Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 969:

“Đại nhân nhỏ, cứu mạng! Chỉ cần ngài cứu tôi một mạng, từ nay về sau Điền Hữu Minh tôi xin nghe theo lệnh của ngài!”

Tể Tể vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của mình vào không trung, cho dù là thiếu niên tên là Tiểu Hiên đang chuẩn bị lao lên tàn sát, hay là bà cụ và cô gái đuổi theo phía sau, đều bị bé chặn lại dễ dàng như trở bàn tay.

Kết giới của Âm Sát Trận vẫn còn đó, cho nên, dù thoạt trông toàn bộ công trường cũ nát này đều có thể nhìn thấy ánh mặt trời xán lạn, chỉ có những người bên trong mới biết được bên trong này lạnh lẽo và âm u đến đáng sợ.

Tể Tể dùng ánh mắt khó hiểu mà nhìn về phía ba bà cháu kia.

“Anh Tiểu Hiên, cho dù bây giờ anh có giết bọn họ để báo thù, thì bà nội và chị gái của anh cũng không sống lại được. Nhưng nếu tay anh dính máu tanh, Tể Tể sẽ lập tức nuốt chửng anh!”

Bà cụ cùng cô gái trẻ vội khóc lóc cầu xin.

“Đại nhân nhỏ tha mạng, ngài ăn thịt chúng tôi đi, tha cho cháu trai (em trai) Tiểu Hiên của chúng tôi, thằng bé không đáng chết, nhưng vì cứu hai chúng tôi thoát khỏi hai tên đáng chém ngàn đao kia nên nó mới phải chết, sau khi chết đi nó càng không thể hồn phi phách tán.”

Tể Tể không có Sổ Sinh Tử, nên không biết được quá khứ của đối phương.

Nhưng bọn họ dù bị nhốt trong Âm Sát Trận, trên người lại chẳng hề dính máu tanh, đủ để thấy tích cách và nhân phẩm của ba bà cháu này.

Ba bà cháu nhà này đều là quỷ tốt, nên tới Địa Phủ báo tên và trở thành cư dân chính thức của Địa Phủ mới phải.

Đối với những con quỷ như vậy, giọng nói non nớt của Tể Tể đã trở nên vô cùng nhẹ nhàng.

“Bà nội, chị gái, bổn Tể Tể sẽ không ăn mọi người đâu, cũng sẽ không để anh Tiểu Hiên dính phải máu tanh, không đáng như vậy!”

Bà cụ và cô gái trẻ sửng sốt, sau đó, lệ khí trên người dần tiêu tan, khuôn mặt dữ tợn của họ cũng theo đó mà dần dần trở lại hình dáng ban đầu.

Tuy rằng vẫn còn trắng nhợt, nhưng có thể thấy được khi sinh thời, bà cụ này là người có khuôn mặt từ ái, còn cô gái trẻ kia rất xinh đẹp.

Gương mặt của Tiểu Hiên cứng đờ, nhưng khi cậu nhìn thấy Điền Hữu Minh và tên côn đồ thứ hai đều đang nằm bò trên đất, trong đáy mắt đỏ tươi lại ngập tràn lệ khí.

“Không! Tôi phải giết bọn chúng! Tôi muốn khiến bọn chúng phải tan hồn nát phách, không được có kiếp sau!”

Đáng tiếc, bởi vì bị sức mạnh của Tể Tể đè ép, nên dù Tiểu Hiên có kêu gào thế nào, vẫn chẳng thể nhúc nhích thêm nửa phần.

Bà cụ nhìn thấy được tia hy vọng, nước mắt rơi xuống như mưa.

“Tiểu Hiên, đừng xúc động, hiếm khi mới có vị đại nhân nhỏ từ bi cho chúng ta đường kui, khi còn sống chúng ta không có được công lý, nhưng không có nghĩa là sau khi chúng ta chết vẫn không có được công lý!”

“Lúc trước chị gái cháu bị hai tên súc sinh này hại, sau khi biết tin cháu đã tìm bọn chúng báo thù, nhưng kết quả thì sao? Chính cháu cũng phải bỏ mạng. Mấy năm bị nhốt ở nơi này, chị gái cháu vẫn luôn không ngừng áy náy, áy náy vì nó đã hại chết cháu, cũng hại chết bà!”

Tiểu Hiên không dám tin mà ngẩng đầu nhìn về phía chị gái, chị gái Văn Duyệt mím chặt môi, hốc mắt đỏ bừng.

****7:

“Tiểu Hiên, lúc trước nếu không phải do chị xảy ra chuyện, em cũng không xảy ra chuyện gì. Lúc em chết mới chỉ 18 tuổi thôi, là học sinh được tuyển thẳng vào trường đại học tốt nhất thủ đô.

Em lại đẹp trai, dáng vẻ cao ráo, làn da trắng trẻo, tuy rằng điều kiện gia đình của chúng ta không được tốt, nhưng em lại rất thích cười, giống hệt như mặt trời nhỏ, em cũng có tương lai xán lạn, mà chị gái em chỉ là một người mới học tới cấp hai đã bỏ học đi làm thuê, chết thì chết thôi, không nên kéo cả em cũng chết theo!”

Hai mắt Tiểu Hiên đỏ tươi như máu, cả người run rẩy.

“Chị, em là người chứ không phải là súc sinh giống như bọn chúng, em biết chị bị hai tên súc sinh kia bắt nạt tới chết, em không báo thù cho chị, em có còn là con người hay không?”

Khoé mắt của Tiểu Hiên như muốn nứt ra, khuôn mặt của cậu ấy lại lần nữa trở nên dữ tợn.

“Em chỉ hận lúc ấy suy tính không chu toàn, khiến bản thân mình mất mạng mà vẫn chưa thể báo thù cho chị, còn liên luỵ cả bà nội.”

Sau khi biết tin chị gái xảy ra chuyện, cậu ấy đã lập tức chạy tới chỗ làm của chị gái, rồi nhân lúc trời tối mà theo dõi Điền Hữu Minh tới công trường này.

Tuy nhiên cậu ấy đã xem thường sự độc ác và tàn nhẫn của Điền Hữu Minh, cuối cùng cậu ấy bị Điền Hữu Minh và tên côn đồ thứ hai, cùng với một tên côn đồ khác vốn đã ẩn náu sẵn, ra tay giết hại.

Nhớ lại khoảnh khắc trước khi chết, lệ khí quanh người Tiểu Hiên bùng nổ.

Tể Tể đè nén cảm giác thèm ăn, liếm liếm khóe miệng nhỏ.

“Anh Tiểu Hiên, anh đừng nóng giận, một khi anh tức giận, âm khí quanh người anh sẽ tăng lên rất nhiều, Tể Tể mà không nhịn được sẽ ăn anh mất.”

Bà cụ và Văn Duyệt bị dọa nhảy dựng, khóc lóc gọi Tiểu Hiên.

“Tiểu Hiên! Bình tĩnh lại! Tiểu Hiên à!”

Văn Duyệt phản ứng lại rất nhanh, giọng nói cũng trở nên rất ôn nhu.

“Tiểu Hiên, trước kia chúng ta vẫn luôn bị nhốt trong Âm Sát Trận và không thể nào thoát ra được, nhưng bây giờ có đại nhân nhỏ ở đây, chúng ta có thể đến nơi chúng ta nên tới, đây đã là chuyện rất tốt rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free