Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mộng Nam Kha - Chương 46: Từng bước mà đi

Lý Giai Thành vẫn hơi tiếc nuối, theo nó ý nghĩ là hoàn toàn có thể gây hỗn loạn mà nhanh chóng sang sông để ổn định tình hình.

Nhưng mà Ngô Kiến Quốc chỉ cho Lý Giai Thành, nếu mà làm như vậy sẽ không có đủ điểm tựa để mà rút quân hay bổ sung quân lực nhanh chóng.

Rất có thể sẽ bị phản công tiêu diệt trước khi đường sang sông được đả thông.

Ngoài ra, như vậy toàn quân nối từ doanh trại sang sẽ là một đường thẳng, rất dễ dàng bị cắt đứt.

Hơn nữa, điều gì đảm bảo họ sẽ nhận hàng quân mà không tiêu diệt để kiếm điểm.

Lý Giai Thành bị Ngô Kiến Quốc thuyết phục, sau đó xin phép dời đi.

“Ai, Lý sư đệ rất nhanh nhạy nhưng mà lại hơi có phần bất chấp kết quả a.”

Ngô Kiến Quốc cảm khái một cái rồi sau đó bắt đầu tính phương án cho việc hành động tiếp theo.

Hắn biết nhược điểm của những cái khác tham mưu và chính hắn.

Đấy là luôn chắc chắn, đặc biệt là không đủ nhanh nhạy nắm bắt những cái thời cơ kia.

Lý Giai Thành là một cái nhanh nhạy máu mới, vì thế Ngô Kiến Quốc cũng muốn xây dựng Lý Giai Thành lên, nhưng mà nếu Lý Giai Thành không cẩn trọng hơn thì còn phải cân nhắc.

Thật sự Lý Giai Thành bình thường hiền lành, tính cách phần nội liễm nhưng mà tất cả là nhờ quá trình tu luyện học tập của nó.

Nhưng mà sâu bên trong nó luôn có khát vọng thể hiện bản thân, nó thông minh và nó có tham vọng lớn.

Nếu không ngay từ bé nó đã không có ý đồ xây dựng chính mình thế lực.

Ngày hôm sau, ngày thứ 4 của Đoàn đội chiến.

Trong chủ soái lều, mọi người bắt đầu bàn bạc về bước đi tiếp theo.

“Hiện tại bên kia sông là Đội số 3 và Đội số 8, hai đội ngăn chặn chúng ta sang sông. Đội số 3 là gần chúng ta nhất, nhưng mà lại quá gần bờ sông.”

Một người khác dẫn lịch sử ra nói:

“Trận này không khác gì trận đánh trên sông Tựa Nguyệt năm xưa, mọi tuyến đường chúng ta muốn đi qua đều bị phong tỏa, chúng ta hiện tại cũng không có thủy quân để đánh sang.

Kẻ địch thì lại gần đó, tiếp tế hay mọi thứ đều dễ dàng.

Ta giờ vào vai quân xâm lược, kẻ địch thì vào vai người bảo vệ lãnh thổ.”

Những người khác thì cũng nói:

“Năm xưa nước Song đánh chúng ta, lần một bị chúng ta lừa tưởng phá được phòng tuyến, sau đó thì b·ị đ·ánh.

Kẻ địch không kịp cứu viện nên bại.

“Binh thế đứt đoạn, quân ít không địch nổi nhiều, bị giặc ngăn trở, rơi xuống bờ sông.” Là một đoạn miêu tả do một tác giả nước Song viết.”

Người khác thì kể tiếp:

“Lần hai thì kẻ địch dồn quân, ý đồ áp đảo quân số để đổ bộ sang sông, nhưng mà quân ta phản công ngăn chặn viện bình thành ra kẻ địch thất bại.”

Tất cả mọi người đều thuộc làu làu cái này trận đánh lịch sử.

Giờ bị rơi vào thế trận như vậy không biết nên phải làm gì.

Từ tham mưu lúc này mới nói:

“Không, chúng ta khác với khi xưa, đó là còn có cầu đường bộ qua sông, sông này cũng không lớn như sông Tựa Nguyệt.

Thêm nữa chúng ta không phải lo vấn đề hậu cần đứt đoạn hay không quen thủy thổ, chỉ là quân số của chúng ta không áp đảo Đội số 3 quá nhiều.

Nếu có thể xây dựng thủy quân chúng ta hoàn toàn có thể sang sông.”

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý, nhưng mà để qua sông chắc chắn phải trả một cái giá thảm trọng.

Tất cả mọi người ở đây đều muốn có một phương án ít t·hương v·ong hơn.

Còn tại sao lại không bơi qua sông.

Bơi qua cũng là mục tiêu t·ấn c·ông, ngoài ra dưới nước cũng có các loại yêu thú có thể làm hại đến tu sĩ Thông Mạch cảnh.

Một cái tham mưu đưa ra chính mình ý kiến:

“Năm xưa đánh trận có người khơi nước ngập thành, bây giờ chúng ta cũng đào”

Còn chưa kịp nói đã có người ngắt luôn:

“Thời gian không có, ta khơi dòng địch xây đê cũng chẳng làm được gì, ngày xưa là người ta vây thành, còn chúng ta là hai bên bờ sông.

Từ tham mưu lúc này nói:

“Có một điều ta thấy rất lạ, đó là phía sau đội số 3 không có ai hay sao?

Rõ ràng họ đã mất hơn 20 người rồi nhưng mà vẫn có thể chia 2 trung đội một trung đội chặn cầu số 1, một trung đội thì chiếm mỏ và quân đóng ngay bờ sông trước mặt chủ trại.”

Ngô Kiến Quốc nói:

“Chắc chắn phải có, khả năng rất lớn là một đội mạnh vì Đội số 3 và Đội số 8 giống như đã kết minh, nhưng mà vẫn phải cử quân phòng ngự mặt sau tức là đội đó là khối xương cứng.

Liên lạc với đội trinh sát hướng Nam và đội trinh sát hướng Tây Nam làm mọi cách để có thể nắm bắt được tình hình.

Tối nay, triển khai một trận đánh nghi binh tại khu vực cầu số một và tại khu vực đối diện Đội số 3 chủ trại sử dụng đội hình viễn trình t·ấn c·ông đánh sang.

Trung đội 1 di chuyển ba mươi dặm, chuẩn bị sẵn cầu phao giả bộ sang sông hòng tạo ra một khu vực an toàn nằm giữa.

Yêu cầu trinh sát lén lút qua sông, hỗ trợ ẩn nặc phù cùng tiềm hành phù để đội trinh sát hướng Nam và Tây Nam có thể kết nối với Đội ở phía sau.”

Tối hôm đó, khi mà màn đêm bao phủ lấy toàn bộ khu vực thi đấu.

“Tiến!”

Tiếng hiệu lệnh vừa lên, ngay sau đó là những tiếng kêu vang dội:

“Lên!”

“Đánh!”

“Gào!”

Các trận địa bắt đầu các loại nào là viễn trình công kích, t·ấn c·ông qua cầu.

Bên kia đội số 3 cũng chống trả ác liệt, ngươi đánh ta một đòn, ta đánh ngươi một đòn.

Tiếng nổ đùng đoàng, tiếng binh khí v·a c·hạm, tiếng hô vang trời.

Trước đó vì cầu chưa được gia cố mà hoàn toàn có thể phá hủy, nhưng mà khi bắt đầu đánh, các loại Gia Cố phù rồi trận pháp được triển khai.

Gần một tiếng giằng co không có kết quả, trung đội trưởng bắt đầu cho đánh trống thu quân.

Vì lượng điểm cũng như tài nguyên vượt trội dùng cho trang bị, nên dù vừa đánh vừa phải tìm cách giữ cầu nhưng lại không hề có thiệt hại.

Hai bên bờ vì các loại viễn trình công kích mà từng hố từng hố xuất hiện, lửa cháy, đất s·ạt l·ở.

Nhưng điều đáng mừng là trinh sát đã an toàn sang sông và nối lại thành công mạch thông tin.

Rạng sáng hôm sau, trong chủ soái trại, thông tin cuối cùng đã được đưa về:

“Báo! Đã kết nối được với đội phía trong, bọn họ là đội số 9 là Phần Lương đoàn, đứng hạng một.

Họ bị ba đội vây công, Đội số 3 và Đội số 8 là chủ lực t·ấn c·ông, phía đông là Đội số 12 nhưng chỉ đóng vai trò kiềm chân một trung đội của Đội số 9.

Vì có chênh lệch về số lượng cao giai chiến lực nên hiện tại sau ba ngày vẫn chống đỡ được.”

Ngô Kiến Quốc vui vẻ:

“Rất tốt, đây là một thông tin cực kỳ quan trọng.

Để đội trưởng đội trinh sát hướng Tây Nam đại diện chúng ta đứng ra hợp tác cùng Phần Lương đoàn.

Họ nắm bắt tình hình bên đó rõ ràng hơn, khi nào phát động t·ấn c·ông chúng ta có thể phối hợp.

Về việc phân chia tài nguyên, chúng ta cần khu vực ven sông để xây dựng một khu vực cảng lâm thời.

Nếu cần phải dồn quân câu kéo thì lấy thời gian trận đánh hôm qua làm ước lượng, tính toán thời gian chúng ta có thể trụ vững.”

Sau đó mọi người lại tiếp tục bàn bạc phương án t·ấn c·ông nếu như không thể kết hợp với Phần Lương đoàn.

Một điểm sáng hiện nay đó chính là về độ kiên cố của cây cầu mới, trước đó chỉ phá hủy một phần, khi xây dựng lại đã được làm cho kiên cố hơn.

Thêm vào trận đánh tối hôm qua dẫn đến cây cầu đã cực kỳ vững chắc.

Có thể lý giải tại sao Đội số 3 lại không phá hủy cây cầu này và cũng chỉ phòng thủ mặt phía bắc.

Vì phía dưới là cái top 1 Đoàn đội ba kẹp một mà vẫn ở thế giằng co thì không thể nào yên tâm đánh ra ngoài được.

Dù sao bọn họ đã đánh giá thấp sức mạnh của Phần Lương đoàn, do đó ý đồ dồn quân đánh Phần Lương đoàn đã thất bại thảm hại.

Không ai yên tâm có một con hổ ở sau lưng, do vậy việc Đội số 4 phải giữ vững cầu một phần là để có thể sẵn sàng liên lạc với Đội số 7 nếu rơi vào tình trạng xấu nhất.

---

Xin lỗi vì ngắt chương, nhưng việc thi cử quan trọng. Mong mọi người thông cảm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free