(Đã dịch) Nam Đế - Chương 1: Đại Hoạ Lâm Đầu
Nam Việt Đại Lục, Đại Nam Quốc, trong một con ngõ nhỏ của Thăng Long Thành.
“Thằng nhóc, phục chưa?”
Một thiếu niên béo khoảng mười một, mười hai tuổi đang chống tay ở eo, vẻ mặt hống hách hỏi một kẻ đang nằm co ro dưới đất, thân hình gầy còm, trạc tuổi hắn.
Đằng sau tên thiếu niên béo có ba thiếu niên khác, vẻ mặt hớn hở khi thấy người khác bị bắt nạt.
“Phục cái rắm chó! Giỏi thì một chọi một, xem ai hơn ai, đánh hội đồng thì ra cái oai gì.”
Thiếu niên béo cười ha hả, bĩu môi nói.
“Nhóc con chui từ đâu ra, ở trên địa bàn của bổn thiếu gia lại dám trêu chọc gái nhà lành, bây giờ còn nói lắm, có tin ta cắt của quý ngươi không?”
Thiếu niên nằm dưới đất, khó khăn bò dậy, vẻ mặt đỏ bừng mắng.
“Cái tên béo chết tiệt, đó là tiểu muội của ta! Ngươi đang yên đang lành tự dưng nhảy ra đánh ta, thù này bổn công tử nhất định sẽ tính với ngươi!”
Thiếu niên béo khẽ giật mình, lúc trước thấy thằng công tử bột ăn vận lụa là này chọc khóc một cô bé, hắn mới ra tay hành hiệp trượng nghĩa, kéo gã hoa hòe này vào một góc để "dạy dỗ" một trận. Trong mắt thiếu niên béo lóe lên tia sáng tinh quái.
“Huynh đệ, lột sạch thằng này ra rồi ném hắn ra đường!”
Ba thiếu niên phía sau cười hì hì rồi cả bốn người lao lên, túm lấy chân tay của thiếu niên nằm dưới đất, bắt đầu lột đồ trên người.
“Khốn kiếp! Có biết ta là ai không hả? Ta là Lý Thần Minh, là thái tử của Đại Nam Quốc này! Dám vô lễ với ta, các ngươi chết chắc rồi!”
Thiếu niên béo nghe tiếng la hét thảm thiết của thiếu niên gầy gò, thì hơi sửng sốt rồi cười khẩy nói.
“Ngươi mà là thái tử gia, không khéo ta còn làm nhạc phụ tương lai của ngươi ấy chứ.”
Lột đến cái áo, đột nhiên một tấm lệnh bài rơi xuống đất kêu “leng keng”. Bốn thiếu niên mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vật vừa rơi ra, mồ hôi vã ra như tắm. Thiếu niên béo lẩm bẩm.
“Chết mẹ, đá phải cứt rồi.”
Trên tấm lệnh bài kia có khắc chín con kim long sống động, mặt kia khắc rõ hai chữ nổi “Thái Tử”.
Ở cái Thăng Long Thành này đến đứa trẻ lên ba cũng biết hai chữ này mang ý nghĩa gì. Hoàng Đế của Đại Nam Quốc phi tần vô số kể, nhưng duy nhất chỉ sinh được một đứa con trai là thái tử Lý Thần Minh. Cả nước treo đèn giăng hoa ăn mừng ròng rã một tháng, đủ biết Hoàng Đế cưng chiều con trai mình đến mức nào. Vậy mà giờ đây, Trần Thiên Nam hắn lại dám đè thái tử ra đánh. Quả này chẳng khéo bị người ta tóm được thì đừng hòng giữ nổi cái mạng.
Trần Thiên Nam hối hận không thôi. Từ nhỏ hắn đã lớn lên ở Thăng Long Thành, là một đứa trẻ không cha không mẹ, nhờ ân sủng của Hoàng Đế mà được nuôi dưỡng trong thành cho đến năm mười lăm tuổi, cùng với bao đứa trẻ mồ côi khác. Giờ thì hay rồi, phen này chết thật chứ chẳng chơi.
“Nhìn gì nữa, mau chạy thôi!”
Trần Thiên Nam lập tức vắt chân lên cổ chạy một mạch. Cái thân hình béo không làm tốc độ của Trần Thiên Nam chậm chạp, mà còn nhanh nhẹn lạ thường. Ba thiếu niên còn lại ngơ ngác nhìn theo.
“Đại ca, chân đệ bị chuột rút, mau cứu ta!”
Một thiếu niên nhỏ tuổi nhất trong đám đứng đờ người tại chỗ. Khi thấy tấm lệnh bài thì đã sợ đến mức tè ra quần, bây giờ thì còn không nhấc nổi cái chân mà chạy.
Hai thiếu niên còn lại, mỗi người một bên xốc nách kéo thằng bé đi, chạy đuổi theo hướng của Trần Thiên Nam.
Thằng nhóc bị bỏ lại đứng ngẩn một lúc, rồi vuốt lại mái tóc rối bời, nhặt lấy tấm lệnh bài dưới đất, nhìn theo bóng đám người vừa chạy rồi cười một cách tức tối.
“Cứ chạy đi, lũ khốn ki���p! Để ta mà bắt được các ngươi thì bổn thái tử sẽ đấm cho tím mắt hết! Ui da, mắt ta!”
Nói xong liền một tay ôm lấy con mắt trái đang sưng tím bầm mà kêu la. Vừa nãy Trần Thiên Nam toàn nhằm mặt mà đấm, thành ra “kiệt tác” trên mặt thái tử Lý Thần Minh trông thật buồn cười.
“Thái tử, người có sao không?”
Một đám quân lính cùng một vị mặc quan phục, kéo theo một tiểu thư bé bỏng đáng yêu chạy đến. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Lý Thần Minh, ai nấy vẻ mặt đều tái nhợt. Kẻ nào to gan ở ngay kinh thành của Đại Nam Quốc lại dám ra tay đánh thái tử, đúng là gan to bằng trời. Nếu để Hoàng Đế biết chuyện, chẳng khéo cả đám ở đây đều mất mạng.
Lý Thần Minh quay lại nhìn mấy người vừa đến, tính nói gì thì tiểu thư đã ôm bụng lăn ra đất cười khanh khách.
“Haha, ca ca trông huynh thật buồn cười, chết mất thôi! Ai đó cứu ta với…”
Lý Thần Minh mặt đen như đít nồi, nhìn cô em gái cười như sắp chết đến nơi, vừa xoa xoa mắt vừa mắng yêu.
“Còn không phải tại muội! Huynh mới bị người ta tưởng là kẻ xấu nên mới lôi ra đánh, bộ dạng mới thành ra như vậy.”
“Thái tử, là kẻ nào? Để thần đem hắn bắt lại chém đầu.”
Người mặc quan phục lên tiếng. Lý Thần Minh lắc lắc đầu phất tay nói.
“Bỏ đi, hắn tưởng ta bắt nạt muội muội nên mới ra tay, không cần phải làm ầm lên. Đến tai phụ hoàng ta lại bị nhốt lại trong cung thì chán chết mất.”
Lần này Lý Thần Minh mang theo cô em gái Lý Như Hoan nhỏ hơn hắn một tuổi trốn ra ngoài chơi. Ai dè nửa đường muội muội lại vấp phải hòn đá đau quá mà oà khóc. Hắn còn đang dỗ dành thì bị mấy tên túm lấy mang đi mà đánh đập. Vậy mà bây giờ muội muội còn cười hắn.
Người mặc quan phục khẽ gật đầu, đúng là nên giấu nhẹ chuyện này đi. Nếu để Hoàng Đế biết chuyện thái tử ở trên địa phận mình quản lý mà bị người ta đánh, thì cái đầu của lão cũng khó mà giữ nổi.
“Vậy thái tử và công chúa về phủ của thần nghỉ ngơi.”
Lý Thần Minh gật đầu, rồi chui vào kiệu mà đám người mang đến. Nàng công chúa nhỏ cười lăn lộn một lúc lâu mới gắng gượng đứng dậy chui vào trong kiệu với Lý Thần Minh. Tiếng cười như chuông bạc của công chúa nhỏ lại cất lên bên trong kiệu…
Vừa về đến đại bản doanh của bốn huynh đệ ở một con hẻm nhỏ, Trần Thiên Nam đã gói ghém một túi hành lý, ôm chú cún con lông vàng kim ở một góc vào trong lòng.
“Tiểu Vàng, chúng ta mau đi thôi, ở lại đây cả ta và ngươi chẳng kh��o đều thành món nhắm mất.”
Chú cún con lông vàng mở đôi mắt ra, tròng mắt cũng vàng kim, còn con ngươi lại đen tuyền. Chú cún này, trong một lần tình cờ ra ngoài thành chơi, Trần Thiên Nam nhặt được nó ở một bãi cỏ rậm rạp. Cũng là vô tình, vì lúc đó hắn mắc vệ sinh nên mới tìm chỗ kín đáo để giải quyết, lại thấy một chú cún con cả người bê bết máu nằm trong bụi cỏ. Thấy vẫn còn thở hắn mới mang về cứu chữa.
Đợi khi ba thiếu niên phía sau chạy về đến nơi, Trần Thiên Nam mới nặng nề lên tiếng.
“Huynh đệ, chúng ta lớn lên cùng nhau, từng vào sinh ra tử không biết bao trận chiến để giành giật miếng ăn. Hôm nay đại họa đã ập đến, chúng ta chỉ có thể chạy trốn.”
Ba thiếu niên còn lại mắt cũng đỏ hoe, gật đầu lia lịa. Trần Thiên Nam nhìn lướt qua khuôn mặt từng người một rồi quyết tâm nói.
“Tụi mình chia nhau ra, mỗi đứa một cửa thành, may ra mới có cơ hội sống sót. Sau đó hẹn nhau ở gốc Hoàng Quế phía Tây.”
Ba thiếu niên gật đầu, rồi bắt đầu dọn dẹp một ít đồ đạc. Sau đó tập trung lại một lần n���a, tất cả nhìn nhau rồi cùng hô lên.
“Bảo trọng!”
Sau đó mỗi người một hướng bắt đầu chạy. Trần Thiên Nam chạy về cửa Đông, cũng là cửa chính của thành. Một thiếu niên béo ôm chú cún lông vàng chạy như điên trên đường về phía cửa thành Đông, khiến không ít người tò mò bàn tán.
Mọi áng văn này, từ nguồn cảm hứng đến từng con chữ, đều là tài sản quý giá của truyen.free.