Mộng Nam Kha - Chương 28: Thí luyện bắt đầu
Hôm nay, Thanh La tông thí luyện bắt đầu, Lý Giai Thành nhóm người đã cùng nhau tập hợp tại quảng trường phía dưới sơn môn của Thanh La tông.
“Các ngươi có nhìn thấy cái kia áo trắng cô nương không?”
Vũ Gia Triết huých huých Lý Giai Thành và Đỗ Tư Hưng hỏi
“Cái kia cầm kiếm váy trắng?”
Đỗ Tư Hưng hỏi lại, sau đó Vũ Gia Triết khẳng định:
“Ừm, theo như ta tìm hiểu được, đó là Hoàng Nguyệt Anh đến từ Hoàng gia một cái cấp 5 gia tộc, địa phẩm cao cấp thiên phú.”
Lý Giai Thành hỏi:
“Cái kia Trấn Nam Hoàng gia?”
Vũ Gia Triết cười cười:
“Phải nha, chẳng nhẽ Thành huynh muốn đặt trước vị trí? Còn Hạ cô nương thì sao?”
Lý Giai Thành mặt không thay đổi trả lời:
“Đừng đùa, không biết trước xuất thân hay thế lực chống lưng kẻo đá phải thiết bản. Nhà nào mà không dạy vậy?”
Đúng vậy, đây đều là điều được dạy, việc biết được xuất thân của mỗi người đều ẩn chứa rất nhiều thông tin để khai thác.
Trầm ngâm một chút, Lý Giai Thành lại hỏi:
“Vậy các ngươi còn biết những cái nào tuổi trẻ tuấn kiệt khác”
Đỗ Tư Hưng chỉ về bên phải hắn rồi nói:
“Kia là Lê Huy Hưng, thiên phú không tồi ngang với Vũ Gia Triết, hắn là Lê gia hy vọng. Chỉ cần hắn thành công đột phá đến Thần Du cảnh thì Lê gia sẽ nhảy ngang từ cấp 8 gia tộc lên thẳng cấp 6 gia tộc ngang với chúng ta gia tộc”
Vũ Gia Triết cảm khái nói:
“Vậy cũng là một kẻ đáng để kết giao, dù sao sau lưng hắn cũng có một cái cấp 8 gia tộc toàn lực chống lưng”
“Nhưng mà cái kia cấp 8 gia tộc cũng khó nói, dù sao gia tộc nhỏ bé, những cái cấp cao hơn gia tộc nào sẽ để Lê Huy Hưng phát triển. Nghe nói chặng đường hắn đi được đến đây cũng trải qua mấy lần “ngáng đường”.”
Nghe hai người kia nói chuyện, Lý Giai Thành hiểu hai người định làm gì.
Dựa tình hình này, Lê Huy Hưng đã bị lộ thông tin về thiên phú, đã đến được Thanh La tông là khả năng cao hắn đã đến được môi trường giúp hắn an toàn phát dục.
Tuy nhiên, khoảng thời gian đó cái kia Lê gia sẽ phải đối đầu với mưa to gió lớn và Lê Huy Hưng còn muốn gia tộc an ổn chắc chắn sẽ tận dụng cơ hội này dùng thiên phú của bản thân đánh đổi lấy vài cái bắp đùi cho gia tộc.
Đỗ Tư Hưng lại chỉ về một cái khác thiếu niên:
“Cái kia quần áo đơn bạc, người gầy gò thiếu niên là Trần Lâm, một cái không chỗ dựa tán tu. Thiên phú không rõ nhưng mà hơn chúng ta một tuổi luyện khí tám tầng. Cái này tốc độ tu luyện khỏi phải nói”
Cái này thiếu niên Lý Giai Thành cũng đã nhận được Chu Tới báo cáo.
Điểm tốt có nhiều nhưng điểm xấu cũng rất nhiều, một trong số đó hắn luôn thể hiện địch ý của mình với những người có xuất thân tốt hơn hắn.
“Các ngươi chỉ hơn ta ở cái xuất thân, còn lại chỉ là rác rưởi” cái câu nói này có lẽ đã trở thành câu cửa miệng của Trần Lâm rồi.
Một cái kiêu ngạo thiếu niên, hắn quá để lộ mũi nhọn của bản thân. Nhìn Trần Lâm làm Lý Giai Thành nghĩ đến lời cha nó dạy:
“Thường thường những kẻ hay để lộ mũi nhọn của bản thân, một là bẻ gãy mũi nhọn của hắn, hai là khi hắn như đao dùng là dễ dàng nhất. Còn khó khăn nhất là làm bạn với chúng, nhiều rắc rối. Tùy con chọn.”
Cuối cùng là một vài cái khác đáng chú ý người thí luyện. Một là về xuất thân, hai là về thiên phú.
Bỗng một tiếng hô lớn vang lên:
“Tất cả những người tham gia thí luyện, tập trung lại đây”
Sau đó mọi người dần dần nhích lại về phía vị kia mặc Thanh La tông nội môn đệ tử trang phục.
“Chào mừng mọi người đến tham gia Thanh La tông tuyển sinh.
Ta là Tô Tùng Hải, đệ tử nội môn Thanh La tông, mọi người chú ý nghe phổ biến.”
Tô Tùng Hải trên mặt nở nụ cười thân thiện giới thiệu cho mọi người, mang đến cho nhiều người cảm giác thoải mái hơn
“Đầu tiên là về quy trình thí luyện năm nay. Tất cả sẽ chia làm 3 vòng thi, vòng thứ nhất là tất cả mọi người sẽ phải leo lên 100 bậc thang phía trước để đến trước sơn môn.”
Hơi ngừng một chút, Tô Tùng Hải tiếp tục nói:
“Tất nhiên, cái này bậc thang đã được bố trí trận pháp, mỗi một bậc áp lực sẽ tăng lên một chút và áp lực cũng sẽ thay đổi ứng đối với tu vi của từng người tham dự. Nếu không thể chịu nổi có thể quay đầu đi xuống. Nếu không có thể sẽ bị trận pháp áp c·hết đấy nhé”
Mặc dù Tô Tùng Hải cười cười nhưng mà rõ ràng không ai thấy đây là nụ cười hòa ái nữa.
“Tiếp đến là vòng hai, kiểm tra thiên phú. Dù sao Thanh La tông không thu phế vật. Tại sơn môn đã thiết trí những cái kia cảm ứng thạch. Leo lên đến sơn môn, nghỉ ngơi rồi đến bên cạnh bàn lĩnh lấy lệnh bài. Tùy vào số hiệu chính là thứ tự đến kiểm tra thiên phú. Tốt nhất bây giờ những ai không đạt Huyền Phẩm trung cấp thiên phú thì nên quay đầu lại đi cho đỡ tốn công”
Lục tục có người bắt đầu dời đi, nhưng vẫn còn lại rất nhiều người ở lại, cũng phải có tới 500 người tham gia thí luyện. Hài lòng gật đầu, Tô Tùng Hải lại nói tiếp:
“Tiếp đến là vòng ba, khảo hạch ngộ tính. Tại đây, mỗi vị sẽ được phát một bộ hoàng phẩm công pháp và sẽ phải nhanh chóng lĩnh ngộ bộ này hoàng phẩm công pháp trong thời gian 1 canh giờ. Nếu ai không làm được sẽ bị loại bỏ.”
Nhìn xem phản ứng của mọi người, Tô Tùng Hải hài lòng nở nụ cười rồi mới nói tiếp:
“Tất nhiên, những ai có thiên phú về các loại kỹ nghệ như: luyện đan, luyện khí, họa phù, cầm sư, họa đạo… sẽ có hướng dẫn để tham gia các ngươi riêng phần mình khảo thí. Nếu đã là một cái cấp một kỹ nghệ gia, chỉ cần đưa ra minh chứng sẽ không phải thí luyện vòng ba.”
Tại sao không phân ngay từ vòng một? Bởi vì kẻ nào ý chí không đủ thì dù hắn có làm gì cũng chỉ như vậy thôi, còn thiên phú không đủ cũng rất tốn tài nguyên để nuôi dưỡng, ta cũng không cần phải làm cái này khổ.
“Còn ai có thắc mắc gì thì mau chóng đưa ra.”
Toàn trường đều im lặng, Tô Tùng Hải cười nói:
“Tốt, nếu không ai còn thắc mắc thì tất cả mọi người chuẩn bị tham gia thí luyện. Cuối cùng nhắc nhở mọi người điều chỉnh tốt trạng thái rồi bắt đầu. Mong rằng chúng ta có cơ hội làm đồng môn”
Liên tiếp các tiếng cảm tạ lời chúc của Tô Tùng Hải. Một lúc sau mọi người bắt đầu ma quyền sát chưởng.
“Bắt đầu đi thôi”
Chỉ chờ Tô Tùng Hải nói vậy, mọi người bắt đầu ào ào lao lên.
“Đi thôi”
Vũ Gia Triết gọi Lý Giai Thành và Đỗ Tư Hưng. Tuy nhiên, hai người rất ăn ý đứng lại:
“Gia Triết huynh đệ, cứ từ từ không phải vội, chờ người khác mở đường cho chúng ta đã”
Đỗ Tư Hưng phụ họa Lý Giai Thành:
“Giai Thành biểu đệ nói phải, ít nhất chờ mấy cái kia người leo lên đã, chúng ta cứ chậm rãi mà lên.”
Nghe thấy thế Vũ Gia Triết cũng chậm dãi lại, đồng hành cùng Đỗ Tư Hưng và Lý Giai Thành.
Đợt hơn một nửa người đã bắt đầu leo lên bậc thang, ba người mới không nhanh không chậm tiến lên. Nhóm người đi xa nhất đã lên đến 20 bậc trở lên rồi”
“Gia Triết, nhìn nhóm kia dẫn đầu người, vừa chạm ngưỡng hai mươi bậc đã có kẻ bắt đầu chậm bước chân lại rồi. Khả năng là tại hai mươi bậc đó trọng lực sẽ gia tăng mạnh hơn”
Có chuẩn bị, ba người thong thả tiến lên. Mới đầu áp lực không tính quá lớn, có lẽ áp lực so với bình thường lớn hơn hai thành, đều nằm trong sức chịu đựng của mọi người.
---