Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 33: Âm Vô Minh

Thấy Trần Thiên Nam lắc đầu, Đỗ Như Nguyệt gật đầu rồi nói: “Chúng ta vào sâu hơn để luyện tập.”

Trần Thiên Nam gật đầu, lập tức đứng dậy, chạy theo Đỗ Như Nguyệt đang bay phía trước. Càng tiến sâu vào Thập Vạn Đại Sơn, yêu thú càng có cấp bậc cao hơn. Sau nửa ngày di chuyển, Trần Thiên Nam mới gặp một con Mãnh Ngưu Xà có tu vi Yêu Quái Hậu Kỳ. Trần Thiên Nam bĩu môi khi nhìn con yêu thú trước mặt. Quả nhiên là một loài yêu thú cực kỳ quái dị: đầu trâu, thân rắn, trông vô cùng kỳ lạ.

Trần Thiên Nam xách theo thanh kiếm hạ phẩm linh khí, lao nhanh về phía Mãnh Ngưu Xà, miệng gầm lên: “Ăn một kiếm của lão tử!”

Con Mãnh Ngưu Xà đang ăn thịt một con yêu thú khác, bị quấy rầy, liền rít lên một tiếng, đuôi rắn vung lên. Trần Thiên Nam đang cầm kiếm lao tới thì “Rầm” một tiếng, cơ thể hắn bay vút về phía sau như tên bắn, đâm sầm vào một tảng đá lớn làm nó vỡ vụn. Trần Thiên Nam đứng dậy từ trong đám bụi đá, một tay xoa xoa ngực, miệng nhe ra nói: “Là con đại xà ngươi đánh ta trước, vậy thì đừng trách ta không khách khí!”

Dứt lời, hắn lại cầm kiếm lao lên, thân ảnh hóa thành những đạo tàn ảnh rồi bật cao, bổ một kiếm về phía đầu Mãnh Ngưu Xà. “Ầm!”, một kiếm bổ trúng đầu đại xà khiến cả thân hình to lớn của Mãnh Ngưu Xà lún sâu vào trong đất. Sau khi công kích thành công, Trần Thiên Nam lập tức nhảy lùi lại, giữ khoảng cách an toàn.

“Nghéeeeeee!”

Mãnh Ngưu Xà ngẩng dậy từ dưới đất, há miệng rít gào, hai con mắt to như nắm đấm nhìn chằm chằm Trần Thiên Nam. “Vèo!”, cái đuôi rắn nhanh như chớp đánh về phía Trần Thiên Nam. Hắn cười nhạt, nhảy bật lên cao tránh thoát đòn tấn công. “Ầm ầm!”, những thân cây lớn xấu số bị đuôi đại xà quật trúng liền gãy đổ nghiêng ngả, bật rễ la liệt khắp nơi. Phòng ngự của yêu thú quả nhiên kiên cố, một kiếm chém vào đầu Mãnh Ngưu Xà chỉ để lại một vết chém nhỏ nhoi. Sau đó, Trần Thiên Nam lại cầm kiếm lao lên một lần nữa, cước bộ nhanh như gió, nhảy lên cao định bổ thêm một kiếm. Mãnh Ngưu Xà há miệng phun ra một luồng khí xám đen, ngập mùi hôi thối, về phía Trần Thiên Nam đang ở trên không trung. Đang ở trên không trung không có điểm tựa để đổi hướng, Trần Thiên Nam chỉ đành quay kiếm trong tay, tạo nên một vòng kiếm quang bảo vệ quanh người.

“Xèo xèo.”

Tiếng thanh kiếm hạ phẩm linh khí bị ăn mòn vang lên. Chân còn chưa kịp tiếp đất thì một cái đuôi to lớn đã lao đến. Trần Thiên Nam biết không thể tránh kịp, liền thu kiếm lại, cả người co rúm, hai tay giơ lên chắn lấy phần đầu khỏi yếu điểm bị dính đòn.

“Ầm!”, Trần Thiên Nam và đuôi con rắn lớn va chạm. Lần này hắn không bị đánh bay mà hai chân cắm sâu vào trong đất, cày thành một vết dài hơn 20 mét mới dừng lại. Cảm nhận xương cánh tay nơi va chạm với đuôi rắn đang nhói lên từng cơn tê dại, Trần Thiên Nam hít một hơi. Sức lực của yêu thú quả nhiên phi phàm, hơn xa so với tu sĩ nhân loại.

Trần Thiên Nam hít một hơi sâu, nhảy khỏi cái rãnh đất do mình cày ra. Hắn vận chuyển Tam Sinh Thể rồi bắt đầu lao lên, đánh nhau tay không với Mãnh Ngưu Xà. Phương pháp rèn luyện của Tam Sinh Thể chính là tự ngược đãi bản thân: bị thương hai phần thì tố chất thân thể cải thiện được một phần. Vết thương da thịt càng nặng thì tốc độ hồi phục cùng độ dẻo dai, cứng cỏi của thân thể càng tăng thêm. Tuy nhiên, nếu nhận công kích vượt quá giới hạn chịu đựng, thì chỉ có một con đường là chết, chứ không thể nào cải thiện thân thể. Chẳng hạn, nếu một tu sĩ Nhị Phẩm mà chịu một đòn của Lục Phẩm thì chắc chắn là chết. Tố chất thân thể muốn rèn luyện cần thời gian tập luyện lâu dài mới có thể tiến bộ và cải tạo thể chất.

Đuôi rắn một lần nữa đánh tới, Trần Thiên Nam vận toàn bộ sức lực, gầm lên: “Aaaa!”

Đuôi rắn đánh lên người Trần Thiên Nam, sắc mặt hắn đỏ bừng, cả người run rẩy nhưng vẫn trụ vững trên mặt đất. Túm chặt lấy đuôi rắn trong tay, Trần Thiên Nam dồn hết sức lực đập mạnh. Mãnh Ngưu Xà bị hắn nhấc bổng lên trời rồi đập “ầm ầm” xuống đất.

“Rầm rầm rầm…”

Cho đến khi tiếng động “rầm rầm” bé dần rồi im bặt, Trần Thiên Nam mới ngã dựa lên cái đuôi rắn, thở hồng hộc. Mãnh Ngưu Xà bị đập đến mức không thể cựa quậy, một trong hai cái sừng dài trên đầu đã gãy làm đôi, mắt lớn phủ một màng trắng, miệng còn trào ra cả bọt trắng mang theo mùi hôi thối.

Nhìn con Mãnh Ngưu Xà, Trần Thiên Nam bĩu môi. Hắn không định ăn thịt con đại xà này, dù sao cái mùi nó thở ra thật sự rất hôi thối. Trần Thiên Nam liền xoa xoa cằm, trầm tư. Yêu thú hình như không có vệ sinh cá nhân thì phải, đa số yêu thú hắn từng gặp đều có miệng thở ra mùi rất thối. Gác lại cái suy nghĩ về vệ sinh cá nhân của yêu thú, Trần Thiên Nam đứng dậy, tiếp tục đi tìm những con yêu thú khác để rèn luyện. Cả hai, một người một yêu, cứ thế lao vào nhau chiến đấu liên tục…

Một buổi tối trong một sơn động, Trần Thiên Nam đang tu luyện chợt cảm giác có một luồng thần thức cường đại quét qua người. Đỗ Như Nguyệt cũng mở mắt, khẽ nói: “Là Ngũ Phẩm Nguyên Anh Trung Kỳ.”

“Dám đánh người của Thiên Địa Hợp Hoan Tông, các ngươi hôm nay chịu chết đi!”

Một tiếng nói mang theo tức giận vang lên. Đỗ Như Nguyệt liền đứng dậy nói: “Thiên Nam, mau đi thôi.”

Trần Thiên Nam gật đầu. Cường giả đã tìm đến, tốt nhất là nên tránh mặt, đánh nhau chỉ làm tăng thêm nguy hiểm. Đỗ Như Nguyệt tế ra phi kiếm, Trần Thiên Nam lập tức nhảy lên.

“Bám chặt vào, ta sẽ sử dụng hết tốc độ.”

Nghe Đỗ Như Nguyệt nói, Trần Thiên Nam gật đầu, vươn tay ôm lấy eo nàng và đáp: “Được rồi, Như Nguyệt tỷ.”

Nhìn cánh tay nam nhân ôm lấy eo thon của mình, Đỗ Như Nguyệt cảm thấy tim đập nhanh hơn, mày liễu hơi nhăn lại rồi kết ấn thúc dục phi kiếm bay vút lên trời. Chạy được mấy dặm hướng vào sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, thì phía sau tiếng cười cùng một đạo ánh sáng vàng đã lao nhanh đuổi theo hai người.

“Muốn chạy, các ngươi chạy không thoát!”

Đỗ Như Nguyệt thấy đối phương dùng pháp bảo hình chiếc thuyền, liền nhăn mặt, rồi dứt khoát hạ xuống phía dưới.

“Như Nguyệt tỷ, chúng ta không chạy nữa sao?”

Đỗ Như Nguyệt lắc đầu: “Muốn chạy cũng không kịp. Bọn họ có linh khí phi hành thượng phẩm, chúng ta không thể chạy thoát được.”

Một lát sau, một người trung niên với khuôn mặt xấu xí xuất hiện, phía sau là bốn nữ nhân, trong đó Trần Thiên Nam nhận ra một người là Vũ Tử Hoa.

“Oa, không ngờ lại là một nữ nhân có vóc dáng gợi cảm! Không biết sau lớp khăn che mặt có phải là một mỹ nữ không? Âm Vô Minh ta hôm nay gặp may rồi. Tiểu mỹ nhân, ngoan ngoãn đi, ta sẽ cho nàng biết thế nào là sung sướng.”

Khuôn mặt xấu xí của người trung niên cùng với nụ cười bỉ ổi đã lộ rõ bản chất của một kẻ chẳng phải loại tốt lành gì. Vũ Tử Hoa bước lên, đứng cạnh Âm Vô Minh, đưa tay ôm lấy cánh tay hắn, dùng bộ ngực cọ sát vào người Âm Vô Minh rồi nhìn Đỗ Như Nguyệt bằng ánh mắt sắc bén.

“Âm trưởng lão, ngài nhất định phải cho ả ta nếm mùi Hợp Hoan Tán, rồi phải cho ả bị hàng vạn nam nhân cưỡi lên người, như vậy ta mới hả cơn giận trong lòng!”

Đỗ Như Nguyệt khẽ nhíu mày, rồi truyền âm cho Trần Thiên Nam: “Bốn nữ nhân kia, hai người là Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ tầng 8, hai người còn lại là Nhị Phẩm tầng 6 và 7. Thiên Nam, ngươi hãy giải quyết họ.”

Trần Thiên Nam gật đầu. Hắn có chút hối hận khi đã tha mạng cho Vũ Tử Hoa, không ngờ ả ta còn tìm người quay lại. Lần này, hắn sẽ không thể nương tay.

Âm Vô Minh giơ một tay luồn vào trong áo của Vũ Tử Hoa không ngừng xoa bóp, ánh mắt dâm tà nhìn Đỗ Như Nguyệt, cười dâm nói: “Ta sẽ cho tiểu mỹ nhân sướng đến mức như tiên.”

Văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free