Trác Nhiên cũng chọn những điểm chính để nói với bé, lại nhớ tới tổng giám đốc Hoắc đang có khách, nên sau khi nói xong, anh ấy đã dẫn theo đồng nghiệp rời đi.

Tể Tể, Hoắc Tư Thần và Tương Tư Hoành cùng nhau tiễn Triệu Trác Nhiên, lúc này Hoắc Trầm Lệnh cùng ông cụ Mặc cũng đi ra.

Sau khi Triệu Trác Nhiên và những người đồng nghiệp rời đi, ông cụ nhìn thấy con hổ trong lồng sắt lớn, không khỏi nheo mắt lại.

Đó không phải là Tề Vân Sơn Vương sao?

(*)Tề Vân Sơn Vương: Vương/Vua của núi Tề Vân.

Tại sao nó lại bị nhốt trong lồng sắt và xuất hiện ở nơi này?

Không phải thằng hai đã tới núi Tề Vân để mời vị này sao?

Tể Tể đã nhanh chóng chạy đến bên lồng sắt, vươn tay ra sờ vào cái đầu tròn trịa của Hổ lớn.

Hổ đại gia: “…”

Hổ đại gia muốn cắn đứt bàn tay của con mồi này, nhưng nhìn thấy nhóc cương thi đứng cách đó không xa, nó đành phải dập tắt lửa giận trong lòng.

Dẫu vậy, khi Hổ đại gia nhìn thấy ông cụ Mặc cũng không khỏi sửng sốt, sau đó nhanh chóng quay mông về phía ông cụ Mặc, trong lòng mặc niệm.

Không nhìn thấy Hổ đại gia, không nhìn thấy Hổ đại gia!

Chết tiệt!

Sao lại gặp phải người quen ở đây chứ?

Cái mặt hổ của nó!

Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn quan sát con hổ này, cho dù là lần đầu tiên tiên nhìn thấy nhưng ánh mắt của ông luôn rất tinh tường, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết con hổ này có vấn đề.

Không những có vấn đề, thậm chí nó còn quen biết với ông cụ Mặc.

À!

Thú vị rồi đây!

Con hổ được nuôi ở nhà họ Triệu, lại có quen biết với ông cụ Mặc.

Hôm nay là lần điều tiên Tể Tể và Tiểu Tương tới nhà họ Triệu, vừa khéo làm sao lại gặp được con hổ này, còn rất yêu thích nó…

Đáng tiếc ông cụ Mặc là một con cáo già, tuy rằng trạng thái tinh thần của ông ta có vẻ không tốt lắm, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, chẳng thể nhìn ra được gì.

Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh cong lên thành một hình vòng cung rất nhỏ, sau đó nhanh chóng biến mất.

Cũng chẳng sao!

Dù sao bây giờ con hổ này cũng đang ở trong trang viên nhà họ Hoắc của bọn họ, còn về phần nuôi nó ở đâu…

Hoắc Trầm Lệnh rũ mắt, khi ngước mắt lên lần nữa, trong mắt hiện lên ý cười thật sâu.

“Tể Tể, hiện giờ bên phía trang viên còn chưa sửa xong, nếu không chúng ta cứ nuôi con hổ này ở… trong nhà đằng kia đi?”

Khi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, khóe mắt của ông cũng quét qua con hổ đang đưa lưng về phía bọn họ, nhìn thấy lỗ tai hổ giật giật, rõ ràng nó đang lắng nghe lời của ông.

Được lắm!

Đã xác nhận, đây chính là một con yêu quái giống như Thỏ Đen!

Nhưng có vẻ Tể Tể không biết.

Đây là do nó cố tình ỷ vào việc Tể Tể thích động vật lông xù nên giả vờ làm hổ bình thường sao?

Mà Hổ đại gia cũng nhân lúc này liếc nhìn căn nhà mà Hoắc Trầm Lệnh nói tới, xong chỉ vừa mới liếc mắt một cái, suýt chút nữa nó đã bị doạ chết khiếp.

Ôi đậu xanh rau má!

Đó là… âm trạch?

****9:

Hổ đại gia là một yêu quái, do hấp thụ linh khí trời đất mà dần dần thành tinh.

Mà hiện tại lượng linh khí tại nhân gian hầu như đã mất hết, nếu không phải nó đã thành tinh từ trước khi nước Hoa được thành lập, chỉ sợ bây giờ nó vẫn là một con Hổ lớn bình thường trên núi Tề Vân, còn bị loài người gọi là mèo lớn mà thôi.

Bây giờ tu luyện đã rất khó khăn rồi, nếu còn bảo nó sống trong âm trạch thêm một khoảng thời gian…

Nó sẽ trực tiếp tới Địa Phủ báo tên mất!

Hổ đại gia lắc đầu theo bản năng.

Không được!

Tuyệt đối không được!

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy, khóe miệng lại lần nữa nhếch lên, lần này độ cong đã lớn hơn.

“Tể Tể, con có muốn nuôi Hổ lớn ở căn nhà bên cạnh không?”

Tể Tể nhìn toà âm trạch số 4, bên đó vẫn trống không.

Tuy rằng tòa nhà này được xây dựng tại Địa Phủ, nhưng sau khi cha Minh Vương đem nó tặng cho cha nuôi đã hạ cấm chế, chỉ cần là người hoặc vật không có ác ý với chủ nhà, nó sẽ không gây tổn hại gì đến người hoặc vật đó, đương nhiên, với động vật cũng vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free