Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 940:
“Cha ơi, giữ nó lại thì nó có thể làm được cái gì? Hù dọa người khác sao?”
Hổ đại gia: “… Không… Tiểu nhân không dám.”
Tể Tể đập một cái vào đầu nhỏ của nó: “Cho mày nói chuyện à?”
Hổ đại gia: “… Oa…”
Nó không dám khóc thành tiếng, nhưng trong đôi mắt hổ đã rưng rưng đầy nước mắt.
Tể Tể: “…”
Tể Tể quay đầu nhìn cha nuôi: “Cha ơi, con hổ này hay khóc nhè như vậy, ngoại trừ khiến người khác cảm thấy phiền ra còn có thể làm được gì đâu? Không thì cứ để Tể Tể ăn nó đi? Ăn nó xong, chúng ta sẽ không cần phải khó chịu vì tiếng khóc của nó nữa.”
Toàn thân Hổ đại gia cứng đờ, chỉ có đôi mắt to đang chớp chớp liên tục, ước gì có thể chớp đi những giọt nước mắt trong mắt càng nhanh càng tốt.
Nó đảm bảo không tạo ra một chút âm thanh nào nữa.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy động tác của Hổ nhỏ, càng mỉm cười trìu mến hơn.
“Tể Tể, con nhìn trang viên đi.”
Tương Uyên đang định mở miệng: “…”
Yên lặng ngậm miệng lại.
Minh Vương không ở đây, bây giờ mà anh ta mở miệng ra là sẽ hứng tất cả khói đạn lên người, nên tốt nhất anh ta cứ im miệng để tự bảo vệ mình thôi.
Cửu Phượng cảm thấy chán ghét khi nhìn thấy tàn tích của trang viên, sau đó nó quay sang nhìn Hổ nhỏ, trong đầu bỗng nảy ra một ý tưởng.
“Tể Tể, lời của cha ngài nói không sai, ăn con hổ này cũng chẳng nó ích gì, nhưng nếu giữ nó lại để làm việc thì chắc cũng được.”
Tể Tể nghiêng đầu: “Hả?”
Cửu Phượng ho khan một tiếng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của quy tắc Địa phủ, nếu không nó sẽ cảm nhận được luồng áp lực vô hình và không thở nổi.
“Tể Tể, trang viên bây giờ còn đang trong giai đoạn trùng tu, nếu giữ con hổ này lại để nó làm việc, chắc chắn việc tu sửa sẽ nhanh hơn.”
Cha nuôi Hoắc liếc nhìn Cửu Phượng thêm lần nữa, tuy rằng ông không hiểu vì sao Minh Vương lại giữ Cửu Phượng lại, nhưng đây không phải là chuyện ông nên quan tâm.
Tuy nhiên lời của Cửu Phượng quả không sai, giữ lại một sức lao động khỏe mạnh thế này đúng là một việc tốt.
“Tể Tể, con hổ này chắc chắn sẽ được việc lắm, hơn nữa nó còn là yêu quái, có thể làm việc cả ngày lẫn đêm không cần nghỉ.”
Hổ đại gia nghe nói còn có hy vọng sống, mặc kệ đối phương có nói gì, nó cũng chỉ vội vàng gật đầu, cúi đầu nhỏ xuống, không dám thốt ra dù chỉ nửa âm tiết.
Tể Tể lập tức nghĩ tới Thỏ Đen.
Đúng rồi!
Thỏ Đen cũng có thể làm việc được!
Hơn nữa Thỏ Đen hình như còn có quen biết với con hổ này.
Tể Tể lập tức tìm kiếm Thỏ Đen.
“Thỏ Đen!”
Thỏ Đen nhanh chóng chạy tới.
“Đại nhân nhỏ, ngài tìm tiểu nhân.
”
Tể Tể: “Mày quen với con Hổ nhỏ này sao?”
Thỏ Đen không dám nói dối, rốt cuộc trước mặt nó hiện giờ không chỉ có đại nhân nhỏ, mà còn có một ông lớn vạn năm và cha con của vua cương thi.
“Đại nhân nhỏ, tiểu nhân có quen biết với con hổ này.”
Cầu xin sự thương xót hay gì đó, Thỏ Đen sợ càng nói nhiều càng sai, nên cố gắng kiềm chế.
Tể Tể gật gật đầu: “Vậy đến lúc đó mày hãy trông coi nó, nếu nó dám làm biếng hoặc còn có ý xấu khác, bổn Tể Tể lột sẽ da của mày ra, rồi… ăn đầu thỏ cay!”
Thỏ Đen: “… À, vâng ạ.”
Tể Tể tỏ ra vô cùng ghét bỏ mà ném con Hổ nhỏ xuống đất.
Hổ đại gia ngẩn ra, đôi mắt to lộ rõ sự ngu ngốc.
Không phải chứ!
Vì sao trông anh Thỏ của nó lại có vẻ sợ hãi vị đại nhân nhỏ này vậy?
Tuy rằng vị đại nhân nhỏ này quả thực rất hung hãn, nhưng chẳng phải uy lực của vị ông lớn vạn năm kia càng đáng sợ hơn sao?
Đều là yêu quái với nhau, do đó khi loại áp lực khủng bố kia phóng ra, lũ tiểu yêu như chúng nó cũng chỉ có thể cung phụng mà thôi.
Trong đầu óc của Hổ đại gia còn tràn đầy những suy nghĩ chưa sáng tỏ, Hổ đại gia cứ như vậy mà giữ lại được cái mạng nhỏ.
Tể Tể mới nhận ra rằng khắp nơi trong không khí đều là lông, hơn nữa những sợi lông kia không phải đen thì chính là vàng, không phải vàng thì lại là đen.
Ánh mắt của Tể Tể ngay lập tức rơi vào con Hổ nhỏ mà bé vừa mới ném xuống đất.
Hổ đại gia bị dọa nhảy dựng, lại nằm phủ phục trên mặt đất theo bản năng.
Tể Tể nhìn chằm chằm vào nó: “Mày, lập tức cạo sạch lông trên người mày đi, nếu không…”
Tể Tể không tiếp tục nói ra câu sau, mà trực tiếp mở miệng nhỏ ra.
Hổ đại gia: “… Tiểu nhân lập tức thu dọn ngay ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh cũng không chịu nổi cảnh lông hổ bay khắp nơi trong không khí, nên sau khi giải quyết xong vấn đề của Hổ lớn, ông vội vàng bế Tể Tể đi vào trong nhà, đặt Tể Tể ngồi chơi ở phòng khách, còn mình thì chui thẳng vào trong nhà tắm.
Nếu còn không tắm rửa sạch sẽ, ông sẽ phát điên mất!
Tể Tể nhìn thấy cha nuôi vội vã chạy vào nhà tắm, sau đó nhìn Thỏ Đen và Hổ nhỏ đang ở bên ngoài dọn dẹp lông hổ, ánh mắt của bé cuối cùng chuyển sang người Cửu Phượng.
Cửu Phượng nhanh chóng quay đầu lại, rũ mắt khẽ gật đầu với bé một cái, rồi quay lại chỗ Tiểu Tam.
Hiếm có khi trời đã muộn mà Hoắc Trầm Huy chưa về nhà, Tương Uyên vội vàng kéo con trai lại nói chuyện.
Tể Tể trợn mắt to, nhìn quanh sân một lượt, rồi vui vẻ hớn hở mà đi tìm anh ba.
Biết anh ba đang làm bài tập, khi di chuyển Tể Tể còn cố tình bước thật nhẹ, rồi nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa phòng đi vào.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ