Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 992:

“Ai nha! Đúng vậy! Mình có thể sửa lại điểm bài kiểm tra mà.”

Lục Hoài cạn lời, nhắc nhở cậu nhóc: “Cậu định sửa thế nào? Điểm trên bài thi còn sửa được, nhưng điểm thầy giáo gửi về cho phụ huynh thì cậu sửa kiểu gì?”

Hoắc Tư Thần: “Bây giờ tớ sẽ quay về trường học, lẻn tới văn phòng của thầy Chu, kết quả ở trên máy tính của thầy Chu, tớ sẽ sửa từ máy tính.”

Lục Hoài hắt cho cậu nhóc một gáo nước lạnh.

“Cậu có thể bảo đảm sẽ không bị phát hiện không?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thanh lên tiếng: “Có thể!”

Hoắc Tư Thần đang chán nản lập tức vui hẳn lên.

“Đúng, đúng, đúng! Dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi theo, bản lĩnh của hai em ấy rất lớn, nhất định có thể đảm bảo tớ sẽ không bị giáo viên phát hiện ra.”

Hàng lông mày nhỏ của Lục Hoài đã nhăn thành hình chữ xuyên (川).

“Tư Thần, không thì cậu cứ nhận lỗi với chú hai đi.”

Hoắc Tư Thần tưởng tượng đến cảnh mông mình sẽ nở hoa, vội lắc đầu.

“Không, không, không được! Cha tớ sẽ đánh chết tớ mất!”

Tể Tể: “Không đâu! Anh ba có thể sống lâu trăm tuổi mà!”

Hoắc Tư Thần: “Cho dù không chết, cũng rất đau đấy!”

Nói xong, cậu nhóc còn tỏ vẻ đáng thương mà chạy tới, ngồi xuống trước mặt Tể Tể.

“Tể Tể, em đành lòng nhìn cha chúng ta đánh anh, đánh anh ba đến chết sao?”

Tể Tể tất nhiên không đành lòng, nhưng bé cảm thấy lời của anh Lục Hoài rất có lý.

Chỉ là cuối cùng bé vẫn lo lắng cho anh ba, khi tài xế tới trường mầm non đón mấy bạn nhỏ tan học, họ đã báo qua tài xế một câu, rồi được anh ba đưa đến trường tiểu học.

Bốn đứa trẻ, hai lớn và hai nhỏ, đến bên ngoài bức tường của trường tiểu học. Lúc này trường tiểu học vẫn chưa tan, Hoắc Tư Thần dẫn bọn họ đi vòng ra phía sau trường, dựa vào tài năng của hai bạn nhỏ không phải con người là Tể Tể và Tương Tư Hoành, họ hack cameras theo dõi, rồi trèo vào trong trường.

Mục tiêu của bốn đứa nhỏ là cùng nhau đến phòng làm việc của thầy Chu, vì đây là mục tiêu lớn, nên bốn đứa nhỏ đã chia thành hai nhóm.

Tể Tể cùng Hoắc Tư Thần một nhóm, Lục Hoài cùng Tương Tư Hoành một nhóm.

Lục Hoài nhắc lại lần cuối: “Tư Thần, tớ cảm thấy làm như vậy cũng không phải là cách. Cậu sửa được một lần, vậy còn lần sau thì sao?”

Hoắc Tư Thần gãy gãy đầu: “Lần sau tớ sẽ học tập chăm chỉ và tiến bộ từng ngày, nhất định sẽ đạt điểm cao trong kỳ thi.”

Sợ thời gian không đủ, Hoắc Tư Thần nhanh chóng bế Tể Tể rời đi.

Lục Hoài nhìn bóng dáng của Hoắc Tư Thần mà phát sầu.

“Nếu chuyện này để chú hai biết được…”

Tương Tư Hoành nghĩ đến tiếng hét thảm thiết của anh Tư Thần mà mình nghe được trong buổi tối chú hai giáo dục lại anh Tư Tước, sau đó mím chặt môi.

“Hẳn là sẽ rất thảm!”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, anh nhìn em, em lại nhìn anh, đều cảm thấy bất lực.

Tương Tư Hoành cảm thấy không khí không được tốt cho lắm, lập tức nở một nụ cười đáng yêu.

“Có lẽ chú hai sẽ không phát hiện ra đâu?”

Lục Hoài cảm thấy khả năng này không lớn, dù sao chú hai cũng rất thông minh, nhưng cậu nhóc cũng không muốn đả kích Tiểu Tương.

“Vậy cả nhà cùng vui.”

Hai người mới vừa nói xong, bỗng nhiên nghe được tiếng ai đó gọi mình.

“Lục Hoài?”

Lục Hoài vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy chủ nhiệm lớp Chu Tùng.

“Chào thầy Chu ạ.”

Tương Tư Hoành cũng bắt chước theo: “Chào thầy Chu, em tên là Tương Tư Hoành.”

Chu Tùng mỉm cười gật đầu: “Chào Tiểu Tương.”

Nhìn hai đứa nhỏ, Chu Tùng không khỏi nghi hoặc.

“Lục Hoài, không phải em và Tư Thần đều đã đến nhà trẻ rồi ư, sao bây giờ em và Tiểu Tương lại ở đây, Tư Thần và Tể Tể đâu?”

Tương Tư Hoành lo lắng, còn Lục Hoài từ nhỏ đã có tinh thần vững vàng, nên vẻ mặt rất bình tĩnh.

“Tư Thần đưa Tể Tể đi vệ sinh rồi, chờ cậu ấy quay lại chúng em sẽ về nhà ngay.”

Chu Tùng gật gật đầu: “Được, vậy các em nhanh lên đấy, vừa khéo thầy đưa các em ra ngoài gặp chú hai của em, lúc này chú hai em chắc đã đi tới cổng trường rồi.”

Lục Hoài và Tương Tư Hoành đồng thời trở nên tê liệt

“Ôi?”

【 Cha nuôi Hoắc: Chăm con mọn còn mệt hơn đi làm! 】

****1:

Trong văn phòng, Hoắc Tư Thần đột nhiên hắt xì liên tục ba cái.

“Hắt xì… Hắt xì hơi!”

Sau khi hắt xì xong thì bị dọa tới muốn đóng băng luôn.

“Tể Tể, làm sao bây giờ? Lỡ giáo viên nghe thấy tiếng động này thì sao?”

Lúc này trong văn phòng có ba giáo viên, Hoắc Tư Thần hận không thể bịt mũi lại, tìm một cái lỗ chui vào.

Tể Tể ở bên cạnh vui tươi hớn hở.

“Không có đâu! Tể Tể đã đặt một kết giới nhỏ, các giáo viên không thấy chúng ta, càng không nghe được bất kỳ tiếng động nào của chúng ta.”

Lúc này Hoắc Tư Thần mới thở phào.

Máy tính của Chu Tùng không cài mật mã, Hoắc Tư Thần cảm thấy ông trời cũng đang giúp cậu.

Sau khi nhìn cậu sửa thành tích xong, Tể Tể không hiểu.

“Anh ba, vì sao bọn họ đều là một trăm điểm mà anh chỉ điền có chín mươi chín điểm.”

Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Tể Tể, em còn nhỏ nên không hiểu. Điểm số của anh ba không phải dạng rất tốt, không thể cho điểm tối đa, nếu thế chắc chắn cha sẽ nghi ngờ.”

Tể Tể nghi ngờ, cái hiểu cái không, nhưng thấy anh ba cười hì hì, bé cũng cười hì hì để lộ cái răng sữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free