Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 12: Thập Đại Mỹ Nữ

Tập luyện đến khi trời tối mịt, mọi người mới trở về phòng. Trần Thiên Nam nằm lăn ra giường, lấy một viên Tích Cốc Đan bỏ vào miệng. Lắc lắc lọ đan dược đã vơi đi, lông mày hắn cau lại. Tông môn chỉ cung cấp Tích Cốc Đan đủ dùng trong ba tháng. Sau ba tháng, người tu luyện chỉ có thể kiếm điểm cống hiến để đổi hoặc dùng linh thạch mua. Cách thứ nhất là phải làm nhiệm vụ tông môn, còn dùng linh thạch mua thì Trần Thiên Nam ngay cả một viên cũng chưa từng sờ đến. Càng nghĩ càng thấy bi ai, đúng là chỉ có ở Thăng Long Thành là tốt nhất, không cần lo chuyện cơm áo.

Tiếng “Cốc cốc cốc” vang lên ở cửa. Trần Thiên Nam tưởng Đỗ trưởng lão mang Tiểu Vàng về, liền bật dậy khỏi giường, bước ra mở cửa.

“Đỗ trưởng… ơ, Nhược Tuyết tỷ tỷ.”

Yên Nhược Tuyết đưa tay nhéo nhéo hai má Trần Thiên Nam, cười nói: “Thiên Nam đệ đệ, ngươi gầy đi một vòng rồi đấy.”

Trần Thiên Nam nhăn mặt vì Nhược Tuyết tỷ tỷ cứ lắc đầu hắn qua bên này rồi lại bên kia.

“Oa, Thiên Nam huynh! Huynh quen được đệ tử thân truyền từ bao giờ vậy? Tỷ tỷ xinh đẹp, ta tên Tiêu Thiên, hân hạnh được làm quen với tỷ tỷ!” Tiêu Thiên không biết đã xuất hiện từ lúc nào sau lưng Trần Thiên Nam, cười toe toét chào hỏi Yên Nhược Tuyết. Nghe Tiêu Thiên nói vậy, Trần Thiên Nam khẽ ngạc nhiên. Nhược Tuyết tỷ tỷ vậy mà lại là đệ tử thân truyền ư? Hắn cũng biết các cấp bậc đệ tử trong tông môn: thấp nhất là đệ tử tạp dịch, rồi đến ngoại môn, nội môn, đệ tử chân truyền, cuối cùng là đệ tử hạch tâm. Trần Thiên Nam thật không ngờ Yên Nhược Tuyết tỷ tỷ lại là đệ tử thân truyền.

“Tiểu đệ tốt.” Yên Nhược Tuyết buông má Trần Thiên Nam ra, rồi nhìn sang Tiêu Thiên gật đầu đáp lời. Đường Sơn và Mã Nghị thấy động tĩnh cũng bật dậy khỏi giường chạy ra, thấy Yên Nhược Tuyết liền chắp tay chào.

“Tỷ tỷ!” Yên Nhược Tuyết gật đầu, rồi đi vào trong nhìn ngắm một lúc, sau đó mới quay lại nói với Trần Thiên Nam.

“Tiểu cẩu cẩu đâu rồi?” Trần Thiên Nam ngồi phịch xuống giường, gãi gãi đầu nói:

“Sáng sớm Đỗ trưởng lão đã mang Tiểu Vàng đi chơi rồi.”

“Đỗ trưởng lão?” Yên Nhược Tuyết giật mình kêu lên thành tiếng. Trần Thiên Nam khẽ gật đầu.

“Oa, Thiên Nam huynh! Huynh còn quen biết cả Đỗ trưởng lão – đệ nhất mỹ nữ của Nam Thiên Tông ư? Mã Nghị, Đường Sơn, sau này chúng ta phải ôm chặt bắp đùi Thiên Nam huynh thật chặt!” Đường Sơn và Mã Nghị lộ vẻ mặt sùng bái nhìn Trần Thiên Nam. Quen đệ tử thân truyền rồi c��n quen cả Đỗ trưởng lão, quả nhiên Thiên Nam huynh cực kỳ "trâu bò".

Trần Thiên Nam nhìn biểu cảm của Nhược Tuyết tỷ tỷ cùng thái độ của ba người Tiêu Thiên, bèn gãi gãi đầu. Đỗ trưởng lão vậy mà lại là đệ nhất mỹ nữ của Nam Thiên Tông sao? Hắn chỉ thấy đôi chân của Đỗ trưởng lão rất đẹp, còn về khuôn mặt thì hắn chưa thấy rõ. À đúng rồi, trên mặt Đỗ trưởng lão là một chiếc khăn lụa mỏng che đi gần hết, chỉ để lộ đôi mắt.

“Ta nói này Tiêu Thiên, đệ là con giun hay sao mà chuyện gì cũng biết vậy? Đỗ trưởng lão luôn che mặt, tại sao đệ lại biết nàng là một mỹ nữ, biết đâu lại là một khuôn mặt xấu xí?”

Tiêu Thiên khẽ nhún vai, lắc đầu nói: “Ta chỉ nghe vậy thôi, chứ làm gì có cơ hội để ngắm nhìn khuôn mặt.”

Yên Nhược Tuyết cũng gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, Đỗ trưởng lão là đệ nhất mỹ nữ của Nam Thiên Tông, không những thế mà còn là một trong mười đại mỹ nữ của Nam Châu.”

Trần Thiên Nam nghe xong thì ngẩn người ra. Hắn không ngờ Đỗ trưởng lão lại "trâu bò" đến vậy. Nam Châu rộng lớn, tông môn nhiều vô kể, nữ nhân cũng phải lên đến hàng trăm vạn người, vậy mà Đỗ trưởng lão lại lọt vào thập đại mỹ nữ Nam Châu, quả nhiên là cực kỳ "trâu bò". Trần Thiên Nam cũng thấy khó hiểu, không biết kẻ nào lại rảnh rỗi đến mức có thể tìm ra được danh sách thập đại mỹ nữ như vậy.

“Nhược Tuyết tỷ tỷ, tại sao lại có danh sách thập đại mỹ nữ Nam Châu vậy? Đỗ trưởng lão luôn che mặt mà, ai có thể thấy được cơ chứ?”

Đường Sơn im lặng lắng nghe một lúc, thấy Trần Thiên Nam hỏi vậy liền nhanh nhảu nói: “Cái này thì đệ biết! Danh sách thập đại mỹ nữ Nam Châu là do Bạch Công Tử, một kẻ thần bí, truyền ra. Không ai biết hắn là ai, nhưng tất cả tu chân giả đều công nhận danh sách đó. Vì vậy, từ mấy ngàn năm nay, cứ một trăm năm một lần, danh sách thập đại mỹ nhân lại được Bạch Công Tử công bố.”

Tiêu Thiên và Mã Nghị trợn mắt nhìn Đường Sơn. Tiêu Thiên vỗ vỗ vai Đường Sơn, tò mò hỏi: “Đường Sơn, sao đệ lại biết chuyện này?”

“Là Gia Gia kể cho đệ nghe.” Đường Sơn trả lời. Trần Thiên Nam cũng trợn mắt khi nghe Đường Sơn kể. Cái tên Bạch Công Tử gì gì đó chắc là rình mỹ nữ người ta cởi đồ nên mới thấy mặt họ, quả nhiên là một kẻ háo sắc mà. Mà khoan, bất chợt Trần Thiên Nam nhớ tới bộ dạng Tiểu Vàng dụi dụi đầu vào ngực Đỗ trưởng lão thì khóe miệng hắn giật giật. Quả nhiên, Tiểu Vàng rất thần bí.

“Vậy Gia Gia của đệ cũng là tu chân giả hay sao?” Tiêu Thiên liền hỏi. Đường Sơn gật đầu cười nói:

“Đúng vậy, Gia Gia đệ vừa đột phá Ngũ Phẩm không lâu.”

“Ầm!” Tiêu Thiên và Mã Nghị trợn mắt trắng dã, ngã lăn ra đất. “Mẹ ơi! Gia gia của đệ là cường giả Ngũ Phẩm Nguyên Anh Kỳ mà đệ lại đi làm đệ tử Ngoại môn ư? Ở nhà chẳng phải sướng hơn sao?”

“Đường Sơn, vậy tại sao đệ không ở nhà mà lại chạy vào đây làm đệ tử Ngoại môn?” Trần Thiên Nam cũng trợn tròn mắt hỏi. Tử Vi trưởng lão từng nói, ở Nam Việt Địa Lục, một khi đột phá Thất Phẩm Luyện Hư Kỳ thì sẽ phi thăng. Nhưng mấy nghìn năm nay, ở Nam Châu chưa hề có ai phi thăng. Hiện tại, cảnh giới cao nhất chỉ là Lục Phẩm Hóa Thần Kỳ cường giả, là cấp bậc lão tổ tông ở tất cả các tông môn. Thấp hơn một phẩm là Ngũ Phẩm Nguyên Anh Kỳ, là cấp bậc của Tông Chủ, Trưởng Lão. Hắn thật không ngờ Đường Sơn lại có một vị Gia Gia ở cấp bậc Tông Chủ như vậy.

“Gia gia nói đệ quá phiền phức, nên mới ném đệ vào đây.”

Tất cả nghe xong đều gãi gãi đầu. Quả nhiên, cường giả tính tình cũng kỳ quái, vậy mà lại ném cháu mình vào tông môn chịu khổ.

“Gia Gia của đệ có phải là Đường Vương Hạo không?” Yên Nhược Tuyết nhìn Đường Sơn, liền hỏi.

“Đúng vậy, tỷ tỷ, Gia Gia đệ là Đường Vương Hạo.”

Yên Nhược Tuyết mỉm cười nói: “Ta nói làm gì có vị Gia Gia nào lại không yêu thương con cháu của mình như vậy, thì ra là Đường Vương Hạo tiền bối! Ta nhớ không nhầm thì cha của đệ cũng từng bị Đường Vương Hạo tiền bối ném tới Nam Thiên Tông một thời gian à nha.”

Đường Sơn gật gật đầu. “Đệ cũng nghe cha đệ nói, khi nào người đột phá Nguyên Anh Kỳ nhất định sẽ đá nát đít Gia Gia.”

Trần Thiên Nam ôm trán thở dài. Tiêu Thiên và Mã Nghị ôm nhau sụt sùi cảm thán: “Người với người quả nhiên khác nhau mà!”

“Thiên Nam, ta mang tiểu cẩu trả lại cho đệ đây!” Ngoài cửa vang lên một âm thanh êm tai. Tất cả đều quay đầu lại, thấy Đỗ trưởng lão đang lơ lửng bay ở ngoài cửa thì giật mình lên tiếng.

“Đỗ trưởng lão!” Đỗ trưởng lão chỉ khẽ gật đầu, nâng tay. Tiểu Vàng liền bay về phía Trần Thiên Nam. Ôm lấy Tiểu Vàng, Trần Thiên Nam nheo nheo mắt. Cẩu ca này quả nhiên có sức hút với phái nữ.

“Ừ, Thiên Nam, đây là Huyết Thể Đan, rất hữu ích cho người mới bắt đầu như đệ.” Đỗ trưởng lão khẽ nói, rồi phất tay ngọc. Ba lọ nhỏ màu trắng bay đến trước mặt Trần Thiên Nam. Hắn không hề khách sáo, vội nhận lấy và chắp tay nói:

“Đệ tử xin đa tạ Đỗ trưởng lão.” Hắn biết Đỗ trưởng lão ưu ái hắn như vậy là vì nể mặt Tiểu Vàng. Dù không biết Tiểu Vàng đã dùng thủ đoạn gì với Đỗ trưởng lão, nhưng có đồ tốt đến tay là quá tốt rồi.

Đây là sản phẩm chuyển ngữ đầy tâm huyết của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free