Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mộng Nam Kha - Chương 13: Khảo nghiệm.

Sáng sớm hôm sau, nhân lúc mọi người vận chuyển tài nguyên lên trên các xe ngựa.

Lý Giai Thành xin phép mình lục thúc cho mình được đi dạo cũng như mua sắm tại Tử Lạc thành.

“Lục thúc, con muốn đi dạo để hiểu hơn về Tử Lạc thành mong lục thúc cho phép”

“Được, để ta sắp xếp cho con người hướng dẫn”

“Không cần đâu lục thúc, con đã nhắm được một người rồi. Đấy là Hứa Hanh, con trai của Hứa cửa hàng trưởng, hôm qua hắn theo con giao lưu rất là hợp, lại thêm rất nhanh nhẹn nên con lựa chọn hắn”

“Nếu con đã có người tin tưởng thì tốt thôi”

Sau đó lục thúc thông báo lại cho Hứa cửa hàng trưởng, với gương mặt hết sức mừng rỡ Hứa cửa hàng trưởng vội vã cho người gọi mình nhi tử đến bồi tiếp Lý Giai Thành đi dạo.

Một lúc sau Hứa Hanh xuất hiện, dù cố làm vẻ bình tĩnh nhưng mồ hôi trên trán đã cho thấy hắn một đường vội vã.

“Thập ngũ thiếu gia, tiểu nhân đến trễ, mong thập ngũ thiếu gia thông cảm”

Nở một nụ cười, Lý Giai Thành xua tay nói:

“Ngươi đến nhanh quá làm ta còn hoài nghi ngươi dán thần hành phù đến nơi”

Mọi người cũng cười phụ họa theo.

Sau đó đoàn người dần đi ra ngoài đi dạo.

Hứa Hanh rất thành thạo cho Lý Giai Thành giới thiệu về Tử Lạc thành.

“Thập ngũ thiếu gia, này là Đỗ gia cửa hàng, kia là Vũ gia cửa hàng. Chỗ kia là Địa Long dong binh đoàn, nếu ngài muốn thuê người thám hiểm Tử Lạc sâm lâm thì có thể đến Địa Long dong binh đoàn. Nơi đây họ là bên uy tín nhất.”

Nhìn Hứa Hanh không nhanh không chậm giới thiệu với mọi người về Tử Lạc thành khiến Lý Giai Thành khá hài lòng.

Bỗng dưng đoàn người đang di chuyển một bà lão tự dưng từ phía sau đâm sầm vào người Lý Giai Thành, đồ ăn bị đổ ra bám hết lên trên người Lý Giai Thành.

Hứa Hanh khi nhận ra việc này đã lập tứng cứng đờ người.

Hắn biết đây chính là hắn thất trách, để xảy ra việc này thì đừng hòng lấy lòng thập ngũ thiếu gia nữa.

Mấy tên hộ vệ tranh thủ hét to dọa dẫm bào lão kia. Chúng cũng sợ hãi vì bảo vệ thập ngũ thiếu gia thất trách.

“Bà già này muốn c·hết hả? Biết đây là ai không?”

“Bà già mù mắt kia, nhìn bà làm chuyện gì kìa?”

Hứa Hanh vội ngó sang Lý Giai Thành, hắn thấy thập ngũ thiếu gia vẫn còn trầm ngâm, hắn biết nếu bản thân còn vẫn không đứng ra giải thích thì chuyện này coi như c·hết hẳn.

“Thập ngũ thiếu gia, là tiểu nhân thất trách, không biết thập ngũ thiếu gia muốn xử lý như nào chuyện này, ta xin phép đứng ra xử lý gọn gàng cho ngài”

“Ồ ngươi muốn đứng ra xử lý việc này?”

“Chỉ cần thập ngũ thiếu gia muốn xử lý như nào, tiểu nhân sẽ đứng ra giúp ngài làm gọn gàng để ngài có thể kịp thời trở về”

“Được, vậy thì chiếc áo này toàn bồi đi, áo này là 100 linh, ngươi cho ta đòi lại là được”

Bà lão kia cũng nghe thấy câu nói này, khóc lóc cầu xin vì nhà bà ta lấy đâu ra lắm tiền thế để bồi thường.

Hứa Hanh thấy vậy cũng đồng ý, chủ động cho người thuê kiệu đưa thập ngũ thiếu gia trở về.

Sau khi thấy thập ngũ thiếu gia lên kiệu, hắn bắt đầu cho người đỡ bà lão kia dậy, hết sức trấn an bà lão

“Bà lão, bà cứ yên tâm đứng lên đã, chúng ta vào kia nói chuyện, hiện tại đang ở đường lớn, chắn người ta đi lại”

Bà lão một mực khóc lóc cầu khẩn, sau đó Hứa Hanh phải cố gắng an ủi bà lão mới đưa bà ta vào ven đường để nói chuyện

“Bà lão, bà trước hết cho ta biết gia cảnh của bà, ta mới có thể thu xếp được việc này. Nhất định phải thật nói, nếu không thì đành phải xin lỗi bà rồi.”

Nghe vậy, bà lão bắt đầu chậm rãi bàn giao mọi thứ. Nào là gia cảnh ra sao, con cháu như nào, thu nhập một tháng ra làm sao.

Nghe bà lão này nói vậy Hứa Hanh trầm ngâm.

Nếu cắn c·hết đòi tiền thì từ giờ đến chiều là không kịp rồi, cuối cùng hắn đưa ra quyết định.

“Bà đã thấy đấy, ta không có quyền miễn nộp cho bà, nhưng ở đây ta có thể cho bà mượn 100 linh, không thu lãi, nhưng sau đó người nhà bà phải đến làm việc cho ta, để trả nợ. Nếu không ta chỉ có thể đưa bà ra quan để thu tiền”

Nghe thấy ra quan, bà lão sợ hãi nên phải đồng ý.

Hứa Hanh cũng không làm việc gì bóc lột bà lão, qua lời bà lão hắn biết nhà bà ta có một đứa con trai, thu nhập chính chỉ có dựa vào nhận lời bốc vác cho các cửa hàng.

Do đó hắn cũng muốn nhân dịp này để cửa hàng tiết kiệm một chút tiền thuê người.

Sau đó Hứa Hanh cho người viết khế ước, bà lão đó đặt dấu vân tay xong, Hứa Hanh bắt đầu vội vã trở về cửa hàng, tự mình lấy ra 100 linh để dành của hắn, giao lại cho Lý Giai Thành.

Ngoài ra hắn còn nói cho Lý Giai Thành nghe phương án xử lý.

Hắn còn xin ý kiến của Lý Giai Thành về việc 100 linh kia dư thừa ra xử lý như thế nào?

“Đúng sự thật ghi vào sổ sách.”

“Tiểu nhân đã rõ, thập ngũ thiếu gia”

Lý Giai Thành mặc dù cũng muốn 100 linh đó, nhưng mà như vậy là t·ham ô· tài sản của gia tộc, không cần thiết phải như vậy.

Hắn luôn cảnh cáo bản thân, có lần một ăn còn lần hai, luôn phải nghiêm cẩn giữ vững bản thân mình.

Cuối cùng việc này cũng coi như xử lý xong, Lý Giai Thành ngỏ ý muốn tiếp tục đi dạo, Hứa Hanh bồi tiếp theo Lý Giai Thành đưa Lý Giai Thành trải qua con đường khác, khám phá chỗ khác.

“Ta muốn đến cái nào đó trà lâu thưởng trà, ngươi có đề xuất nào không”

“Tại đây chỉ có Hồng Hương trà lâu là nổi tiếng nhất, nếu thập ngũ thiếu gia muốn thưởng trà thì tiểu nhân xin đề xuất nơi đó”

Sau đó theo hướng dẫn của Hứa Hanh, đoàn người tiến đến Hồng Hương trà lâu để uống trà.

Đến nơi, chọn một căn phòng riêng, Lý Giai Thành muốn phòng phải có cửa sổ hướng ra đường lớn và được sắp xếp tiến vào lầu ba phòng trà.

Đoàn người bắt đầu an vị, một tên bà lão tiến đến.

“La bà bà, bà tìm con có việc?”

Sau đó La bà bà gật đầu, đến và nói nhỏ vào tai Lý Giai Thành, hai người có vẻ khá là nghiêm túc. Sau đó La bà bà dời đi.

“Hứa Hanh, ngươi nói năm nay ngươi 15 tuổi phải không?”

“Thưa thập ngũ thiếu gia, đúng vậy?”

“Trong nhà đã có hôn phối?”

“Trong nhà chưa có hôn phối”

“Vậy ngươi có muốn theo ta về Lục Mạch thành?”

Bất chợt nghe được đề nghị của Lý Giai Thành, Hứa Hanh chưa biết trả lời ra sao.

Đang lo lắng thập ngũ thiếu gia sẽ ghét bỏ mình sau việc vừa rồi tự dưng được hỏi ý kiến khiến hắn ngẩn ngơ.

“Tất nhiên tiểu nhân hoàn thoàn khát vọng. Tạ thập ngũ thiếu gia trao cơ hội” – Hứa Hanh vội vã đáp lời.

“Tốt, vậy mọi người nghỉ ngơi đi, lát nữa ta muốn đi mua sắm ít đồ. Tính ta muốn nghịch ngợm chút vận may của mình, tất nhiên không phải cờ bạc, ngươi xem đó mà sắp xếp lộ trình”

“Được, thập ngũ thiếu gia”

Sau đó trà lên, cả phòng bắt đầu ngồi thưởng trà, ngắm nhìn dòng người qua lại, thỉnh thoảng bình phẩm vài câu.

Việc Lý Giai Thành lựa chọn Hứa Hanh làm việc cho mình trải qua hắn suy tính từ tối qua.

Sau khi hết tiệc, hắn cũng có ấn tượng với Hứa Hanh và một số tiểu tử khác.

Hắn nhờ La bà bà điều tra hành vi thường ngày của những tên này, sau đó Lý Giai Thành cũng lựa chọn thuê người dàn cảnh như sáng nay.

Hứa Hanh xử lý rất hợp lý, hắn không vội vã đứng ra hay đổ vấy trách nhiệm ra ngoài.

Vì thế Lý Giai Thành rất hài lòng. Ngoài ra, Hứa Hanh cũng là con của cửa hàng trưởng, nếu như Lý Giai Thành lựa chọn một tên khác con trai quản lý thì có thể dẫn tới việc tên đó quản Lý bắt đầu cạnh tranh tiếng nói với cửa hàng trưởng.

Điều này rất không có lợi, thêm nữa là Hứa Hanh cũng đã trải qua khảo nghiệm.

---

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free