Mộng Nam Kha - Chương 42: Khó khăn
“Báo!
Tiểu đội 2 báo lại, tại khu vực núi Cao Lâm có hai trung đội, một của Đội số 4 và một của Đội số 10 đóng quân.”
Ngô Kiến Quốc nhóm người chau mày:
“Bọn họ cùng nhau đóng quân tại núi Cao Lâm. Như vậy khả năng rất lớn đã đạt chung nhận thức rồi.”
Từ tham mưu bắt đầu nói:
“Đỉnh núi Tạc Tác chính là điểm tựa để chúng ta mở rộng ra hướng đông. Giờ hai Đội đều có xu hướng muốn chiếm núi Tạc Tác như vậy chúng ta rất khó có thể phát triển ra bên ngoài.”
Chậm một chút, Từ tham mưu lại nói thêm:
“Nhưng theo tôi thấy, ba bên chúng ta đều không muốn bị mất núi Tạc Tác. Dựa vào việc hai bên đều đưa Trung Đội cắm lấy tại đỉnh núi Cao Lâm là có thể thấy được.
Bây giờ chúng ta trước tiên tiến quân đóng chiếm rất có thể đã thành chim đầu đàn, nhưng trận pháp đã đặt chúng ta chỉ có thể dồn lực đóng giữ thôi.”
Sau đó mọi người đều tiến thoái lưỡng nan.
Giờ Đội số 4 cùng Đội số 10 đã cùng nhau đóng cửa, như vậy Tay Trái cánh quân không thể nào giữ lấy Đội số 4.
Đang lúc đó lại một tin xấu nữa đổ về:
“Báo!
Tiểu đội 2 bị hai tiểu đội khác dọc theo hai bên sườn núi đánh vào chúng ta.”
Mọi người vội vã hỏi kết quả.
“Nhờ có trận pháp cùng với Tiểu đội 4 (tiểu đội tạm thời tách từ Trung đội 2) kịp thời đến hỗ trợ, bọc lấy phía sau lưng do đó tạm thời ba bên chia ba nhìn nhau.”
Vậy là điều mà mọi người lo sợ đã thực sự xảy ra.
Cái này t·ranh c·hấp một hồi, tình hình cực kỳ không khả quan, đánh Đội số 3 cũng không được, Đội số 4 và Đội số 10 lại càng không được.
“Ai, cái trận địa bố cục này, tất cả mấy cái doanh trại chắc chắn đều đặt ở các vị trí khống chế tốt các tuyến đường.”
“Tình thế như này chúng ta như chim trong lồng, cá trong chậu. Điều khả quan nhất là chúng ta thành công ngắt lấy tuyến đường thông suốt giữa Đội số 3 và Đội số 10. Như vậy, thời gian ngắn sẽ không phải lo sợ bị người ba mặt đều đánh.”
Từ tham mưu sau một lúc ngẫm nghĩ mới nói:
“Giờ chúng ta chỉ có hai lựa chọn tốt nhất. Một là t·ấn c·ông tiêu diệt đội số, hai là dốc lực một đường đánh úp đội số 4.”
Một cái khác tham mưu nói:
“Tín hiệu tốt nhất đó là chúng ta chỉ thấy hai trung đội của mỗi đội, tức là mặt sau của họ có người đang cắm cọc tiêu ở đó, nhưng vẫn không t·ấn c·ông.”
Tất cả mọi người đều rơi vào thế khó, giờ bố cục đã bày ra như vậy, q·uân đ·ội đã trải dài ra, nếu mà bị t·ấn c·ông thì lại phải bỏ mất tất cả ưu thế để co lại phòng thủ.
Vào những lúc tiến thoái lưỡng nan như này, tất cả mọi người bắt đầu chia làm hai phe, bắt đầu cãi nhau tùm lum lên.
Điều khó khăn là đi hướng nào cũng đúng, chỉ là đi như thế nào thì chưa nghĩ ra.
“Được rồi, bây giờ chúng ta phải quan sát tình hình, tạm thời giữ vững trận địa, các vị tham mưu khác tạm thời trở về đi.”
Ngô Kiến Quốc thấy mệt mỏi vì phải nghe cái đám này quân sư cãi lộn đành đuổi bọn họ đi.
Nghĩ mãi không ra được cái gì, Ngô Kiến Quốc bắt đầu đến tìm mình Lý sư đệ.
Lý Giai Thành lúc này đang vẽ chính mình linh phù, bỗng thấy Ngô Kiến Quốc đến tìm mình nên vui vẻ nói:
“Ngô sư huynh, có vẻ trận địa yên bình nên huynh cũng nhàn hạ tìm sư đệ nói chuyện ha?”
Ngô Kiến Quốc nặng nề cười một tiếng:
“Đúng là bình yên, nhưng là bình yên trước cơn bão.”
Hai người bắt đầu nói chuyện phiếm, biết có vấn đề nên Lý Giai Thành lấy ra chính mình bản vẽ lại sa bàn.
“Ngô sư huynh, ngài xem hiện tại thế cục có phải như thế này không?”
Ngô Kiến Quốc nhìn vảo bản đồ, ngạc nhiên nói:
“Sư đệ lúc nào vẽ ra thế cục này vậy?”
Lý Giai Thành cười nói:
“Cái này là do mấy cái Họa Phù sư bọn đệ trưa hôm qua chán quá không có gì làm vào giờ nghỉ nên thôi diễn thôi.
”
Ngô Kiến Quốc cũng nhận ra sư đệ mình là ám chỉ cái gì đó nặng nề gật đầu:
“Là cái nào đề xuất vậy?”
“Mã Thất Tùng sư huynh. Nhưng chưa chắc đã là hắn, vả lại vẫn cần chúng ta mù thảo luận như này thì vấn đề chưa lớn.”
Hai người trầm ngâm, sau đó Ngô Kiến Quốc lấy bút bắt đầu sửa chữa một vài chỗ thế cục khác biệt so với bản đồ của Lý Giai Thành.
Dù sao Lý Giai Thành bọn người thôi diễn cũng khác so với những người trong chủ soái trại an bài một phần.
Ngẫm nghĩ một lúc, Lý Giai Thành lúc này mới nói:
“Nhưng tại sao sư huynh lại tìm sư đệ, những cái khác tham mưu ý kiến như nào vậy?”
Ngô Kiến Quốc thở dài rồi mới kể ra những cái khác tham mưu chia phe cãi cọ ra sao.
Cuối cùng Ngô Kiến Quốc chốt lại:
“Sư đệ cũng không cần khiêm tốn, ta biết ngươi suy nghĩ rất liền mạch, có thể nhìn ra chỗ yếu hại mà ra tay, ngay lúc ngươi tham mưu cho ta cùng Lạc Tuyết ta có thể nhận ra.”
“Vậy thì cảm ơn sư huynh tin tưởng và giữ gìn.”
Ngô Kiến Quốc biết Lý Giai Thành cảm ơn vì 100 điểm hắn tặng riêng để không ai biết chiến lược trước đó là do Lý Giai Thành vạch ra.
“Những cái kia chẳng qua vào trước ngươi đủ lâu nên mới được làm tham mưu thôi, mặc dù có điểm thông mình nhưng mà toàn nói những thứ mà ai cũng biết.”
Ngô Kiến Quốc phàn nàn những cái khác quân sư.
Sau đó hai huynh đệ nhìn nhau rồi cười ha hả.
“Được rồi, sư huynh không cần khen sư đệ. Đây là một số ý nghĩ của sư đệ.”
Ngô Kiến Quốc vui vẻ ngồi lắng nghe:
“Sư đệ cứ thoải mái.”
“Tại núi Tạc Tác chúng ta đang chia làm thế chân vạc và đang tạm thời yên bình, tức là cả ba bên đều có nỗi lo. Nỗi lo của ta là không thể đánh hai được, nỗi lo của hai đội kia là không thể để cho đối phương chiếm được núi Tạc Tác.”
Ngô Kiến Quốc gật đầu biểu thị đồng ý.
Lý Giai Thành dừng lại một chút mới nói:
“Vậy thì nếu chúng ta lùi lại, bỏ núi Tạc Tác thì sao? Ta không sợ mất núi Tạc Tác sẽ không phòng thủ được, nhưng mà nếu hai bên kia mất núi Tạc Tác sẽ như một con dao găm đang kề ngay phía trước.
Mọi người chỉ nghĩ đến tiến mà không biết lùi nên đã đi một nước dở cờ khi mà dồn quân kẹp Đội số 4 vào, giờ thì không thể hợp tác được với họ đâu.
Đáng lẽ ra kẹp họ vào thì phải như như lôi đình một kích cho họ không kịp phản ứng mà bị trọng thương.”
Ngô Kiến Quốc lúc này muốn nói gì đó nhưng mà Lý Giai Thành ra hiệu nó tiếp tục nói nên Ngô Kiến Quốc lại dừng lại.
“Còn đội số 10, chỉ cần họ có được núi Tạc Tác thì cửa êm nhà đẹp, nếu muốn đánh ra hướng đông ta chỉ có thể dùng lượng quân áp đảo.
Ta cũng có thể kéo dài quân địch bằng doanh trại đội 4 cùng mỏ của đội 4. Họ muốn giữ thì phải chia quân.”
Ngô Kiến Quốc lúc này cười lớn:
“Ta đã hiểu rồi sư đệ, ngươi được lắm. Tốt giao cho đội 10 địa điểm cho chúng giữ hộ mấy ngày.”
Sau đó hai người tiếp tục trò chuyện vui vẻ, rồi Ngô Kiến Quốc mới trở về.
Trở về chủ soái trại, Ngô Kiến Quốc vui vẻ cho người gọi tất cả tham mưu trở lại.
Sau khi tập hợp, Ngô Kiến Quốc bắt đầu nói lại cho họ hướng đi mà bản thân và Lý Giai Thành đã bàn bạc.
Sau khi mọi người đã nắm được kế hoạch bắt đầu khen hay.
“Từ tham mưu, ngươi biết bên kia chủ soái đúng không?”
Ngô Kiến Quốc hỏi, Từ tham mưu lúc này trả lời:
“Đúng vậy chủ soái.”
Ngô Kiến Quốc mới nói:
“Ngươi đi đường vòng núi Sơn La làm thuyết khách, mục đích mấu chốt của chúng ta là gì ngươi cũng biết rồi đúng không?”
Từ tham mưu lúc này gật đầu nói:
“Tôi đã rõ chủ soái. Ngài cứ tin tưởng vào tôi sẽ không làm nhục mệnh.”
---
Xin lỗi mọi người, mấy nay thi nên không có chương mới.