Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 29: Ta Không Làm Được

Trần Thiên Nam ngẩn người một lát, sau đó xoay người hướng về ba thiếu nữ chắp tay nói: “Tiểu đệ Trần Thiên Nam. Không biết quý danh của các tỷ là gì để tiện xưng hô ạ?”

Thiếu nữ xinh đẹp nhất trong ba người khẽ nở nụ cười duyên dáng, đáp lời: “Ta tên Vũ Tử Hoa. Đây là hai sư muội của ta, Vĩ Liên và Hồng Như Yến.”

Trần Thiên Nam chắp tay chào hỏi, đoạn cười gượng hỏi tiếp: “Các vị tỷ tỷ có thể cho tiểu đệ đi cùng không? Thật ra tiểu đệ không biết đường ra khỏi nơi này.”

Vũ Tử Hoa trong mắt khẽ lóe lên một tia sáng khó nhận ra, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười gật đầu: “Vậy thì ta gọi ngươi là Thiên Nam đệ nhé. Đệ cứ đi theo chúng ta, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ dẫn đệ ra ngoài.”

Trần Thiên Nam nghe vậy liền gật đầu, sau đó mấy người trò chuyện vài câu rồi lập tức rời đi. Từ xa, Đỗ Như Nguyệt khẽ nhíu mày liễu, bĩu môi nhỏ, lầm bẩm: “Đúng là tên ngốc! Hừ, để ngươi nếm chút đau khổ mà biết thế giới tu chân này tàn khốc đến mức nào.”

Trần Thiên Nam cùng ba người Vũ Tử Hoa đã săn giết không ít yêu thú cấp 1, cấp 2. Điều khiến hắn kinh hãi chính là hình dáng và kích thước của chúng. Một con yêu thú cấp một thôi đã to lớn khổng lồ. Lần đầu nhìn thấy, Trần Thiên Nam suýt chút nữa bỏ chạy. Nhưng chỉ sau vài đường kiếm, con yêu thú cấp 1 đã lăn ra chết, lúc đó hắn mới yên tâm phần nào.

Vũ Tử Hoa đôi mắt đẹp không ngừng nhìn chằm chằm vào món đồ quái dị trong tay Trần Thiên Nam, thỉnh thoảng lại liếc nhanh sang hai vị sư muội của mình.

Tối đến, bốn người tìm thấy một hang động để nghỉ chân. Trần Thiên Nam ra ngoài kiếm ít củi khô. Khi quay về, hắn chỉ thấy một mình Vũ Tử Hoa, liền sững sờ hỏi: “Tử Hoa tỷ, hai người Vĩ Liên tỷ và Hồng Như Yến tỷ đâu rồi ạ?”

Vũ Tử Hoa đôi mắt đẹp nhìn Trần Thiên Nam, khẽ nói: “Hai sư muội đã ra ngoài tìm những người khác trong tông môn của ta rồi, sáng mai sẽ trở lại.”

Trần Thiên Nam gật đầu, rồi bắt đầu nhóm lửa. Nhưng sau đó, hắn ngập ngừng nhìn Vũ Tử Hoa, nói: “Tử Hoa tỷ, tu vi của tiểu đệ mới chỉ là Nhị Phẩm tầng 1, chưa thể sử dụng Hỏa Cầu Thuật ạ.”

Vũ Tử Hoa gật đầu, bàn tay xòe ra, một quả cầu lửa bùng lên trong lòng bàn tay rồi bay thẳng đến đốt cháy đống củi Trần Thiên Nam mang về. Khi đống củi đã cháy, Trần Thiên Nam liền mang thịt của con Yêu Thú Dã Trư chiều nay săn được ra nướng.

“Thiên Nam đệ, đệ không có ai đi cùng sao?”

Trần Thiên Nam thành thật lắc đầu, đáp: “Không có ạ, họ đều đã rời đi hết rồi.”

Vũ Tử Hoa khẽ nhếch môi, rồi chậm rãi bước tới ngồi xuống bên cạnh Trần Thiên Nam. Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ nàng, Trần Thiên Nam liền quay sang nhìn. Bốn mắt chạm nhau, hắn như lạc vào trong đôi mắt của Vũ Tử Hoa.

“Đệ thấy ta có xinh đẹp không?”

Hai mắt Vũ Tử Hoa lập lòe ánh tím. Nàng khẽ kéo một vạt áo xuống, để lộ bờ vai nhỏ xinh trắng muốt. Trần Thiên Nam như dại đi, gật đầu liên tục. Vũ Tử Hoa cắn nhẹ môi đỏ, quyến rũ nói: “Thiên Nam đệ, tỷ thấy nóng quá.”

Từng mảnh áo lần lượt rơi xuống đất. Trần Thiên Nam ngây người trước cảnh tượng đó. Một tia lý trí mách bảo hắn không được nhìn, nhưng cơ thể hắn lại không hề cử động, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào cơ thể trắng như ngọc của Vũ Tử Hoa.

“Thiên Nam đệ, mau đến đây với tỷ.”

Trần Thiên Nam ngây dại, từ từ bước đến, rồi lao bổ vào ôm lấy Vũ Tử Hoa, đè nàng xuống đất. Ở một góc, Đỗ Như Nguyệt khẽ nhíu mày liễu, tay nắm chặt, không ngừng lầm bầm mắng: “Hừ, đúng là tên ngốc, trúng mị thuật mà không hề hay biết! Ngươi mà dây dưa với ả ma tu kia thì chỉ có nước bị hút khô mà chết thôi!”

Một tiếng hừ lạnh vang lên, khiến Trần Thiên Nam lập tức bừng tỉnh. Hắn hoảng hốt nhận ra mình đang ôm Vũ Tử Hoa lõa thể trong lòng, vội vàng buông tay và nhảy lùi ra sau.

“Có chuyện gì xảy ra?”

Thấy Trần Thiên Nam lại có thể thoát khỏi mị thuật, sắc mặt Vũ Tử Hoa lập tức biến đổi, trong tay nàng đã xuất hiện một thanh kiếm. “Tiểu tử, mau lại đây hầu hạ tỷ tỷ! Ta sẽ để ngươi chết trong khoái lạc!”

Trần Thiên Nam ngẩn người ra. Tại sao Tử Hoa tỷ lại có khuôn mặt đáng sợ như vậy?

“Ngươi ngốc vừa thôi! Là ả ma tu đó mê hoặc ngươi, rồi hút sạch tinh khí để tu luyện, tiện thể cướp sạch bảo vật trên người ngươi.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Trần Thiên Nam. Hắn vui mừng hét lên: “Như Nguyệt tỷ tỷ, cứu ta!”

Vũ Tử Hoa hơi sững sờ, vẻ mặt hiện lên cảnh giác. Nhưng một lát sau không thấy động tĩnh gì, nàng liền cười quyến rũ, tiến về phía Trần Thiên Nam. “Tiểu đệ định lừa tỷ sao? Ngoan ngoãn hầu hạ tỷ, ta sẽ để đệ sống sót.”

Trần Thiên Nam cảm thấy toàn thân bủn rủn, ngã khuỵ xuống đất. Mặt mũi tái mét, hắn thều thào hỏi: “Ngươi... ngươi hạ độc!”

Vũ Tử Hoa cười quyến rũ, bộ ngực đầy đặn rung lên theo từng nhịp thở, khiến Trần Thiên Nam phải đưa mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thêm. Trong lòng hắn gào thét, tại sao Đỗ Như Nguyệt vẫn chưa xuất hiện để cứu hắn? Lần trước chính nàng đã đánh thức hắn, cớ sao bây giờ lại không ra tay? Hắn sắp chết đến nơi rồi! Trần Thiên Nam hối hận không thôi. Bài học ở Thăng Long Thành hắn đã rút kinh nghiệm không nên xen vào việc của người khác, vậy mà giờ đây lại quên mất, dẫn đến tình cảnh hiểm nguy này. Hắn hối hận vô cùng.

“Nếu không có lòng phòng bị người, kẻ chết sẽ là đệ.”

Đỗ Như Nguyệt từ từ bay vào bên trong hang động. Trần Thiên Nam vui mừng định hét lên, nhưng ngay cả sức lực để nói cũng không còn.

Vũ Tử Hoa giật mình quay lại, thấy đó là một cô gái mặc bộ váy đỏ kỳ lạ, trên mặt đeo khăn che mặt. Điều khiến nàng kinh sợ hơn là cô gái này bay lơ lửng trên mặt đất, chứ không phải đi bộ. Muốn bay mà không cần dùng linh khí phi hành thì ít nhất cũng phải là một cường giả Ngũ Phẩm Nguyên Anh Kỳ! Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, Vũ Tử Hoa lập tức lấy từ không gian trữ vật ra một lá phù màu xanh, phun lên đó một ngụm tinh huyết. Trước mặt cường giả Ngũ Phẩm, con đường sống duy nhất ch��� có chạy trốn.

“Hừ, Na Di Phù. Muốn chạy, muộn rồi!”

Đỗ Như Nguyệt giơ tay phất nhẹ. Lập tức, một bàn tay vô hình đánh thẳng vào Vũ Tử Hoa ngay lúc nàng đang thi triển Na Di Phù để bỏ chạy.

“Ầm!” Vũ Tử Hoa bị đánh bay, đập mạnh vào vách hang động, tạo ra một tiếng nổ lớn. Song, Đỗ Như Nguyệt không hề có ý định giết chết nàng. Vũ Tử Hoa mồm phun máu, nằm lăn trên nền hang, ánh mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

“Há mồm.”

Đỗ Như Nguyệt bay tới trước mặt Trần Thiên Nam, khẽ nhíu mày liễu, ra lệnh. Trần Thiên Nam đang mềm oặt, yếu ớt, khó khăn lắm mới há miệng ra được. Một viên đan dược được Đỗ Như Nguyệt bắn vào miệng hắn. Đan dược vừa vào miệng liền hóa thành chất lỏng, chui thẳng xuống bụng.

Một lúc sau, Trần Thiên Nam khôi phục sức lực, liền đứng dậy. Hắn cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngẩng lên nhìn Đỗ Như Nguyệt. Hắn thấy bản thân mình vẫn quá sơ ý, bất cẩn, nếu không có Như Nguyệt tỷ đi theo, có lẽ hắn đã sớm biến thành một đống xương tàn rồi.

“Giết ả ma tu đó đi.”

Đỗ Như Nguyệt giơ tay hấp lấy thanh kiếm của Vũ Tử Hoa đang nằm trên đất, rồi đưa cho Trần Thiên Nam, lạnh nhạt nói:

Trần Thiên Nam hơi sửng sốt một lúc, rồi run rẩy cầm lấy thanh kiếm mà Đỗ Như Nguyệt đưa. Hắn từ từ đi về phía Vũ Tử Hoa đang nằm thoi thóp ở một góc. Tay cầm kiếm vẫn run lên, Trần Thiên Nam cố gắng hít thật sâu, đi tới trước mặt Vũ Tử Hoa.

“Xin... xin hãy tha... cho... ta...”

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang mếu máo, nước mắt giàn giụa, trái tim Trần Thiên Nam khẽ run lên. Tay cầm kiếm run rẩy giơ cao.

“Xin... tha cho ta... ta còn có người thân... cần... chăm... sóc...”

“Leng keng.” Thanh kiếm rơi xuống mặt đất. Trần Thiên Nam cúi gằm mặt xuống, khó khăn nói: “Như Nguyệt tỷ, ta không làm được. Xin hãy tha cho cô ta đi.”

Đỗ Như Nguyệt khẽ nhíu mày liễu, một lúc sau mới lên tiếng: “Hazz, vậy thì để lại túi trữ vật rồi đi đi.”

Vũ Tử Hoa khó khăn lắm mới bò dậy từ dưới đất, để túi trữ vật lại một bên, rồi chắp tay với hai người Trần Thiên Nam. “Đa tạ...”

Nàng tập tễnh đi ra khỏi hang động. Trong mắt lóe lên những tia sắc lạnh, Vũ Tử Hoa liền lao mình biến mất vào trong màn đêm.

Truyen.free xin gửi đến quý độc giả bản dịch hoàn chỉnh này, hy vọng sẽ mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free