Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 937:
Đứa nhỏ nó còn chẳng đánh thắng, chứ đừng nói tới tên cương thi trưởng thành kia!
Hổ đại gia trợn trắng mắt, trực tiếp ngã gục xuống đất.
Đến khi không còn nhìn bóng dáng của ông cụ Mặc nữa, Tể Tể đi tới mở cửa lồng sắt ra.
Hoắc Tư Thần giữ chặt Tương Tư Hoành, sợ con Hổ lớn đang nằm trong lồng sắt đột nhiên lao ra khiến người khác bị thương.
Ở khoảng cách này, cho dù con Hổ lớn kia đột nhiên lao ra đả thương người khác, vẫn còn có Tương Tư Hoành ở đây, chắc cậu nhóc có thể đá Hổ lớn đi chỉ bằng một cước.
Kết quả, Tể Tể vừa mở lồng sắt ra, mọi người phát hiện ra một vấn đề: con Hổ lớn đang nằm bất động trong lồng.
Tể Tể sửng sốt, quay đầu lại nhìn cha nuôi.
“Cha ơi, có phải Hổ lớn ngủ rồi hay không?”
Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn quan sát con Hổ Yêu này, tất nhiên ông biết vì sao nó lại đột ngột ngã quỵ không nhúc nhích như thế, đó là bởi vì nói nghe được giọng nói của Tương Uyên.
Cha nuôi Hoắc lại xác nhận được thêm một điều: Hổ Yêu này đánh không lại Tương Uyên, thậm chí còn không đánh nổi Tiểu Tương, cho nên nó luôn phải giả vờ ngoan ngoãn.
Ừm!
Nó còn chưa biết Tể Tể lợi hại hơn cả Tiểu Tương đấy.
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười, xoa đầu con gái cưng: “Chắc là nó mệt rồi, không sao đâu, đưa nó vào nhà chăm sóc một chút là được rồi.”
Thỏ Đen vất vả chuyển gạch hơn mười tiếng đồng hồ đang tựa mình vào gốc cây hòe để nghỉ ngơi.
Khi nó vừa quay đầu lại, đôi mắt thỏ đỏ rực mở to.
“Ôi chao! Ông em Hổ đấy à!”
Hổ đại gia đang ngất xỉu chợt nghe được giọng nói quen thuộc, nó giật nảy cả mình, bật thẳng dậy.
Hoắc Tư Thần cho rằng nó muốn làm Tể Tể bị thương, không cần suy nghĩ gì đã vung một nắm đấm thẳng vào mặt hổ.
Hổ đại gia gầm lên giận dữ theo bản năng: “Gầm!”
Hoắc Tư Thần bị Hổ lớn gầm thẳng vào mặt khiến đầu óc ong ong, khuôn mặt tái xanh.
Tương Tư Hoành trực tiếp nhấc chân, đá bay cả chiếc lồng sắt mà Hổ đại gia đang nằm trong đó.
Trùng hợp làm sao, thân hình Hổ lớn nện mạnh vào mảnh đất cách cây hòe lớn Thỏ Đen đang nằm nghỉ ngơi không xa.
Hổ đại gia nước mắt lưng tròng, nó vừa ôm lấy cổ vừa kêu cứu.
“Anh Thỏ, cứu mạng!”
Thỏ Đen bị ép đến mức khó thở.
“… Trước khi kêu cứu mạng … Có phải mày nên tránh xa cơ thể nhỏ bé của ông đây trước không?”
Hổ đại gia sửng sốt, vội vàng lao ra khỏi lồng sắt, dùng chân to đập mạnh vào chiếc lồng sắt.
Thỏ Đen: “Mày làm cái gì mà đắc tội với đại nhân nhỏ thế?”
Hổ đại gia: “Đại nhân nhỏ nào? Em không đắc tội với đại nhân nhỏ nào cả, em đảm bảo từ khi nhìn thấy tên nhóc cương thi kia, em vẫn luôn ngoan ngoãn thành thật mà.
”
Dù sao cũng không có biện pháp gì, giữ mạnh nhỏ vẫn là điều quan trọng nhất!
Thỏ Đen: “…”
Cho nên, đến tận bây giờ ông em hổ này vẫn chưa biết đại nhân nhỏ chính là công chúa nhỏ của Địa Phủ à?
Hổ đại gia vẫn còn mắng chửi: “Anh Thỏ, anh không thấy đấy thôi, món đồ ăn béo tròn kia túm lỗ tai của ông đây, giật ria mép của ông đây, nếu ông đây không nuốt nó vào bụng, ông đây có còn là Tề Vân Sơn Vương được nữa không?”
Tể Tể đã chạy tới: “Hổ lớn, món đồ ăn béo tròn gì cơ? Đã là đồ ăn còn chia béo gầy à?”
Sau khi Hổ đại gia gặp được anh Thỏ ngàn năm của nó, sự tự tin của nó ngay lập tức tăng lên.
“Ha hả ! Đồ ăn đương nhiên phải chia béo gầy! Món đồ ăn béo tròn ông đây nói tới chính là con nhãi ranh nhà mày đấy!”
Thỏ Đen đang định che miệng ông em Hổ của mình lại: “…”
Không phải nó không muốn giúp đỡ, mà là… miệng của nó đã bị Tương Tư Hoành chạy lại bịt kín từ lúc nào rồi.
Ông em xui xẻo này…
Tể Tể bừng tỉnh đại ngộ: “Hoá ra Hổ lớn nhà mày không chỉ là yêu quái, mà còn luôn mơ tưởng biến Tể Tể thành đồ ăn của mày!”
Hổ đại gia cho rằng mình đã tìm được anh Thỏ chống lưng: “Ha hả! Nếu bây giờ con nhãi ranh nhà mày có cầu xin, Hổ đại gia vẫn sẽ nuốt chửng mày!”
Thỏ Đen không nhìn được nữa, cũng chẳng thể nói ra rời nào, đành nhắm mắt lại.
Nó và con hổ này, rốt cuộc là anh em cùng cảnh ngộ cái quái gì chứ?
****0:
Khi Tể Tể cùng Hổ lớn nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh vẫn đang đứng trên bậc thềm của một toà âm trạch, nhìn thẳng vào đứa con trai nhỏ đang định chạy đi hóng chuyện.
“Tư Thần, bài tập về nhà của con làm xong chưa?”
Hoắc Tư Thần đang muốn đi hóng chuyện: “… Vẫn… vẫn… chưa ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh mặt đen: “Vậy hiện tại con…”
Hoắc Tư Thần gãi gãi đầu, chán nản xoay người dưới ánh nhìn chết chóc của cha ruột, lao vào nhà rồi tiếp tục vùi đầu làm bài tập.
Cậu nhóc còn chưa được ngồi chơi với Tể Tể và Tiểu Tương đâu.
Bài tập về nhà!
Vì sao cậu nhóc làm mãi vẫn chưa xong đống bài tập này chứ?
Nhìn thấy con trai út đã quay lại làm bài tập, Hoắc Trầm Lệnh nhìn đồng hồ, hình như vẫn chưa muộn, tạm thời ông chưa gọi Tể Tể cùng Tiểu Tương đi về nghỉ ngơi, mà bước xuống bậc thang, đi bộ về phía Tể Tể.
“Tể Tể, Tiểu Tương.”
Tể Tể nghe được tiếng của cha nuôi, vội vàng ngẩng đầu lên.
“Cha ơi!”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Hổ lớn đã hoá thành chim cút, không khỏi nhướng mày.
“Tể Tể, con hổ này…”
Tể Tể đang nổi giận.
Bởi vì Hổ lớn vẫn luôn có biểu hiện ngoan ngoãn, thậm chí còn cố ý kiềm chế khí tức, cho nên bé chưa từng quan sát Hổ lớn một cách kỹ càng, cũng không ngờ được Hổ lớn ấy vậy mà lại là yêu quái.