(Đã dịch) Ngàn Ức Đại Lão Hôn Sau Nhân Sinh - Chương 180: Say rượu 囧 dạng
Sáng sáu giờ. Khang Ngự vẫn thức dậy đúng giờ như thường lệ. Tuy nhiên, sau khi tỉnh dậy, Khang Ngự cảm thấy đầu hơi đau, có vẻ như tối qua anh đã uống quá chén.
"Tỉnh rồi à?" Mộc Tình, người đã thức giấc từ trước, thấy chồng tỉnh dậy liền hỏi.
"Ừm, tối qua anh về lúc mấy giờ thế?" Khang Ngự vừa hỏi vừa đưa tay xoa xoa cái đầu đau nhức.
"Họ ��ưa anh về lúc mười hai giờ, lúc đó anh đã say ngủ rồi." Mộc Tình cho biết.
"Xem ra sau này đúng là không thể uống nhiều như vậy được nữa." Khang Ngự nói.
Anh đã rất lâu không uống đến mức say ngủ như vậy. Lần gần đây nhất là vào tối sinh nhật Mộc Tình, bởi vì biết mình sắp làm cha, anh đã không để ý mà uống quá chén. Nghĩ lại thì tối qua là hai trận uống liên tiếp, lại còn uống lẫn nhiều loại rượu. Kiểu uống đó rất dễ say, bảo sao tối qua anh lại say ngất ngư đến vậy.
"Tối qua anh đã uống bao nhiêu vậy?" Mộc Tình hỏi.
"Quên rồi, chắc cũng không ít đâu nhỉ?" Khang Ngự ngập ngừng đáp.
Tối hôm qua uống thích thú, ai còn sẽ đi chú ý uống bao nhiêu.
"Các anh tối qua uống có vẻ sung lắm. Nghe người đưa anh về kể lại, có người hứng chí quá, cầm thẳng cả chai rượu lên cụng. Nhìn cái kiểu đó chắc là muốn uống thâu đêm luôn." Mộc Tình nói.
"Lát nữa anh sẽ đến quán bar bên đó xem thử." Khang Ngự hỏi: "Tối qua anh có nôn không?"
Tối qua anh uống nhiều như vậy, cũng không biết mình có nôn không nữa.
"Không nôn, ch��� là cả người nồng nặc mùi rượu thuốc lá, ngủ say như c·hết. Hai ba người phải rất vất vả mới khiêng anh lên giường được." Mộc Tình đứng dậy đi lấy quần áo cho Khang Ngự: "Mau đi tắm đi! Hôi hám cả người rồi."
"Được." Khang Ngự từ trên giường đứng dậy, nhận lấy bộ quần áo Mộc Tình đưa rồi đi tắm.
Mộc Tình cũng cầm điện thoại lên, gọi khách sạn phục vụ viên tới quét dọn vệ sinh. Sau khi tắm xong, cả người Khang Ngự tỉnh táo hẳn. Tiếp đó, anh tự pha cho mình một ly cà phê; uống cà phê vào, anh thấy tỉnh táo hơn hẳn, đầu cũng bớt đau.
Nhưng nghĩ đến tối nay và tối mai còn phải uống nữa, Khang Ngự lại thấy hơi đau đầu. Lúc này, Khang Ngự nhớ ra Mộc Tình và hội chị em cũng có tiệc độc thân, liền hỏi: "Bữa tiệc độc thân tối qua của các cô thế nào rồi?"
"Đương nhiên là tốt chứ, bọn em đâu có giống mấy ông đàn ông các anh chỉ biết h·út t·huốc, uống rượu, hát hò. Tiệc độc thân của bọn em mang phong cách thanh lịch cơ." Mộc Tình cực kỳ chê bai bữa tiệc độc thân của chồng. Chỉ cần ngửi thấy mùi rượu thuốc lá nồng nặc trên người anh, cô đã biết mấy người đàn ông kia tối qua đã uống theo kiểu gì rồi.
"Thanh lịch à? Để anh xem cái kiểu thanh lịch đó là như thế nào." Nghe vậy, Khang Ngự lấy làm hứng thú.
Thấy chồng tỏ vẻ hứng thú, Mộc Tình lấy điện thoại ra mở những bức ảnh chụp tối qua.
Phụ nữ tổ chức tiệc độc thân đúng là khác hẳn, có riêng bánh kem lớn cho Mộc Tình, thậm chí còn có quà tặng. Đồ uống không chỉ có bia hay cocktail, mà còn là các loại như sữa tươi, trà sữa. Không giống bữa tiệc của mấy người đàn ông họ, lấy việc uống rượu làm chủ đề chính, chủ yếu là để uống rượu, uống đủ mọi loại hình, đủ mọi kiểu cách: rượu đắt tiền, whisky, vodka, champagne, rượu vang đỏ, vang trắng, rượu đá, rượu mạnh, bia – loại rượu nào cũng uống.
Đi xuống lầu ăn cơm, anh phát hiện những người ăn cơm trong phòng ăn đa phần là phụ nữ. Còn về đám bạn của anh, thì đang ngủ hoặc đang nằm bẹp trong quán bar. Có vài người đã dậy nhưng vẫn còn nửa tỉnh nửa mê.
Sau khi ăn cơm xong, Khang Ngự liền đi đến quán bar.
V���a vào cửa, anh đã thấy bên trong quán bar một cảnh tượng hỗn độn, mùi bám đầy khó chịu vô cùng. Các phục vụ viên đang dọn dẹp, vỏ chai rượu, tàn thuốc, đồ ăn thừa vương vãi khắp nơi, còn có không ít hộp đựng đồ ăn ship đến. Đám bạn của anh thì người gục đầu trên bàn ngủ, kẻ nằm trên sofa ngáy khò khò, có người còn ôm chai rượu ngủ, thậm chí có cả mấy người ôm nhau ngủ – đủ mọi tư thế ngủ kỳ quặc.
Cũng may mắn là đều có vệ sĩ canh chừng bên cạnh, nếu không e là tiền bạc đồ đạc trên người bị người khác lấy mất cũng không hay biết gì.
Khang Ngự gọi một nhân viên của quán bar đến hỏi: "Họ uống đến mấy giờ thì muộn nhất?"
"Có người uống đến ba bốn giờ sáng, còn đa số thì uống đến khoảng một hai giờ." Nhân viên đó nói.
"Đưa tất cả bọn họ về khách sạn ngủ đi, ngủ ở đây thì ra thể thống gì." Khang Ngự nói với người đi cùng.
Nghe thấy tiếng dọn dẹp, Thành Phong mơ màng tỉnh dậy, thấy vẻ mặt vẫn còn say mèm là biết tối qua đã uống không ít. Lúc này, anh phát hiện có thứ gì đó đang cọ cọ trong ngực mình, như thể mình đang ôm cái gì đó. Nhìn kỹ lại, thì ra là đang ôm Lý Sâm! Sợ hãi, cả người Thành Phong giật mình tỉnh hẳn ngay lập tức, vội vàng buông tay.
"Tỉnh rồi à?" Thấy Thành Phong tỉnh dậy, Khang Ngự nói.
"Trời! Sao mày lại ở đây?" Phát hiện Khang Ngự đang đứng một bên nhìn mình, Thành Phong hốt hoảng kêu lên. Chẳng phải có nghĩa là cảnh tượng khó coi của anh ta đã bị Khang Ngự nhìn thấy hết rồi sao.
"Ôm có thoải mái không?" Khang Ngự cười hỏi.
"Huynh đệ, mày coi như chưa thấy gì được không?" Thành Phong cầu khẩn nói. Hắn cũng không muốn để người ta biết, hắn tối hôm qua ôm Lý Sâm ngủ một đêm.
"Ai bảo các cậu uống nhiều như vậy, uống đến mức ôm nhau ngủ luôn." Khang Ngự nói.
"Chẳng phải là uống đến sau này mới ra nông nỗi này sao?" Thành Phong nhớ lại tối qua, khi uống đến cuối cùng, ai còn ở đó thì cứ bắt được ai là uống với người đó.
"Nhưng mà, hai đứa bây sao lại ôm nhau ngủ được nhỉ?" Khang Ngự rất hiếu kỳ về vấn đề này, rốt cuộc là uống đến mức nào mà lại làm ra cái chuyện kh�� coi như vậy.
"Quên rồi." Thành Phong cố gắng nhớ lại, nhưng vẫn không thể nhớ ra tối qua mình sao lại ôm Lý Sâm ngủ chung.
"Dọn dẹp chút đi, rồi về khách sạn mà ngủ." Thấy cái bộ dạng của Thành Phong, Khang Ngự biết chắc anh ta đã uống đến mức mất trí nhớ tạm thời rồi.
"Làm cái gì mà ồn ào thế! Có cho người ta ngủ nữa không hả!" Bị làm ồn, Lý Sâm bất mãn lên tiếng.
"Muốn ngủ trở về khách sạn ngủ." Khang Ngự nói.
Nói xong, anh liếc sang Thành Phong, người đang giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, có vẻ như đang muốn giả vờ ngây ngô.
Đưa đám bạn bè về khách sạn xong, Khang Ngự tìm gặp giám đốc quán bar để tính toán chi phí tối qua. Ước chừng bảy tám mươi người, uống hết hai ba trăm chai rượu các loại. Chà chà, một chầu rượu tối qua đã hết năm sáu trăm vạn, đấy là còn chưa kể chi phí bao trọn gói và các khoản ăn uống lặt vặt khác. Cái đám bạn của anh, hoàn toàn y như là uống rượu như uống nước vậy. Nghe giám đốc quán bar nói, chầu rượu tối qua gần như đã uống cạn kho rượu ngon của quán. E là hóa đơn này mà truyền ra ngoài, lại gây chấn động cộng đồng mạng nữa cho xem.
"Tối nay tôi tiếp tục bao cái quán này. Cho nhập thêm nhiều rượu ngon vào, người đến tối nay chắc chắn sẽ đông hơn tối qua." Khang Ngự nói.
Nếu hôm qua đã bao trọn gói rồi, vậy tối nay lại bao thêm một đêm nữa, để chiêu đãi bạn bè đến hôm nay. Đương nhiên tối nay anh không thể uống như tối qua, chẳng lẽ ngày mai hôn lễ sẽ diễn ra thế nào đây? Tối mai e là cũng phải uống rất nhiều.
"Vâng thưa ngài, chúng tôi nhất định sẽ chuẩn bị sẵn sàng." Nghe Khang Ngự còn muốn bao trọn gói buổi tối, hơn nữa số lượng khách đến còn đông hơn, giám đốc quán bar mặt mày rạng rỡ. Một thương vụ lớn với hóa đơn năm sáu trăm vạn như thế này, có lẽ phải vài năm mới gặp được một lần.
"Mọi sự chuẩn bị đều theo tiêu chuẩn tốt nhất của quán. Ngoài ra, tối nay còn có không ít quý cô đến, bánh gato, đồ ngọt, trà sữa, sữa tươi, rượu hoa quả... những thứ đó cũng cần chuẩn bị một ít." Khang Ngự dặn dò.
"Vâng thưa ngài." Giám đốc quán bar cầm cuốn sổ, ghi lại các yêu cầu của Khang Ngự rồi hỏi: "Thưa ngài, ước chừng sẽ có bao nhiêu người đến?"
"Chắc phải khoảng hai ba trăm người đấy!" Khang Ngự ước lượng sơ qua.
Những người lớn tuổi hơn cơ bản sẽ không đến; còn những người cùng tuổi hoặc ít tuổi hơn anh thì đa phần sẽ đến, thành ra chắc cũng tầm hai, ba trăm người.
"Vâng thưa ngài." Nghe Khang Ngự nói vậy, giám đốc quán bar trong lòng đã lường được, biết mình nên chuẩn bị thế nào.
Để ủng hộ công sức chuyển ngữ, quý độc giả hãy tìm đọc phiên bản đầy đủ tại truyen.free.