Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 985:

Tể Tể đang lao thẳng xuống tầng nghe thấy thế cơ thể mũm mĩm của bé hơi run lên một chút, sau đó nhìn thấy sợi dây tử vong kia xuyên qua tầng trên lập tức biến thành một thân hình cao lớn, rồi lại lao thẳng vào người chú Triệu đang hấp hối.

Tể Tể hét lớn một tiếng.

“Làm càn!”

Bóng người vừa hiện ra kia dường như chưa phát hiện ra bé, tốc độ của nó càng nhanh hơn, hiển nhiên là đang muốn cắn nuốt linh hồn của Triệu Trác Nhiên ngay lập tức.

Tể Tể bực bội.

Làm trò trước mặt bé mà còn dám kiêu ngạo coi thường tính mạng con người như vậy, đúng là tìm đường chết mà!

Tể Tể vừa muốn dịch chuyển qua đó để cứu người, khoé mắt lại liếc thấy dì Bạc và hai anh trai kia đang đuổi theo.

Bắp chân mập mạp của bé cứng đờ, cuối cùng bé chỉ có thể dùng cách đơn giản nhất, hai tay ôm lấy đầu nhỏ, cuộn mình thành một quả bóng béo nhỏ và lăn thẳng xuống cầu thang.

Trong lúc lăn xuống, áp lực vô hình biến thành một quả bóng mập mạp tương tự, đập vào bóng người hiện ra từ sợi dây sinh tử kia một cái thật mạnh, tựa như một hòn đá khổng lồ nặng tựa ngàn cân vậy.

Bóng người kia tiêu tan ngay lập tức và biến thành một đường đen dày như sợi dây gai.

Nó muốn chạy trốn khỏi tảng đá khổng lồ kia, vì không thể chịu nổi sức mạnh cường hãn vô hình từ tảng đá mà sợi dây đen kia điên cuồng vặn vẹo, nó chỉ còn cách cơ thể Triệu Trác Nhiên bỗng nhiên té xỉu trên sô pha, linh hồn sắp rời khỏi thể xác, khoảng chừng nửa tấc nữa thôi.

Mà nửa tấc kia, lại tựa như đao trời.

Mấy người Hoắc Trầm Lệnh, Tương Tư Hoành, Bạc Đan Vi thấy Tể Tể bỗng nhiên lăn ục ục từ trên cầu thang xuống, vội chạy như bay về phía của bé.

“Tể Tể!”

Tốc độ của Tương Tư Hoành nhanh nhất, cậu nhóc cũng là người đầu tiên chạy tới trước mặt Tể Tể và đỡ bé đứng dậy.

“Tể Tể.”

Cha nuôi Hoắc chạy theo sát phía sau, khẩn trương bế Tể Tể lên kiểm tra cẩn thận.

“Tể Tể, con có bị đập trúng đâu không?”

Tể Tể cười tủm tỉm rồi lắc đầu, chỉ vào sợi dây màu đen đã bị sức mạnh của mình trấn áp, không thể trốn thoát hay làm hại ai.

“Cha, anh Tiểu Tương, Tể Tể muốn xử lý thứ kia trước.”

Sau khi cha nuôi Hoắc xác định Tể Tể không có việc gì, bèn kìm nén cảm giác muốn dạy dỗ Tể Tể xuống, rồi nhanh chóng gật đầu.

“Được.”

Lúc Tương Tư Hoành chuẩn bị hỗ trợ, lại ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang.

Bạc Đan Vi cùng Triệu Minh Ngộ đã chạy xuống dưới, nhìn thấy Tể Tể không bị sao, bèn nhanh chóng đi tới xem Triệu Trác Nhiên đang ngất xỉu trên ghế sô pha, lúc này Triệu Đông Hưng còn đang chạy tới giữa cầu thang.

Nhưng khi Triệu Đông Hưng chạy tới phía này, cậu nhóc đã nhìn đi nhìn lại Tể Tể mấy lần.

Màu đỏ tươi lóe lên trong mắt Tương Tư Hoành, nhưng rồi cậu nhóc lại giả vờ như chưa nhìn thấy cái gì, chỉ đi theo Tể Tể đến bên chú Triệu.

“Dì Bạc, để Tể Tể kiểm tra giúp chú Triệu.”

Bà nội Triệu lúc nãy còn kêu gào khóc lóc gọi con trai, lúc này mới lấy lại tinh thần.

“Mày cút ngay cho tao! Tất cả đều là do cái loại sao chổi như này tới nhà của Trác Nhiên, nếu không, Trác Nhiên của chúng tao đang yên đang đang lành sao đột nhiên lại xảy ra chuyện?”

Chửi Tể Tể xong, bà nội Triệu lại tiếp tục chửi bới Bạc Đan Vi.

“Bạc Đan Vi, mày cố ý tìm một sao chổi biết kỳ hoàng chi thuật tới đây để hại chết con trai tao đúng hay không?

Bạc Đan Vi đứng chắn trước mặt Tể Tể, ra hiệu cho bé qua kiểm tra Triệu Trác Nhiên trước, còn mình ngăn mẹ chồng lại.

“Mẹ, Trác Nhiên là chồng của con, con là vợ của Trác Nhiên, chúng con còn có hai đứa nhỏ, sao con có thể nghĩ đến việc hại anh ấy?”

Bà nội Triệu căn bản không nghe, trái tim đập thình thịch kinh hoàng.

Dựa theo kế hoạch, lúc này người nên hôn mê bất tỉnh phải là Minh Ngộ hoặc Đông Hưng mới phải, nhưng hai đứa nhỏ bây giờ đều khoẻ mạnh, mà con trai của bà ta lại đột nhiên co giật và ngã xuống ghế sô pha.

Làm sao lại có chuyện con trai cả của bà ta phải mất nửa cái mạng, tự dưng trở thành con rối cho con trai út của bà ta ở dưới đó chứ?

Bọn họ là anh em ruột đấy!

Nếu con trai cả mất đi một nửa cái mạng thì chẳng phải sẽ hỗn loạn sao?

Bà nội Triệu đem tất cả vấn đề đổ lên trên đầu Bạc Đan Vi cùng Minh Tể Tể, bèn giơ tay lên, định vung một cái tát về phía Bạc Đan Vi.

Nhưng cổ tay của bà ta lại bị một bàn tay to tóm lấy, hất mạnh về phía sau.

Bà nội Triệu loạng choạng ngã xuống ghế sô pha, ngay khi bà ta tức giận chuẩn bị chửi ầm lên, lại nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh đang nhìn mình từ trên cao với ánh mắt sắc bén và lãnh đạm, bà ta bỗng nhiên nghẹn họng lại.

****6:

Ánh mắt của người đàn ông này thật đáng sợ.

Ngay cả người được coi là bạo chúa ở dưới quê như bà nội Triệu cũng bị dọa sợ, cũng sợ hãi và vô thức không dám khóc lóc la lối.

Huống chi lần trước sau khi gặp người này bà ta đã từng hỏi con trai, dù con trai không trả lời rõ ràng, nhưng bà ta cũng biết người này là người mà đám người thường như bà ta không thể trêu vào.

Lúc này Tể Tể đã đập một cái vào linh hồn của chú Triệu, khiến linh hồn quay về thể xác của chú Triệu, rồi bé mới kéo tay chú ấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free