(Đã dịch) Năm Tuổi Tiểu Phúc Tinh - Chương 152: Cái này rắn làm sao như thế lớn?
"Ông Vương, ông nói cho tôi nghe rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?" Hoàng Lôi sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm Vương Chính Vũ, "Mới hay, một chương trình tốt đẹp như vậy mà giờ lại thành ra mấy cậu công tử bột đến đây để tôi phải hầu hạ, hay để làm thái thượng hoàng đây?"
"Tôi cũng có biết làm sao đâu, lãnh đạo cấp cao đích thân gọi điện thoại ra lệnh rồi, th�� tôi biết làm sao được?" Vương Chính Vũ cười khổ, "Ông Hoàng à, ông cứ nhẫn nại một hai ngày đi, đợt phát sóng trực tiếp này sẽ kết thúc nhanh thôi, được không?"
"Ông cứ nói những lời này với Ngọc Kỳ ấy, con bé giờ cũng sắp khóc đến nơi rồi."
Hoàng Lôi nói xong một cách lạnh lùng rồi quay người đi vào sân nhỏ.
"Bành Bằng!"
"Ài."
"Đi bảo A Tráng đến, kêu nó mang cá về."
"Được."
Tô Thần đang ngồi trong lương đình cùng Vương Thông Thông và Tần Phân, nghe vậy liền giơ bàn tay nhỏ xíu lên.
"Anh Bành Bằng, Thần Thần cũng muốn đi!"
"Được thôi!"
Vương Thông Thông hiếu kì: "Thần Thần, trong thôn chơi vui lắm sao?"
"Vui lắm ạ, ông bà cũng rất tốt với Thần Thần, còn có anh Tiểu Bàn nữa."
"Ông bà cũng quen con sao?"
"Bà cho Thần Thần đồ ăn, ông làm áo tơi cho Thần Thần." Thằng bé giơ tay nhỏ chỉ vào, Vương Thông Thông và Tần Phân liền thấy chiếc áo tơi nhỏ treo dưới mái hiên.
"Ha ha, cái này tôi còn chưa mặc bao giờ đấy."
"Có điều nó bé quá, chứ không thì..."
Tô Thần chu môi ra vẻ tự hào nói: "Ông biết làm đấy."
Vương Thông Thông và Tần Phân liếc nhau, hai người cùng nhau đứng dậy.
Bốn người đi trên đường nhỏ, đàn chó con không biết từ lúc nào đã trở lại, chạy tới chạy lui, không ngừng vờn quanh Tô Thần.
"Mấy đứa chó con kia, đừng nghịch nữa!"
Tô Thần nhiều lần bị mấy con chó con cản đường khiến suýt chút nữa ngã, nên bé liền nói một câu.
Mấy con chó con lập tức an tĩnh lại, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh bé.
Vương Thông Thông thấy lạ liền hỏi: "Thần Thần, mấy con chó này đều do con huấn luyện à? Sao mà nghe lời thế?"
Tô Thần chu môi: "Mấy đứa chó con này đâu có nghe lời, chúng nó ngày nào cũng chạy ra ngoài."
Bành Bằng giải thích: "Đó cũng là bởi vì có Tiểu Mãng ở đây mà, chúng nó sợ Tiểu Mãng."
"Tiểu Mãng không ăn chúng nó." Thằng bé giải thích.
"Tiểu Mãng?" Vương Thông Thông hiếu kì, "Tiểu Mãng là..."
"Bạn của Thần Thần đó, một con mãng xà màu trắng, khá lớn, hiện tại đang lột xác trong sơn động đấy." Bành Bằng nói rồi ngượng ngùng gãi đầu, "Đúng rồi, anh Thông, chị Tần Phân, hai anh chị ��ừng quá kinh ngạc nhé."
Tần Phân bĩu môi: "Chúng tôi cái gì mà chưa từng thấy qua, có gì đáng ngạc nhiên chứ?"
Bành Bằng lại ngượng ngùng gãi tai: "Cũng thế."
Bốn người rất mau vào thôn, dọc đường, những người già ở ngoài sân nhìn thấy Tô Thần thi nhau hỏi han.
"Thần Thần à, con ăn cơm tối chưa vậy?"
"Thần Thần, bà có khoai lang khô này, con lấy một ít ăn nhé."
"Ôi chao mấy đứa nhỏ này, Tiểu Thần... Thần Thần làm sao mà đói được chứ? Nào, đây là dưa leo."
...
Vương Thông Thông và Tần Phân nhìn Tô Thần một đoạn đường đi qua, tay ôm đầy đồ ăn, hơi kinh ngạc. Nhưng rồi họ nhanh chóng lấy lại bình thường.
"Những người già này đáng thương quá, con cháu họ cũng đi làm ăn xa hết rồi sao? Nên nhìn thấy trẻ con thì cưng nựng lắm."
"Đúng vậy, mấy đứa con cháu họ cũng bất hiếu quá phải không? Nhìn mấy ông bà này già lắm rồi."
Nhà A Tráng ở bên phía xóm Ông Thảo, bốn người đi qua xem thử thì thấy A Tráng đang tắm vòi sen ngoài trời. Nhìn thấy Tô Thần và mọi người tới, anh ta vội vàng xả sạch bọt xà phòng trên người rồi chạy vào nhà, rất nhanh sau đó đã chỉnh tề bước ra.
"Thần Thần, Bành Bằng, à ừm..."
"Đây là anh Thông, đây là chị Tần Phân."
"Các anh chị khỏe không." A Tráng cười chào hai người rồi nhanh chóng ngồi xuống, "Thần Thần, con vẫn chưa ăn cơm tối phải không? Anh A Tráng trong nhà..."
Thằng bé chu môi: "Anh A Tráng, Thần Thần có ăn rồi."
Thằng bé ra hiệu cho A Tráng xem mớ đồ ăn lớn đang ôm trong lòng, A Tráng cũng không để tâm, liền quay người vào nhà, rất nhanh mang ra một chiếc bánh gato nhỏ: "He he, đây là anh A Tráng cố ý mua cho con đó."
"Cháu cảm ơn anh A Tráng."
Đồ trong lòng thằng bé nhiều quá, A Tráng lại vội vàng vào nhà tìm một cái túi để đựng đồ cho thằng bé, lúc này mới tò mò nhìn Bành Bằng hỏi: "Bành Bằng, cậu tìm tôi à?"
"Ừm, hôm nay chúng tôi bắt được rất nhiều cá ở suối, thầy Hoàng bảo chúng tôi bắt nhiều cá như vậy chắc là gần đây mọi người trong thôn không có cá ăn, nên bảo cậu gọi người đến mang cá về chia cho cả thôn."
A Tráng kinh ngạc: "Tiểu thần tiên hôm nay cũng đi bắt cá sao?"
Bành Bằng trừng mắt.
A Tráng vội vàng ngượng ngùng gãi đầu: "À, thôi được rồi, được, tôi đi gọi người ngay đây."
Thấy anh ta định chạy đi, Bành Bằng liền gọi với theo: "Mọi người nhanh tay lên nhé!"
"Nhiều cá như vậy cho không luôn, không lấy tiền sao?" Vương Thông Thông kinh ngạc.
Bành Bằng gật đầu: "Trong thôn chủ yếu là người già, ai cũng hiền lành, cũng hay cho chúng tôi đồ ăn, có qua có lại thôi mà."
Tần Phân hiểu rõ: "Thế thì cũng hay đấy."
Mấy người vào nhà chú Hai Lưu, chú Hai Lưu đã chuẩn bị đi nghỉ rồi.
Nhìn thấy Tô Thần, chú Hai vội vàng đi làm dưa leo trộn đường, lại lấy dưa mật ra cắt cho Tô Thần một miếng, biết Vương Thông Thông và Tần Phân muốn đặt may áo tơi, ông liền liên tục đáp lời.
"Không thành vấn đề, không thành vấn đề, cháu làm ngay giúp hai người đây, mai là có thể lấy được rồi."
Trên đường trở về Vương Thông Thông bĩu môi: "Ngoài việc yên tĩnh một chút thì, thật ra nơi này cũng chẳng có gì đặc biệt cả."
Tần Phân gật đầu: "Tôi cũng thấy thế."
Những khán giả xem phát sóng trực tiếp nghe thấy họ nói vậy, liền rộ lên tiếng cười "Ha ha ha".
"Hệ thống vả mặt siêu cấp đã online, đã nhắm thẳng mục tiêu Vương Thông Thông và Tần Phân rồi."
"Giờ cứ coi thường đi, lát nữa kiểu gì cũng phải kinh ngạc cho xem."
"Chẳng cần nói gì, cứ ngồi chờ màn vả mặt thôi."
"Muốn xem mặt họ sẽ sưng lên trông thế nào đây."
Bành Bằng nghe được lời của hai người ngượng ngùng cười: "Cuộc sống hướng về vốn dĩ là cuộc sống bình thường mà, chẳng có gì khác lạ cả, có điều thầy Hoàng nấu ăn rất ngon đấy, anh Thông, chị Tần Phân tối nay có thể ăn nhiều một chút nhé."
Vừa nhắc đến chuyện ăn uống, Tô Thần liền "A..." lên một tiếng.
"Sao thế Thần Thần?"
"Tiểu Kim vẫn chưa được cho ăn đâu." Thằng bé vội vàng chạy đến ven con rạch nhỏ, "Tiểu Kim ơi, Tiểu Kim?"
Vương Thông Thông và Tần Phân hiếu kì đi theo, liền thấy một con cá chép lớn màu vàng bơi ra từ con rạch nhỏ đang mờ dần trong ánh chiều tà, hướng về phía mọi người vẫy vẫy đuôi rồi nhả ra mấy bọt khí.
Tô Thần bàn tay nhỏ thò vào ba lô nhỏ, lấy ra mấy hạt quả hạch rồi bóc vỏ: "Tiểu Kim, ăn đi này."
Tiểu Kim há miệng nuốt hạt quả hạch một cái, đợi Tô Thần đứng dậy rồi nhanh chóng vẫy đuôi bơi đi mất.
"Con cá này tham ăn thật đấy." Vương Thông Thông nhận xét.
"Ừm." Tần Phân gật đầu, "Thú cưng nào mà chẳng tham ăn cơ chứ? Chứ không thì làm sao mà huấn luyện được nó nghe lời như vậy?"
"Nói cũng phải."
Bành Bằng ở bên cạnh họ nhếch mép cười, nhưng không nói gì thêm.
Chỉ là mấy người vừa bước lên bậc thang, đã nghe thấy một tiếng hét thất thanh hoảng sợ, ngay sau đó một bóng người quen thuộc từ sau căn nhà nấm chạy ra: "Má ơi, rắn!"
"Ài ài ài." Vương Thông Thông giữ chặt người đang chạy, "Có cần phải vậy không? Chẳng phải chỉ là rắn thôi sao?"
Tần Phân cũng gật đầu: "Đúng vậy, có cần phải làm quá lên thế không? Chẳng phải là một con mãng xà màu trắng sao? Cậu chẳng phải có nuôi mãng xà vàng sao?"
"Tôi, tôi, tôi..."
Người kia đang định giải thích, khóe mắt chợt liếc thấy cái bóng trắng, liền vội vàng nép sau lưng Vương Thông Thông.
Vương Thông Thông hiếu kì nhìn lại, ngay lập tức trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy nhè nhẹ.
Hai chân Tần Phân mềm nhũn ra, một tay vịn lấy Bành Bằng.
"Trời đất ơi, con rắn này, con rắn này sao mà to thế?"
Bản văn chương này được biên tập và thuộc về truyen.free.