Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 987:
“Bây giờ có cần mẹ và cha con cầm một bó hương đi lên trên đỉnh núi để từ biệt các con không?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Giọng nói của bà nội Hoắc rất lớn, rõ ràng là rất cáu kỉnh.
Tể Tể cùng Tiểu Tương đều nghe được, vội vàng cất giọng nói non nớt để chào hỏi.
“Bà nội! Cháu là Tể Tể (Tiểu Tương) đây.”
Giọng nói của bà nội Hoắc từ cáu kỉnh chuyển sang hiền lành và dịu dàng.
“Tể Tể và Tiểu Tương à, bà nội làm rất nhiều món ăn ngon, sau khi các cháu tan học, bà nội đến trang viên đón các cháu qua bên này được không?”
Tể Tể nghĩ quả thực đã lâu rồi mình chưa tới thăm ông bà nội, bèn liếc mắt nhìn Tương Tư Hoành một cái, hai bạn nhỏ cùng đồng ý.
“Bà nội, hiện giờ chúng cháu sẽ tới thăm ông bà nội.”
Bà nội Hoắc lập tức vui vẻ.
“Được, được, được, bà nội chờ các cháu tới!”
Ngắt điện thoại, khóe miệng run rẩy của Hoắc Trầm Lệnh cũng khôi phục bình thường.
Ông hỏi hai bạn nhỏ: “Tới nhà ông bà nội sao?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh: “Cha ơi (chú hai), đã lâu rồi chúng con không tới thăm ông bà nội, cũng nên tới thăm họ.”
Hoắc Trầm Lệnh muốn từ chối, vì ông sắp phải quay lại công ty để tăng ca, nếu để hai đứa nhỏ này ở nhà cũ, ông thực sự sợ rằng Tể Tể sẽ doạ bà nội Hoắc ngất xỉu mất.
Tể Tể ngồi ở hàng ghế phía sau vặn vẹo không ngừng, trông vô cùng đáng yêu, còn cất giọng nói mềm mại để làm nũng.
“Cha ơi ~~~”
Hoắc Trầm Lệnh lập tức đầu hàng.
Tương Tư Hoành nhìn thấy, bèn học theo, vặn cơ thể như cái bánh quai chèo, gằn giọng gọi.
“Chú hai ~~~”
Hoắc Trầm Lệnh sợ tới mức nhấn vội chân ga, suýt chút nữa lao ra khỏi khu vực chờ, ông nhanh chóng phanh gấp để ổn định xe.
Ngực ông va nhẹ vào bánh lái, tuy rằng không đau nhưng cũng có chút sợ hãi.
Ông sợ tới mức vội vàng quay đầu lại nhìn hai đứa nhỏ ngồi ở hàng ghế phía sau, sợ hai đứa nhỏ bay vào kính chắn gió phía trước vì không thắt dây an toàn.
Nhưng vừa nhìn lại, Hoắc Trầm Lệnh suýt nữa trầm cảm.
Con gái cưng và Tiểu Tương ngồi thật là thoải mái, nhưng đứa nào đứa nấy cũng ngồi rất vững, chẳng hề ngã văng ra theo quán tính.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Chú hề hoá ra lại là ông!
Hoắc Trầm Lệnh vừa thấy Tương Tư Hoành lại muốn lên tiếng, vội nói trước.
“Được, được, được! Chúng ta lập tức tới nhà ông bà nội ngay!”
Tiểu Tương cháu đừng làm nũng nữa!
Nhóc cương thi làm nũng đúng là làm người ta sợ muốn chết!
Sau khi đưa hai đứa nhỏ về nhà cũ, Hoắc Trầm Lệnh gửi một tin nhắn vào trong nhóm gia đình cho mấy thành viên còn lại trong nhà.
“Tối nay Tể Tể và Tiểu Tương sẽ ở lại nhà cũ, mọi người nhìn mà làm việc đi.”
****7:
Tối nay Hoắc Trầm Vân chuẩn bị mời Bàng Lê Chi dùng cơm, cũng là người đầu tiên nhận được tin nhắn.
“Em lập tức quay về nhà cũ ngay!”
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng theo sát phía sau.
“Chúng con cũng đang đi về phía nhà cũ.”
Trong văn phòng công ty, Hoắc Trầm Vân nhanh chóng nhắn lại.
“Tư Lâm, Tư Cẩn, các cháu tới nhà ông bà nội thì báo lại một tiếng, chú cũng về ngay.”
Hoắc Trầm Huy chen thêm một câu.
“Cả bác nữa.”
Bàng Lê Chi vẫn luôn ngồi đối diện Hoắc Trầm Vân, thấy anh ấy không ngừng trả lời tin nhắn, bỗng có chút tò mò.
“Trầm Vân, có phải anh có việc gì không?”
Hoắc Trầm Vân đã trả lời tin nhắn xong, mỉm cười rồi cất di động vào trong túi.
“Hôm nay anh hai của tôi khá bận, tôi phải về nhà chăm sóc mấy đứa nhỏ giúp anh ấy.”
Nói rồi, anh ấy xấu hổ mỉm cười: “Vốn hôm nay đã hẹn tối sẽ mời cô ăn cơm, nhưng mà bây giờ…”
Ý cười trên mặt Bàng Lê Chi không hề giảm đi, thoạt trông thật ôn nhu.
“Là chăm sóc Tể Tể cùng Tiểu Tương sao? Anh cũng biết em rất thích trẻ con, nếu không thì anh cứ đưa bọn nhỏ tới đây, chúng ta cùng dắt bọn nhỏ đi chơi, rồi dẫn các bé cùng đi ăn cơm?”
Hoắc Trầm Vân mỉm cười lắc đầu.
“Vốn là cũng được đấy, nhưng bây giờ anh hai tôi đã đứa hai đứa nhỏ tới nhà cũ rồi, cha mẹ tôi cũng đã rất lâu chưa gặp hai đứa nhỏ, nhất định sẽ không nỡ để hai đứa nhỏ đi đâu.”
Bàng Lê Chi cũng không thất vọng, vẫn cười rất dịu dàng và duyên dáng.
“Ông bà đều hay nhớ cháu, đặc biệt là Tể Tể và Tiểu Tương còn xinh xắn đáng yêu như vậy, đổi lại là em, em cũng không nỡ để bọn nhỏ ra ngoài.”
Hai người hàn huyên thêm vài câu, Hoắc Trầm Vân đã ra ngoài quay về nhà cũ.
Bàng Lê Chi ngồi trên ghế sô pha của văn phòng, lấy ra hai chiếc móc khóa từ chiếc túi đặt ở bên cạnh, hai cái móc khóa có hai con thỏ nhồi bông trông rất sống động, tinh xảo và đẹp mắt.
Cô ta nghe Hoắc Trầm Vân nói trong nhà còn nuôi một con thỏ, cho nên cô ta mới nhờ người đặt mua hai con thỏ nhồi bông, một đen một trắng, muốn tìm cơ hội đưa thỏ bông cho Tể Tể và Tiểu Tương.
Tuy rằng hai đứa nhỏ kia nói chuyện rất khó nghe, nhưng chúng vẫn chỉ là mấy đứa nhỏ mới ba, bốn tuổi, so với những người lớn trong nhà họ Hoắc, lấy lòng trẻ con dễ hơn nhiều.
Cô ta chạm vào tai thỏ bông, mím môi nghĩ về lời nói của vị đại sư đã chế tạo ra hai con thỏ này.
Nếu thực sự có thể khống chế suy nghĩ của Minh Tể Tể thông qua hai con thỏ nhồi bông này, trong một khoảng thời gian rất ngắn nữa, cô ta nhất định có thể trở thành bà ba của nhà họ Hoắc.