(Đã dịch) Nam Đế - Chương 27: Vụ Cướp Thế Kỉ 2
Hai người một chó bỏ lại sau lưng một mớ hỗn độn, tiếp tục hành trình cướp bóc xuyên lục địa của mình. Đang bay trên không trung, bên tai cả ba vang lên âm thanh inh ỏi. Một lúc sau, ba chiếc máy bay chiến đấu áp sát. Tiểu Vàng cùng Trần Thiên Nam nhìn ba chiếc máy bay chiến đấu với ánh mắt sáng rực.
“Tiểu Vàng, đây là yêu thú gì vậy?”
Tiểu Vàng lập tức lấy smartphone ra g�� gõ một hồi, rồi cất điện thoại và nói:
“Thứ này được gọi là máy bay chiến đấu.”
Sau đó, thân thể Tiểu Vàng lóe lên đã xuất hiện trong khoang điều khiển. Ánh mắt chó của nó nhìn thẳng vào mắt phi công đang lái máy bay. Một lát sau, nó liền ném viên phi công đã ngất xỉu ra khỏi buồng lái. Quanh người phi công có một lớp vòng bảo hộ, đảm bảo dù rơi xuống đất cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Tiểu Vàng ngồi vào ghế lái, thuần thục điều khiển chiếc máy bay chiến đấu, thậm chí còn lộn vài vòng trên không trung một cách điệu nghệ. Trần Thiên Nam, người bỗng thấy ngứa ngáy chân tay, vội quay sang Đỗ Như Nguyệt nói:
“Như Nguyệt tỷ, ta muốn một chiếc máy bay chiến đấu, tỷ giúp ta được không?”
Đỗ Như Nguyệt gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn vươn ra, khẽ bóp nhẹ một chiếc máy bay. Lập tức, chiếc máy bay bị một bàn tay vô hình tóm lấy, kéo về phía Đỗ Như Nguyệt. Viên phi công trợn trừng hai mắt rồi ngất lịm. Mở buồng lái ra, Đỗ Như Nguyệt ném thẳng phi công ra ngoài. Xung quanh người phi công cũng có một lớp vòng bảo hộ. Trần Thi��n Nam liền ngồi vào ghế lái.
“Tiểu Vàng, ngươi biết điều khiển máy bay chiến đấu sao? Dạy cho ta.”
Một lúc sau, một chuỗi thông tin được truyền vào đầu Trần Thiên Nam. Hắn hai mắt sáng rỡ, bắt đầu lái máy bay. Đỗ Như Nguyệt cũng lóe lên, xuất hiện bên trong một chiếc máy bay khác, trực tiếp sưu hồn phi công rồi mở cửa ném ra ngoài. Tiểu Vàng khẽ phất tai, tất cả thiết bị giám sát trên ba chiếc máy bay chiến đấu đều bị phá hủy. Cả ba thích thú bay lượn trên bầu trời, nhưng dưới mặt đất lúc này thì đang hỗn loạn.
Bắc Kinh.
“Thưa Trung Tướng, ba máy bay chiến đấu của chúng ta đột nhiên mất liên lạc.”
“Khốn kiếp! Mau điều thêm máy bay chiến đấu đi tìm!”
…
Trên bầu trời Triều Tiên, ba chiếc máy bay chiến đấu vẫn đang bay lượn. Tiểu Vàng lượn vài vòng thì nhìn thấy một vật thể đang bay về phía mình. Ánh mắt chó của nó khẽ nhấp nháy.
“Là tên lửa sao?”
Sau khi sưu hồn phàm nhân, Tiểu Vàng đã nắm thêm không ít thông tin về khoa học kỹ thuật chiến đấu trên Địa Cầu. Nó khẽ nhếch môi, bấm nút trên bảng điều khiển máy bay chiến đấu. Một tên lửa từ trên máy bay được phóng ra, lao thẳng về phía tên lửa đang bay tới.
“Ầm ầm.” Một vụ nổ vang trời, ngọn lửa nuốt chửng cả một vùng. Tiểu Vàng thích thú đảo máy bay vài vòng rồi thu lại.
“Tiểu Nam, chúng ta đi cướp đầu đạn hạt nhân.”
Trần Thiên Nam nghe Tiểu Vàng nói thì gật đầu, thu lại máy bay. Sau đó, hắn la lên oái oái, quên mất là mình chưa biết bay. Một bàn tay ngọc ngà vươn tới tóm lấy Trần Thiên Nam.
“Thiên Nam, ngươi đâu có biết bay sao lại thu lại máy bay chiến đấu?”
Đỗ Như Nguyệt mỉm cười bắt lấy Trần Thiên Nam. Hắn gãi đầu, rồi đứng lên phi kiếm của Đỗ Như Nguyệt và nói:
“Ta quên mất.”
Tiểu Vàng lóe lên, cũng xuất hiện đứng trên phi kiếm. Sau đó, ba người bay về phía Triều Tiên. Một ngày sau, Anh, Pháp, Nga, Đức, Nhật Bản… các nước đều rơi vào hỗn loạn, vũ khí quân sự không một dấu vết liền biến mất…
Bấy giờ ở Mỹ, tại một kho vũ khí, hai người một chó, tay cầm súng, cứ thế mà xả đạn xối xả. Mặc kệ những viên đạn bắn tới gần người đều bị đánh bật ra.
“What the fuck! Chúng không phải là người, là ác quỷ!”
Những binh lính đang bóp cò súng nhả đạn, vẻ mặt hiện lên sự sợ hãi tột độ. Bắn người khác thì gục, còn họ bắn mình thì đạn bật ra, thế thì đánh đấm cái quái gì nữa…
Sau ba ngày cướp bóc xuyên lục địa, hai người một chó quyết định rửa tay gác kiếm, để lại đằng sau một mớ hỗn độn. Các nước đang nghi ngờ lẫn nhau, và một đoàn điều tra lớn được thành lập. Người ta gọi đây là Vụ Án Thế Kỷ.
Mấy ngày sau, hai người một chó ung dung đi du lịch khắp nơi. Chàng trai anh tuấn cao ráo, cô gái xinh đẹp khí chất, khiến không ít người phải ngẩn ngơ. Những bức ảnh về đôi tiên đồng ngọc nữ này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội như virus.
Lúc này ở ngoài vũ trụ, Tiểu Vàng nheo mắt nhìn về phía Thái Dương. Trần Thiên Nam thì há hốc cả mồm nhìn những quả cầu lớn trong không gian đen kịt. Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Nam nhìn thấy những thứ thần kỳ đến vậy. Ánh mắt đẹp của Đỗ Như Nguyệt cũng lóe lên vẻ khiếp sợ.
“Tiểu Vàng, Nam Việt ��ại Lục cũng giống như vậy sao?”
Trần Thiên Nam tò mò hỏi, Tiểu Vàng lắc lắc đầu nói:
“Không, Nam Việt Đại Lục bị phong giới, không thể đi ra bên ngoài. Nhật tinh và nguyệt tinh cũng chỉ là quy tắc của thế giới tạo nên, khác với ở đây. Nơi này linh khí thiên địa không có, quy tắc thế giới cũng khác giới diện ở Nam Thiên Đại Lục.”
Trần Thiên Nam cái hiểu cái không. Dù sao hắn mới bước vào tu chân giới, những thứ cao siêu vẫn chưa thể hiểu được, phải chờ cho đến khi cảnh giới nâng cao, tiếp xúc nhiều hơn mới nắm rõ. Tiểu Vàng biến lớn, cõng hai người Trần Thiên Nam và Đỗ Như Nguyệt trên lưng. Sau đó, nó lóe lên vài cái đã xuất hiện ngay cạnh Thái Dương. Tiểu Vàng đứng yên bất động nhìn vào mặt trời. Tuy không biết Tiểu Vàng định làm gì, Trần Thiên Nam và Đỗ Như Nguyệt cũng chỉ đành ngồi yên trên lưng nó.
Một lúc sau, từ trong biển lửa của mặt trời, một vật thể lao vụt ra, hướng thẳng về phía Tiểu Vàng. Chỉ vài giây sau đã xuất hiện trước mặt Tiểu Vàng. Trần Thiên Nam nheo mắt nhìn thì nhận ra đây là một thanh đại đao hình thù tinh xảo, toàn thân ánh lên màu tử kim.
“Hỗn Thiên Đao, trăm vạn năm dưới sự thiêu đốt của nhật tinh, ngươi cũng gần như khôi phục rồi.”
Một trong chín Chí Bảo Hỗn Độn, Hỗn Thiên Đao, rốt cuộc hôm nay cũng đã có thể tái xuất.
“Trăm vạn năm ngươi vẫn cố chấp như vậy, Thôn Thiên.”
Thanh đao hóa thành một thiếu niên chừng hai mươi tuổi, mặc một bộ tử y, khuôn mặt anh tuấn đến cực điểm. Tiểu Vàng hừ mũi nhìn thiếu niên, khẽ nhếch môi.
“Ta liền để ngươi ở đây cho đến khi ngươi bị hủy diệt cùng giới diện này.”
Thiếu niên, vài giây trước vẻ mặt còn lạnh lùng cao ngạo, nghe xong lời Tiểu Vàng nói liền thay đổi. Vẻ mặt chợt trở nên đê tiện, cười nói:
“Hắc hắc, ta nguyện cùng ngươi, Thôn Thiên, chiến đấu đến khi trời đất diệt vong. Oa, tiểu mỹ nhân, ngươi có đồng ý làm thê tử của ta hay không?”
Đột nhiên, thiếu niên hai mắt phát sáng nhìn sang Đỗ Như Nguyệt. Khuôn mặt anh tuấn nở một nụ cười mê hoặc, cất tiếng. Trần Thiên Nam cảm thấy kẻ trước mặt này thật vô sỉ và đáng ghét, liền che chắn trước mặt Đỗ Như Nguyệt, khuôn mặt lộ rõ vẻ địch ý với thiếu niên mặc tử y.
“Thanh đao rách nhà ngươi mà cũng đòi lấy vợ? Ngươi có cái đó không?”
Tiểu Vàng nhe răng khinh bỉ. Thiếu niên mặc tử y lộ ra vẻ buồn bã, thở dài, khuôn mặt bi thương. Tiểu Vàng thấy vẻ mặt của thiếu niên mặc tử y, nó lại nhếch môi.
“Nếu ngươi chịu nhận Tiểu Nam làm chủ, sau này một khi thành công, ta sẽ giúp ngươi trở thành một con người chân chính, không còn phải làm một thanh đao rách nữa.”
Thanh Hỗn Thiên Đao này tính khí rất quái dị. Năm đó ngay cả Nhân Đế cũng không thu phục được, hai bên cũng chỉ là quan hệ hợp tác. Đến khi Nhân Đế tử chiến, Tiểu Vàng và Hỗn Thiên Đao đều bị trọng thương. Hỗn Thiên Đao liền ẩn nấp ở nhật tinh của giới diện này, tránh khỏi sự truy sát của Thiên, từ từ khôi phục. Đến nay mới chỉ khôi phục được tám phần so với thời kỳ đỉnh cao. Thiếu niên mặc tử y nhìn qua Trần Thiên Nam, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm. Trần Thiên Nam cảm giác như linh hồn mình bị hàng trăm vạn đạo đao khí công kích, chỉ biết cắn răng chịu đựng, mồ hôi trên mặt chảy đầm đìa. Không phải hơi nóng từ mặt trời, mà là từ khí thế bức người của thiếu niên mặc tử y.
“Haizz, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng, hi vọng lần này chúng ta sẽ thành công.”
Thiếu niên mặc tử y khẽ thở dài, tay chắp sau lưng nhìn Tiểu Vàng nói. Tiểu Vàng nghe vậy liền gật đầu.
“Nếu lần này thất bại, tất cả chúng ta sẽ hóa thành tro bụi… Haha… cũng coi như đã sống đủ lâu rồi.”
Ngay lập tức, một giọt máu từ mi tâm Trần Thiên Nam bay ra, chui thẳng vào mi tâm của thiếu niên. Trần Thiên Nam lập tức có một cảm giác liên hệ diệu kỳ với thiếu niên mặc tử y.
“Hỗn Thiên xin ra mắt chủ nhân.”
Thiếu niên chắp tay cúi đầu với Trần Thiên Nam. Hắn không nói gì, chỉ cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình.
“Hỗn Thiên khó gọi quá, chi bằng ta cứ gọi ngươi là Tử Y.”
Thiếu niên gật đầu, rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của Tiểu Vàng, Trần Thiên Nam, Đỗ Như Nguyệt, thiếu niên liền lấy ra một chiếc điện thoại, giơ lên chụp một bức ảnh rồi đăng lên trang Facebook cá nhân v���i dòng trạng thái: “Tạm biệt người hâm mộ, ta phải đi chiến một trận cuối cùng với Thiên Địa rồi, tạm biệt.”
“Thỉnh thoảng ta cũng ghé Địa Cầu giải sầu, một mình mấy trăm vạn năm cũng có chút cô đơn đấy chứ.”
Khóe miệng Trần Thiên Nam khẽ giật giật. Hắn cảm thấy tính cách của những kẻ mà Tiểu Vàng quen biết đều vô cùng quái dị.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.