(Đã dịch) Mới Vừa Lên Đại Học, Mỹ Nữ Đạo Sư Càng Là Hài Mẫu Hắn? - Chương 867: Đánh sai điện thoại
Ngày thứ hai.
Lâm Phong vẫn dậy sớm như mọi khi.
Sau khi rửa mặt, Lâm Phong đã khôn ra đôi chút.
Anh nhắn tin cho Trương Vũ Hi trước, thăm dò tình hình "quân địch".
Đợi mãi, vẫn không thấy Trương Vũ Hi hồi âm.
Lâm Phong nghĩ thầm, cô bé ngốc này chắc lại để điện thoại trong túi nên không thấy tin nhắn rồi.
Anh đã chờ mười phút, nhưng vẫn không thấy Trương Vũ Hi hồi âm.
Thế là anh quyết định ra khỏi nhà trước, rồi trên đường sẽ gọi điện cho Trương Vũ Hi để hỏi thăm tình hình.
Lâm Phong khoác túi xách lên vai, ngân nga giai điệu ca khúc "Pháo hoa lạnh" của Châu Kiệt Luân kiếp trước rồi bước ra cửa.
Về phần Trương Vũ Hi, sáng nay khi rửa mặt, cô nàng sợ Lâm Phong nhắn tin nên đã để điện thoại ngay cạnh bồn rửa mặt.
Ngay sau đó, thấy bố Trương Phú Dũng cũng đã dậy, cô nàng sợ ông lại đòi đưa đi học thì sẽ không được ăn sáng cùng Lâm Phong. Thế là, Trương Vũ Hi vội vàng rửa mặt xong rồi chạy ra cửa, kết quả vì vội quá nên quên cầm điện thoại.
Đi được nửa đường, cô mới nhớ ra mình quên mang điện thoại.
Nhưng nghĩ Lâm Phong cũng sắp đến rồi, cô liền không định quay về nhà lấy điện thoại nữa, vả lại, mang điện thoại đến trường cũng chẳng để làm gì.
Cô tăng tốc bước chân, chỉ mong sớm gặp được Lâm Phong.
Về phía Lâm Phong, khi anh đi được nửa quãng đường.
Anh lấy điện thoại ra kiểm tra, Trương Vũ Hi vẫn chưa hồi âm.
Thế là anh quyết định gọi điện thẳng, như vậy Trương Vũ Hi hẳn là sẽ nghe thấy chuông và nhấc máy.
Lâm Phong tìm số của Trương Vũ Hi rồi gọi đi.
“Tút tút tút……”
Điện thoại reo một hồi lâu, Lâm Phong đang định cúp máy thì đầu dây bên kia nhấc lên.
“Alo, bà xã à!”
“Có phải lại để điện thoại trong túi nên không thấy tin nhắn anh gửi không?”
Đầu dây bên kia, Trương Phú Dũng nhíu mày. Lâm Phong?
Nghe như giọng nam sinh.
Hơn nữa lời này là có ý gì??
Bà xã??
Thấy Trương Vũ Hi đầu dây bên kia không đáp lời, Lâm Phong lại mở miệng hỏi.
“Bà xã? Ưm? Sao không nói gì thế?”
“Alo, tôi là bố của Trương Vũ Hi, xin hỏi anh tìm ai?”
Lâm Phong: “……”
“À...”
“Chú ơi, cháu mà nói cháu vừa gọi nhầm số, chú có tin không ạ?”
Lâm Phong lí nhí nói, giọng đầy xấu hổ.
“Ờ.”
Trương Phú Dũng lạnh lùng đáp một tiếng "Ờ" rồi cúp máy.
“Thôi rồi...”
“Thôi rồi, lần này tiêu đời rồi...”
Lâm Phong nghĩ thầm, trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười khổ sở.
Bước chân anh nhanh hơn hẳn.
Anh phải nhanh chóng đi gặp Trương Vũ Hi, xem rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, sau đó...
Sau đó cùng nhau tìm cách giải quyết!
Không còn cách nào khác, thì chỉ đành chấp nhận thôi, chỉ là như vậy thì Trương Vũ Hi khổ quá.
Năm phút sau, Lâm Phong đi đến quán ăn sáng. Anh thấy Trương Vũ Hi đã đến, đang ngồi bên bàn chờ đợi mình.
Lâm Phong vừa xuất hiện, mắt Trương Vũ Hi sáng lên, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.
Nhìn nụ cười của Trương Vũ Hi, Lâm Phong không khỏi nghĩ, chốc nữa nói cho cô ấy chuyện này, không biết cô ấy còn cười nổi không...
Lâm Phong đi đến, kéo ghế ngồi xuống cạnh Trương Vũ Hi.
“Anh hôm nay sao mà muộn thế?”
Lâm Phong vừa ngồi xuống, Trương Vũ Hi đã hỏi ngay, trông cứ như đang hạch tội vậy.
“Ách……”
“Chuyện này nói ra dài lắm...”
“Thế này nhé, anh có hai tin, một tin tốt và một tin xấu... Em muốn nghe tin nào trước?”
Lâm Phong nói với vẻ mặt khổ sở.
“Trước hết nghe tin tức xấu đi.”
Trương Vũ Hi suy nghĩ một chút nói.
“Tin xấu là sáng nay anh dậy sớm nhắn tin cho em, nhưng em không trả lời anh.”
“Sau đó, vừa rồi anh đi được nửa đ��ờng, gọi điện cho em, kết quả bố em nghe máy... Vừa bắt máy, anh tưởng là em nên mở miệng gọi bà xã...”
“Còn tin tốt là, anh cũng không gọi tên em, anh nói gọi nhầm số, bố em cũng không nói gì thêm...”
“Ách……”
“Đây coi là cái gì tin tức tốt a……”
“Chết rồi!”
“Bố mình chắc chắn biết chứ, số điện thoại của mình lưu trong máy bố mà... Tất cả là tại mình quên cầm điện thoại...”
“Gây ra cái chuyện dở khóc dở cười này, tối về không biết phải giải thích thế nào đây...”
Trương Vũ Hi thầm nghĩ, trên mặt lộ rõ vẻ u sầu, nhưng vẫn miễn cưỡng nở nụ cười nói.
“Đồ ngốc, không sao đâu, tất cả là tại em quên cầm điện thoại. Tối về em sẽ giải thích với bố...”
“Vũ Hi, nếu thật sự không ổn, anh sẽ tự mình đi nói chuyện với bố em. Bố có mắng hay đánh anh, anh cũng chịu hết. Anh sẽ không bỏ rơi em, không ai có thể chia cắt chúng ta được!”
Lâm Phong kiên định nhìn Trương Vũ Hi nói.
Trương Vũ Hi nhìn ánh mắt kiên định của Lâm Phong, trong lòng trào dâng sự cảm động.
Cô nhất định phải thuyết ph���c bố mẹ mình, để họ chấp nhận cho cô và Lâm Phong ở bên nhau.
Cô duỗi tay nắm chặt tay Lâm Phong, ánh mắt kiên định. Khi sự việc đã rồi, thì hai người sẽ cùng nhau thản nhiên đối mặt.
Dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không rời xa Lâm Phong.
Tác phẩm này được chuyển ngữ và phát hành bởi truyen.free.