Mộng Nam Kha - Chương 40: Hoàn tất bố trí.
Trung đội một là hiện nay tạm thời chưa có bố trí đi ra, một là vừa để phòng thủ doanh trại, hai là chờ đợi thêm thông tin rồi mới bố cục.
Ngô Kiến Quốc ra lệnh:
“Trung đội một phối hợp với tiểu đội một bắt đầu tản người trong vùng an toàn để tìm kiếm các loại tài nguyên.”
Như vậy, hệ thống bước đầu vận hành.
Tại Lý Giai Thành bên này tổ sản xuất, mệt như chó kiếp sống bắt đầu.
“Báo, đội trinh sát Tây Bắc báo tin về, khu vực 1 hướng tây bắc phát hiện một khu vực linh dược cấp 1 rất nhiều.”
Sau đó lần lượt các khu vực bắt đầu báo tin về.
Khu vực số một chính là phạm vi được bảo hộ bởi Doanh trại cùng hai bên Trung đội 2 và Trung đội 3, hệ số an toàn là lớn nhất vì chỉ cần phải đối phó với yêu thú.
Khu vực số hai chính là vùng khu vực được kết nối bởi Trung đội 2, Trung đội 3 và Tiểu đội 3 cùng hai đội trinh sát, đảm bảo số lượng lớn quân địch không thể tràn vào mà không bị phát hiện.
Khu vực số ba chính là vùng bên ngoài, được thăm dò bởi các đội trinh sát còn lại.
“Cấp báo, Trung đội 3 báo về đội trinh sát hướng Nam khảo sát chúng ta khu vực cầu số 1 phát hiện bóng dáng hoạt động của Đội số 3. Nhưng bên này bờ lại không có dấu hiệu của doanh trại kẻ địch.” (Đồng Tâm đoàn là đội số 7).
Ngay lập tức Ngô Kiến Quốc ra lệnh:
“Trung đội 1 tập hợp thành viên, bắt đầu di chuyển lực lượng c·hiếm đ·óng vị trí mặt Tây đường số 1, cách 40 dặm so với vị trí của tiểu đội 3, cùng cách 73 dặm so với trung đội 3.
Yêu cầu, phối hợp với đội trinh sát hướng Tây nắm bắt tình hình dọc bờ sông phía Tây, đảm bảo không có kẻ địch vượt sông tập hậu.”
Tiếp đến Ngô Kiến Quốc mới giao việc cho người đi thông tin:
“Điều đội trinh sát hướng Tây Nam cùng đội trinh sát hướng Nam lén lút sang sông, khu vực phía đông cầu số 1 cách cầu dưới 10 dặm, chiếm lấy vị trí núi cao để quan sát kẻ thù.”
Sau đó Ngô Kiến Quốc nhắc nhở:
“Yêu cầu đảm bảo thông tin xuyên suốt trở về trại chỉ huy. Để ý điểm cầu số 1, tạo tiền đề cho Trung đội 1 đặt trại.”
“Ngoài ra, yêu cầu đội trinh sát cẩn thận, điểm cao này là điểm cao quan trọng, vì thế khả năng rất cao kẻ địch đã c·hiếm đ·óng, đảm bảo an toàn. Chỉ đánh khi chắc ăn.”
Người lính thông tinh nhận nhiệm vụ ngay lập tức bắt đầu di chuyển.
Lúc này trên sa bàn đã bắt đầu cắm đặt các vị trí đặt quân.
Nhìn vào đó ta thấy được đội trinh sát hướng Bắc giờ đây bắt đầu hoạt động tại khu vực trung đội 2 cùng vùng biên phía bắc, đảm bảo không có lượng lớn địch xâm nhập.
Đội trinh sát hướng Đông Bắc thì bắt đầu phát tán đi do thám, đội trinh sát hướng đông, hướng đông nam thì làm vòng ngoài của khu vực số hai.
Giờ đây chỉ cần thăm dò được sâu cản của Đội số 3 cùng với đội trinh sát hướng Đông Bắc phát hiện được khu vực đó có sự xuất hiện của đội nào thì hoàn toàn có thể triển khai đánh địch.
Đang lúc mọi người bắt đầu suy nghĩ, thảo luận các phương án bỗng dưng âm thanh hết sức gây ngượng ngùng vang lên:
“Ọt…ọt…”
Mọi người nghe thấy bắt đầu cười rộ lên. Ngô Kiến Quốc cũng vừa cười to vừa nói:
“Mọi người, chúng ta quên không ăn ích cốc đan cho bữa trưa mà giờ đã là giữa buổi chiều. Ha ha, Từ tham mưu đói bụng bắt đầu kêu gào rồi đấy.”
Sau đó lại một tràng cười lớn trong lều của chủ soái vang ra.
Rồi một cái nào đó ngu ngơ, tưởng rằng quân ta có chiến công bắt đầu đi lan truyền chính mình “phỏng đoán”
“Vậy hả, không biết cái nào trung đội lập chiến công?”
“Ta càng phải chăm chỉ, sản xuất tốt sản phẩm hậu cần cổ vũ thắng lợi cho quân ta.”
“Đúng, đúng, chúng ta cần phải về sản xuất nhiều vật phẩm hơn.”
Rất may không có cái nào ngất đi hay có âm thanh hoảng hốt phát ra, chứ không quân tâm đáng lo.
Bầu trời dần ngả màu, bỗng dưng một trận mưa lớn kéo đến.
Mưa tầm tã, cả khu vực trắng xóa không thấy đường. May mắn các huynh đệ đã lén lút sang sông trong hôm nay.
Nếu không ngày mai thì khó mà đi được.
An tâm trong lòng, Ngô Kiến Quốc bắt đầu gọi Lý Giai Thành đến nói chuyện.
“Lý sư đệ a, mưa to quá, không biết Lạc Tuyết sao rồi?”
Lý Giai Thành mới nói:
“Ngô sư huynh, ngươi đừng quá lo lắng, Hứa sư tỷ được ngươi phân đến tiểu đội 2 vừa an toàn vừa có thể kiếm tài nguyên còn có vấn đề gì nữa?”
“Ta chỉ là lo lắng Lạc Tuyết không quen, lại còn trời mưa muỗi nhiều.”
Lý Giai Thành trêu trọc:
“Huynh đừng bảo muốn làm con muỗi để được dùng môi hôn Hứa sư tỷ đấy nhé. Ha ha”
Ngô Kiến Quốc luống cuống:
“Không, không, ta làm sao có thể ước được đi tổn thương Lạc Tuyết. Dù chỉ là vết chích nhỏ nhất.”
Nhìn sa bàn, Hứa Giai Thành nói:
“Bây giờ Hứa sư tỷ chỉ mong Đồng Tâm đoàn chiến thắng thôi. Huynh chỉ cần làm sao để chiến thắng vang dội là được Hứa sư tỷ yêu thích rồi.”
Ngô Kiến Quốc bắt đầu tưởng tượng mỹ cảnh tướng quân đại công cáo thành, được mỹ nữ bồi tiếp.
“Phi, ta khinh” Lý Giai Thành trong đầu âm thầm nói.
Sau đó nó lại bắt đầu hỏi:
“Sư huynh đây là muốn súc lực à?”
“Đúng vậy, ít nhất chúng ta phải xác nhận được kẻ địch xung quanh. Hiện chúng ta đang nằm ở góc, chúng ta bị ba kẻ thù bao vây thì đó là cá nằm trong lưới.”
“Sư đệ hiểu rồi. Vậy sư huynh định đánh cái nào trước?”
“Phía bên này là Đội 10, phía dưới là đội 3, ta vừa mới nhận được tin báo thấy đội 4 ẩn hiện tại khu vực đường số hai.
Phía đội 10 địa hình hiểm trở, mỏ của họ lại nằm về phía chúng ta còn chưa cả xâm nhập được để biết vị trí của doanh trại. Rất khó công phá.”
Ngô Kiến Quốc ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp:
“Đội 3 ban đầu là mục tiêu đầu tiên, tuy nhiên mưa lớn, khó sang sông. Giờ chỉ cần không vượt được qua cầu là thua. Mà trung đội một đang đối đầu với một trại của kẻ địch.
Giờ chờ phía đội trinh sát về tình hình của đội 4.”
Lý Giai Thành suy nghĩ một lúc. Bỗng nó có phát hiện bèn hô lên:
“A, ta có suy nghĩ mới. Cần phải xác minh.”
“Sư đệ mau nói.”
“Ngô sư huynh, tạm thời tính cả chúng ta thì đã có 4 cái đội xuất hiện. Đầu tiên điểm chung đều là cùng nằm gần đường lớn. Từ đó có thể xác định doanh trại địch được bố trí bám theo đường lớn.”
Ngô Kiến Quốc cũng vui vẻ gật đầu.
Điểm nhỏ này đúng là ít người để ý đến.
“Tiếp đến, hai cái trinh sát đội đã thành công sang sông, mưa lớn chỉ có cầu là có thể sang sông, từ đó ta khó sang, địch khó về nếu chặn ở sông. Vì thế có thể toàn lực cân nhắc xua quân chiếm cầu.”
Ngô Kiến Quốc lúc này cũng như có điều suy nghĩ, sau đó hắn cho gọi tổ tham mưu tập hợp gấp.
Lý Giai Thành biết ý cũng xin phép cáo từ.
Trong doanh trại mọi người sôi nổi thảo luận.
Mấy cái tham mưu bắt đầu tính toán:
“Đây là trời giúp chúng ta, ngay trong cơn mưa tập kích kẻ địch. Ta kiến nghị dồn tiểu đội ba lên đi vòng đường núi t·ấn c·ông phía sau kẻ thù.”
“Cái khác bắt đầu nói, như vậy cần phải điều động Trung đội ba lên chiếm vị trí mới để phòng thủ kẻ địch.”
Lúc này Ngô Kiến Quốc mới nhanh chóng làm ra quyết định:
“Đưa tiểu đội ba băng rừng, vượt núi đảm bảo không có trinh sát của địch trên núi cao.
Kéo đội trinh sát hướng Tây đến hỗ trợ Trung đội một.
Trung đội ba đi sau băng rừng, men theo sườn đông của núi ra đường lớn, mai phục tại điểm ngoặt.
Báo đội trinh sát hướng Tây Nam vượt khó ngược dòng, phá hủy cầu lớn. Đảm bảo đúng canh ba cầu hỏng, tiểu đội ba đuổi chim, trung đội ba nhanh chóng di chuyển.
Trung đội một đánh địch từ từ, chờ đợi tiểu đội ba hội quân.”
---