Mộng Nam Kha - Chương 30: Kết thúc thí luyện
“Cuối cùng cũng đã thành công”
Lý Giai Thành thở dài một hơi. Tốn mất nửa ngày vất vả Lý Giai Thành đã họa xong một tấm Tụ Linh phù.
“Két”
Tiếng cửa mở ra, tên kia hướng dẫn đệ tử bước vào.
“Lý Giai Thành, mười hai tuổi, chỉ cần 7 phần cũng có thể họa ra một tấm Tụ Linh phù, thiên phú không tồi. Cầm lấy ngươi linh phù đi ra ngoài đưa trưởng lão”
Lý Giai Thành vâng dạ rồi không nhanh không chậm thu dọn lại mọi thứ, sắp xếp lại gọn gàng vị trí rồi mới cầm chính mình linh phù tiến ra ngoài.
“Thưa Phạm trưởng lão, đây là của đệ tử Tụ Linh phù”
Vị này Phạm Trưởng lão gật đầu, đưa tay nhận lấy linh phù bắt đầu quan sát.
“Nét bút rất mềm mại, tuy nhiên khống chế tinh thần lực còn khá thô ráp.”
Nhìn vào giấy đăng ký Lý Giai Thành ghi trước đó, Phạm trưởng lão nói tiếp:
“Thủ pháp này còn nhiều vấn đề, tuy nhiên lại phù hợp với người mới họa phù được bốn tháng, thậm chí tốt hơn mặt bằng chung một chút. Thiên phú không tồi”
Lý Giai Thành cung kính đáp:
“Cảm ơn Phạm trưởng lão lời khen”
Phạm trưởng lão nói tiếp:
“Vậy tại sao ngươi lại lựa chọn đi theo con đường họa phù?”
Lý Giai Thành hai mắt lóe sáng, không nghĩ ngợi trực tiếp nói:
“Bởi vì cha con là Họa Phù sư, cha con là người truyền cảm hứng cho con về họa phù. Sau nhiều lần luyện tập thì con rất yêu thích việc họa phù, do đó con muốn trở thành Họa Phù sư.”
Hài lòng gật đầu vị này Phạm trưởng lão nói tiếp:
“Nét bút của con rất mềm mại, rất đẹp, ta có thể cảm nhận tình yêu của con đối với họa phù cái môn này. Cố gắng phát huy chính mình tình yêu, trời cao không phụ người”
“Cảm tạ Phạm trưởng lão cổ vũ. Vậy con có được nhận không ạ?”
Vị này Phạm trưởng lão cười vui vẻ, sau đó hiền tử nhìn Lý Giai Thành như một vị gia gia nhìn cháu trai:
“Con đã vượt qua khảo hạch, đi theo vị kia sư huynh tiến đến vị trí nghỉ ngơi. Đợi tất cả mọi người khảo hạch xong thì chúng ta sẽ trở về Phù phong.”
Lý Giai Thành vui mừng, nhưng vẫn không quên lễ phép chắp tay cảm tạ:
“Con cảm ơn Phạm trưởng lão đã chiếu cố”
“Đi thôi đi thôi”
Sau đó Lý Giai Thành đi theo vị kia hướng dẫn sư huynh về vị trí nghỉ ngơi:
“Chúc mừng Lý sư đệ, sau này chúng ta là đồng môn rồi. Ta tự giới thiệu, ta là Từ Tôn Tu, đệ tử Phù phong.”
Lý Giai Thành chân thành cảm tạ nói:
“Cảm ơn Từ sư huynh, mong rằng sau này sẽ nhận được sư huynh chiếu cố”
Ngay sau đó nhìn quanh không thấy ai, Lý Giai Thành nhanh nhẹn xuất ra một cái bọc nhỏ, đường hoàng đưa cho Từ Tôn Tu:
“Sư đệ quê hương có một món bánh gọi là bánh đồng tiền, mời sư huynh thưởng thức”
Từ Tôn Tu vui vẻ, cầm bọc bánh mở ra ngửi mùi hương, cười nói:
“Sư đệ khách khí, bánh này thơm ngon, ta sẽ đem về phòng ăn sau. Mọi việc sau này có gì khó khăn cứ bảo sư huynh. Ta sẽ hỗ trợ đệ hết sức”
Sau đó cả hai người vui vẻ nói chuyện. Đến nơi nghỉ ngơi đã có 9 người ở đó chờ sẵn, tạm biệt Từ sư huynh, Lý Giai Thành tiến về nơi nghỉ ngơi.
Ngồi xuống quan sát những người ở đó.
Nhìn một lượt Lý Giai Thành chú ý tới một cái mập mạp, gương mặt hiền lành, ngồi im lặng một chỗ, không dám nhìn mọi người xung quanh.
:“Một cái nhút nhát gia hỏa a.”
Lý Giai Thành nghĩ.
Những người khác thì kẻ trương dương, người thì khoanh tay tỏ vẻ cấm ai đến gần.
Sau đó lục tục có người đi theo Từ sư huynh tiến đến. Mười sáu người tham gia vòng ba, có 13 người được tuyển.
Từ sư huynh bắt đầu nói:
“Lần nữa chúc mừng các vị sư đệ, sư muội đã thành công vượt qua khảo hạch. Vì mọi người đều là tham gia khảo hạch của những môn kỹ nghệ, cụ thể là họa phù. Do đó, tất cả đều được nhận làm đệ tử nội môn. Cái kia ba cái không được tuyển tùy vào kết quả sẽ trở thành đệ tử ngoại môn hay bị trả về”
Mọi người vui vẻ cảm ơn Từ sư huynh chúc mừng. Sau đó Từ sư huynh nói tiếp:
“Đây chính là chứng nhận kết quả của các ngươi, ngày mai đến sơn môn chỉ cần trình chứng nhận ra, thủ vệ đệ tử sẽ tiếp nhận các ngươi và hướng dẫn các ngươi đến Phù phong.
Từng người lần lượt lên nhận chính mình chứng nhận kết quả. Sau đó yên lặng chờ Từ sư huynh nói tiếp:
“Sau đó, tối nay các ngươi được tự do trở về liên hệ người nhà thì liên hệ người nhà, cùng bạn bè chúc mừng thì cùng bạn bè chúc mừng. Sáng mai giờ tỵ có mặt tại phù phong, ta sẽ đưa các ngươi thân phận lệnh bài cũng như đệ tử trang phục. Còn ai có thắc mắc gì không?”
Mọi người biểu thị không có vấn đề cần thắc mắc. Từ sư huynh nói tiếp:
“Vậy thì mọi người giải tán”
Sau đó mọi người dần dần dời khỏi, Lý Giai Thành nán lại cuối cùng, sau đó mới vui vẻ tiến đến chỗ Từ sư huynh.
“Lý sư đệ đã có đối tượng cùng phòng vừa ý rồi hả?”
Lý Giai Thành vui vẻ cười gật đầu:
“Đúng vậy, Từ sư huynh. Là cái kia nhút nhát mập mạp. Nhìn hắn hiền lành, thật thà, đáng tin tưởng nên mong sư huynh sắp xếp cho ta cùng phòng với hắn”
Từ sư huynh gật đầu đồng ý:
“Được thôi, không vấn đề gì.”
Lý Giai Thành cảm tạ xong rồi dời đi. Hắn có để cho Chu Tới tìm hiểu thông tin của những người tham dự cái này thí luyện. Trùng hợp cái đó mập mạp tiểu tử Chu Tới cũng nắm bắt thông tin.
Hắn tên đầy đủ là Mộc Tuân Du, xuất thân từ Mộc gia, một cái cấp 5 gia tộc. Hắn hiền lành thật thà, vì thế hỏi thăm thông tin cũng rất thật thà cáo tri.
:“Mong rằng có thể làm quen được với cái này Mộc Tuân Du huynh đệ” Lý Giai Thành thầm nghĩ.
Mộc Tuân Du xuất thiên phú đều không tồi, chỉ có mỗi điều hắn quá nhút nhát. Điều này cũng khá hiếm thấy đối với những người có xuất thân như vậy.
:“Ngược lại các cụ nói rồi, lựa bạn mà chơi, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Ở với cái đó tiểu tử cũng có thể yên tâm sinh hoạt”
Sau đó Lý Giai Thành trở về cái kia gian phòng trọ mà mình đã thuê trước.
Đỗ Tư Hưng cùng Vũ Gia Triết đã đứng đợi sẵn. Ba người không hẹn cùng cầm chính mình giấy chứng nhận phất phất để khoe:
“Chúc mừng chúc mừng”
“Tư Thành biểu đệ trở thành nội môn rồi, về sau chiếu cố hai người chúng ta nhiều hơn nhé”
Lý Giai Thành không hứa, mà chỉ hỏi lại:
“Hai người thiên phú thì cũng vào nội môn chứ?”
“Tất nhiên rồi, dù sao chúng ta cũng có sự chuẩn bị từ lâu mà”
Lý Giai Thành gật đầu. Hắn cũng có nhiều thông tin từ những tộc nhân khác ở Thanh La tông. Đó là lý do vì sao hắn biết cần phải lấy lòng Từ Tôn Tu, vì cái vị trí này có nhiều quyền lợi sắp xếp, hỗ trợ sư đệ sư muội nhập môn.
“Vậy thì chúc mừng hai người, tối nay để ta trả lại kèo trước đó”
“Tốt, không say không về.”
Vũ Gia Triết vui vẻ hống hống. Lý Giai Thành cùng Đỗ Tư Hưng cười cười. Bọn hắn những cái này 12 tuổi mao đầu tiểu tử cũng không được phép uống rượu, chỉ hô thế cho vui thôi.
Sau đó, ba người trở về chính mình phòng chuẩn bị. Dù sao hôm nay thí luyện vất vả, trang phục cũng bẩn, mà người cũng đầy mùi mồ hôi, phải về tắm rửa đã rồi sau đó mới tập hợp.
Lý Giai Thành tranh thủ viết thư gửi về báo tin vui cho cha nó.
Cuối cùng, ba cái nhóc con hẹn gặp nhau đi quán ăn nổi tiếng của Thanh La trấn.
---